Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

An bài tất cả mọi người tu luyện khôi phục thể lực, gặp được thương thế thật sự quá nghiêm trọng, Trương Huyền liền tự mình ra tay giúp đỡ trị liệu, bận rộn tiếp cận một canh giờ, thấy tất cả học sinh đều hoàn hảo như lúc ban đầu, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

- Khó trách... Những học sinh này đều vô điều kiện tin phục, không cần suy nghĩ... Nguyên lai, hắn không coi mình là Viện trưởng, mà là lão sư, bằng hữu, chiến hữu của mỗi người...

Nhìn một màn này ở trong mắt, Hàn Hội trưởng, Lưu Mặc cười khổ, cuối cùng rõ ràng vì sao thời khắc nguy cơ, những học sinh này không tin hai người mình, còn đối với Trương Huyền tín nhiệm không nghi ngờ.

Tứ đại Học Viện dưới Thanh Nguyên phong hào đế quốc, mỗi một vị Viện trưởng, đều địa vị tôn sùng, so với bọn hắn chỉ cao hơn chớ không thấp, nhân vật như vậy, đối với một ít Danh Sư tứ tinh, ngũ tinh, không có chút không kiên nhẫn nào, ngược lại dốc lòng chiếu cố... chỉ là tâm tính, liền để vô số người làm không được.

- Tốt rồi...

Xử lý xong những thứ này, Trương Huyền trở lại trước mặt đám người Ngô sư, nhìn về phía hai người Hàn Hội trưởng, vội vàng ôm quyền:

- Thật sự ngại ngùng, vừa rồi tình thế nguy cấp, ta sợ chậm chễ xuất hiện biến cố, có chỗ vô lễ, mong rộng lòng tha thứ!

- Trương viện trưởng, chuyện này, là chúng ta lỗ mãng...

Sắc mặt hai người Hàn Tự, Lưu Mặc đỏ lên, hận không thể có cái kẽ đất chui vào.

Vốn bọn họ là hảo tâm, cảm thấy một khi phạm sai lầm, sẽ làm ra cục diện không cách nào kết thúc, kết quả, lại bởi vậy thiếu chút nữa làm trễ nải đại sự, vừa nghĩ tới liền tràn đầy áy náy.

May mắn vị Trương viện trưởng này không câu nệ tiểu tiết, không có nhiều quy củ như vậy, sai người đánh bọn hắn xuống, nếu không... Tất nhiên trở thành tội nhân lịch sử.

- Lực lượng tản mạn còn phải cần một khoảng thời gian, phong ấn cũng không có triệt để mở ra, không bằng chúng ta về Hỏa Nguyên Thành trước, vừa vặn chờ người Chiến Sư Đường tới!

Trương Huyền nói.

Tuy hắn giải quyết xong tai hoạ ngầm của phong ấn, nhưng muốn đi vào trong đó, còn phải cần một khoảng thời gian, nhất là lực lượng cuồng bạo này, hoàn toàn thổ lộ sạch sẽ, khẳng định ít nhất phải hai ba ngày.

Hơn nữa người Chiến Sư Đường cùng ba đại học viện khác còn chưa tới, cần chờ bọn hắn chung một chỗ.

- Tốt!

Nhẹ gật đầu, mọi người cưỡi Thánh Thú phi hành, bay về phía Hỏa Nguyên Thành.

Danh Sư Đường có phủ đệ độc lập, mọi người đi vào, còn rất nhiều học sinh, Trương Huyền an bài đám người Triệu Viện trưởng mang về trước.

Nội bộ di tích, nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, những học sinh này đi vào quá mức nguy hiểm, còn là trước trở về Học Viện lại nói.

Ở phủ đệ đợi một ngày, ba đại học viện Viện trưởng, Trưởng lão cùng với người Chiến Sư Đường, tất cả đều tới.

Liêu Trùng đưa Trịnh Dương đi Tổng bộ của Chiến Sư Đường nên không đến, bất quá lại thay hai vị Thiên phu trưởng khác, thực lực càng mạnh hơn nữa, đều đạt đến Thánh Vực tam trọng đỉnh phong.

- Ngươi chính là Trương Huyền Trương viện trưởng?

Một vị trong đó, lần đầu tiên chứng kiến Trương Huyền, liền lộ ra địch ý nồng đậm.

Sự tình Chiến Sư Đường không công mà về, hắn nghe nói, biết rõ vị viện trưởng trước mắt này, tuy chỉ có Tòng Thánh, nhưng sức chiến đấu chính thức kinh người, so với Chiến Sư bọn hắn chỉ mạnh không yếu.

- Đúng!

Trương Huyền gật đầu.

- Có dám cùng ta so đấu một trận không?

Vị Thiên phu trưởng này chiến ý sôi trào.

- Tỷ thí?

Vẻ mặt Trương Huyền bất đắc dĩ, thật sự là sợ điều gì sẽ gặp điều đó.

Hắn chỉ muốn yên tĩnh làm mỹ nam tử, là khó khăn như thế sao?

Quá ưu tú, cũng rất mệt a!

- Đúng vậy, dám hay không dám?

Vị Thiên phu trưởng này hai mắt ép sát.

- Mọi người mới lần đầu tiên gặp mặt, liền đánh đánh giết giết sẽ không tốt, tới, uống rượu, ta mời ngươi uống rượu...

Lấy ra một hồ lô rượu, vẻ mặt Trương Huyền chân thành.

Thiên phu trưởng lắc đầu:

- Ngươi không muốn thi đấu cũng được, ta sẽ nghĩ biện pháp chứng minh, Chiến Sư Đường không phải có thể đơn giản vũ nhục!

Thấy hắn không đánh, ngược lại muốn uống rượu, vị Thiên phu trưởng này hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi.

Thông qua hỏi thăm, biết rõ vị Chiến Sư này tên Phùng Huân, ở Chiến Sư Đường là phần tử hiếu chiến, nghe được đường đường Chiến Sư chạy tới khảo hạch đệ tử bình thường, bị đập đến hoa rơi nước chảy, trong lòng liền sinh ra địch ý cường đại, muốn cùng Trương Huyền tỷ thí một trận.

Một vị Thiên phu trưởng dẫn đội khác của Chiến Sư Đường gọi là Giang Nguyên, biểu hiện ra rất hòa khí, nhưng trong mắt cũng chiến ý dạt dào.

Chiến Sư luôn là đại danh từ vô địch, nhưng ở Hồng Viễn Học Viện liên tục vấp phải trắc trở, thân là Thiên phu trưởng, tự nhiên muốn giành lại tôn nghiêm.

- Sư thúc, lần này Thanh Nguyên đế quốc chúng ta tới bốn người, ta, Ngô sư, Hàn Hội trưởng cùng Lưu Mặc, ngươi đều gặp rồi. Chiến Sư Đường ngoại trừ Giang Nguyên, Phùng Huân cùng Trác Thanh Phong, còn có mười hai vị Chiến Sư. Còn ba đại Học Viện, ba vị Viện trưởng, tăng thêm Trưởng lão, tổng cộng chín người... Nói cách khác, lần này chúng ta muốn đi vào di tích, có chừng ba mươi người.

Mộc sư đi vào trước mặt, kỹ càng nói.

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Vốn đám người Triệu Bính Tuất cũng muốn theo đi vào, bất quá hắn không đồng ý.

Chỗ di tích này nguy cơ trùng trùng, vạn nhất bọn hắn đều tiến vào, Học Viện ngay cả một Trưởng lão cũng không có, tất nhiên lâm vào hỗn loạn.

- Căn cứ suy tính, ngày mai di tích sẽ mở ra, sáng sớm sẽ xuất phát...

Mộc sư nói.

- Được!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, cùng Mộc sư cáo từ, trở lại tiểu viện của mình, đang định nghỉ ngơi, chỉ thấy Lạc Nhược Hi ngồi ở trong nội viện, một tay nâng má, không biết nghĩ cái gì.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK