Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phía trên chỉ có một hàng chữ, viết cực kỳ đơn giản.

Ý tứ nói là di tích gặp lại, Chiến Sư Đường còn có việc, cáo từ trước, về phần lý do, cũng không nói rõ.

Xem xong thư, Trương Huyền tràn đầy nghi hoặc.

Ngày hôm qua không phải thật tốt sao, cùng với Huyền Huyền Hội luận bàn, nói lời thề son sắt, cùng chung tiến bộ, thế nào nháy mắt đã đi?

Sao người cùng hắn chung đụng, bất kể là Trưởng lão hay Danh Sư, đều không đáng tin cậy như vậy?

Ở Hồng Viễn Học Viện, đối với Viện trưởng như hắn, ngay cả chào hỏi cũng không nói một tiếng đã đi, giống như có cái gì thúc giục, quả thực quá vô lễ.

Bản thân là người tuân thủ quy củ, kết quả bên người một đống bằng hữu không đáng tin cậy, tâm tính thiện lương mệt mỏi a...

- Chiến Sư Đường không có xảy ra chuyện gì chứ?

Lắc đầu, ngẩng đầu hỏi.

- Có lẽ không có việc gì! Ta chuyên môn hỏi thăm, đối phương nói là việc tư, về phần nguyên do, làm sao cũng không nói... A, đúng rồi, Viện trưởng, đêm qua lúc ta trở lại, trông thấy bọn hắn giống như đều bị thương, có thể cùng cái này có quan hệ hay không?

Suy nghĩ một chút, Mi Trưởng lão nói.

Ngày hôm qua xử lý xong tất cả sự tình, thời điểm quay về chổ ở, chứng kiến đám người Liêu chiến sư mặt mũi bầm dập từ bên ngoài đi về, vì để tránh cho lúng túng, không có đi hỏi nhiều, bây giờ nghĩ lại, có phải là nguyên nhân này hay không.

- Bị thương?

Trương Huyền gãi đầu.

Không phải để cho bọn họ chỉ điểm người Huyền Huyền Hội sao? Làm sao sẽ bị thương?

- Được rồi, không quản bọn họ, một tháng sau thấy, lại hỏi thăm cũng không muộn!

Người đã rời đi, tiếp tục xoắn xuýt cũng không có ý nghĩa, lại nói hắn cũng không có nhiều thời gian cùng tinh lực như vậy.

Lại hỏi thăm vài câu, an bài công việc học viện cho Mi Trưởng lão một chút, trở lại phủ đệ, bảo đám người Vương Dĩnh nghiêm túc tu luyện, lúc này mới bỏ Ngụy Như Yên vào tổ ong, ngồi trên lưng Tử Dương Thú, bay về phía Tĩnh Viễn Thành.

Lần này đi ra ngoài, là vì tìm kiếm Độc Điện, vô cùng nguy hiểm, tất cả đệ tử đều không có mang theo, cũng không có nói cho những người khác hành tung, lẻ loi một mình, không ai cản mà nói, hành động cũng thuận tiện rất nhiều.

Tĩnh Viễn Thành ở phía Đông Bắc của Hồng Viễn Đế Quốc, tới gần bờ biển của đế quốc. Bởi vì địa lý vắng vẻ, quanh năm tuyết đọng rét lạnh, so với chỗ như Hỏa Nguyên Thành, lộ ra có chút không phát đạt.

Chính bởi vì thương khách lui tới tương đối ít, tình huống nơi này rất nhiều người đều không rõ lắm, trong tư liệu của Danh Sư Học Viện cũng không có quá nhiều ghi chép.

Chỉ nói là một thị trấn nhỏ rét lạnh nơi biên giới, dựa theo đặc tính tránh né thế nhân của Độc Điện, tu kiến phân bộ ở chỗ này, ngược lại thật sự có khả năng.

Đương nhiên, tình huống cụ thể, chỉ có đến địa phương mới có thể xác định.

Tuy Lão Viện trưởng đã điều tra rất nhiều, nhưng không dám trăm phần trăm cam đoan.

Nguyên nhân chính là như thế, một tháng thoạt nhìn rất dài, nếu như tìm không thấy Độc Điện mà nói, đều chưa hẳn đủ.

- Ta trở thành Viện trưởng, danh khí dần dần tăng lớn, lấy tướng mạo sẵn có gặp người mà nói, rất dễ dàng bị phát hiện...

Ngồi ở trên lưng Tử Dương Thú, dựa theo phương hướng địa đồ tiến lên, Trương Huyền cúi đầu trầm tư.

Hiện tại hắn đã không phải tiểu nhân vật vô danh như trước, mà là Viện trưởng của Hồng Viễn học viện, địa vị có thể so với Danh Sư thất tinh.

Độc Điện cùng Danh Sư Đường luôn không hợp nhau, nếu cứ như vậy chạy đến Tĩnh Viễn Thành nghe ngóng, một khi bị người nhận ra thân phận, tin tức gì cũng không có là chuyện nhỏ, gây chuyện không tốt còn sẽ để cho bản thân lâm vào nguy cơ.

Phải nghĩ biện pháp ngụy trang một chút.

Suy tư một chút, cốt cách cơ bắp toàn thân nhúc nhích, dung mạo xảy ra cải biến, hình thể so với trước càng cao hơn lớn, niên kỷ cũng từ hai mươi tuổi biến thành chừng bốn mươi tuổi.

Thiên Đạo chân khí vận chuyển, khí tức trên thân cũng bắt đầu biến hóa, cùng trước kia hoàn toàn bất đồng, có chút cuồng bạo cùng hung mãnh, không còn điệu thấp cùng nội liễm nữa.

Nếu như đi ra bên ngoài, không nói mình là Trương Huyền, coi như đám người Vương Dĩnh cũng nhận không ra.

Thiên Đạo chân khí cải biến khí tức, Ngũ Diệu Kim Thân cải biến dung mạo, ngay cả Dị Linh tộc cũng có thể ngụy trang, chớ nói chi là người bình thường.

Tử Dương Thú toàn lực phi hành, mười ngày sau, một thành thị bị tuyết đọng bao phủ xuất hiện ở trước mắt.

Từ xa nhìn lại, nhỏ hơn Hồng Viễn Thành rất nhiều, nhưng mà so với địa phương như Huyễn Vũ Đế Đô, lại càng thêm bao la.

Kiến trúc ám hôi sắc, đứng sừng sững ở trên mặt tuyết trắng noãn, cùng thiên địa kết nối, uốn lượn tới trước mặt bình địa xa xôi, tựa như một bức tranh yên tĩnh, tinh tế.

- Đã sắp đến mùa hạ, nơi đây rõ ràng còn băng tuyết đầy trời...

Trương Huyền nhịn không được tán thưởng.

Hồng Viễn Đế Đô đã sắp đến mùa hạ, lục ý dạt dào, khắp nơi đều là áo mỏng quần mỏng, nơi đây lại rét lạnh như thế, chợt nhìn làm cho người ta có cảm giác dường như đã có mấy đời.

- Ngươi vào tổ ong tu luyện trước đi!

Đi vào một rừng cây không người ở ngoài thành, thu Tử Dương Thú vào tổ ong, lúc này mới đạp trên tuyết đọng đi đến.

Tuy Tử Dương Thú ở Học Viện rất ít lộ diện, nhưng vì lý do an toàn, vẫn là đừng để cho nó lộ diện thì tốt hơn.

Giao nộp mười viên Linh Thạch hạ phẩm, tiến nhập trong thành.

- Mù quáng đi như vậy khẳng định là không được, nhất định phải tìm địa phương tin tức nhiều nghe ngóng một chút!

Dọc theo đường cái đi một lát, trong lòng Trương Huyền suy tư.

Tuy căn cứ manh mối đến xem, Độc Điện ở Tĩnh Viễn Thành khả năng khá lớn, nhưng muốn hỏi thăm ra, khẳng định không dễ dàng như vậy.

Lúc trước tìm được Độc Điện ở Hồng Liên sơn mạch, cũng là dựa vào Đại Dược Vương dẫn đường, nếu không, coi như tìm đến chết, cũng không nhất định có thể phát hiện.

Nếu không như thế, Độc Điện khẳng định sớm đã bị người diệt sạch, cũng không trở thành tồn tại sống đến bây giờ rồi.

Giương mắt xem một vòng, ngẫu nhiên chứng kiến một quán rượu đứng sừng sững ở cách đó không xa.

- Vong Ưu Lâu... Vui mà quên sầu, tên rất hay!

Nhẹ nhàng cười cười, nhấc chân đi tới.

Quán rượu nhiều người nhiều miệng, là nơi nghe ngóng tin tức tốt nhất, lại nói, liên tục phi hành mười ngày, trong miệng cũng đã nhạt không có hương vị, nếu như đi tới nơi này, vừa vặn nếm thử mỹ thực của địa phương.

- Vị đại gia này, mời vào trong...

Một gã sai vặt tiến lên đón, vẻ mặt tràn đầy tươi cười.

- Ân!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK