Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không chỉ Tống Chân phát điên, ba người Chung hội trưởng ở đối diện cũng khóe miệng co giật, sắp nổ tung.

Tuy ghế của Luyện Khí Sư Công Hội đều rất quý giá, giá trị xa xỉ, cũng không quá đáng là vật liệu gỗ bình thường, cùng người bình thường đánh nhau cũng không có uy lực gì, dùng để đối phó tổ ba người thành Tử Nguyệt Tam Tinh Trận... Quả thực chính là trần trụi vũ nhục.

- Ngươi đã muốn chết, liền đừng trách chúng ta không khách khí!

Hàm răng cắn chặt, Chung hội trưởng hừ lạnh, cổ tay lật qua lật lại, Kiếm Khí như dải lụa, vờn quanh tới đây.

Rầm ào ào!

Trong nháy mắt, liền thi triển kiếm chiêu công kích mạnh nhất ra.

Võ Kỹ Bán Thánh cấp... Thiên Ti Kết!

Tâm giống như lưới, trong có nghìn nghìn kết!

Chiêu võ kỹ này là hơn một nghìn năm trước, một vị Kiếm Thánh si tình sáng chế, Kiếm Khí cũng không phải lấy công kích giết chóc làm chủ, mà là triền miên, một khi trúng chiêu, như lâm vào nước bùn, không cách nào tự kìm chế.

Lấy thực lực của hắn bây giờ, dùng ra chiêu này, lại phối hợp thêm trận pháp, coi như Thánh Vực nhị trọng trung kỳ cũng rất khó ứng đối, xem ra hắn cũng biết thực lực của đối phương cùng lĩnh ngộ đối với trận pháp, trực tiếp dùng ra thủ đoạn lợi hại nhất, tranh thủ một lần hành động bắt lại.

Phần phật!

Kiếm Khí hình thành một vòng tròn không lớn, chỉ cần bị bao phủ ở bên trong, cường giả càng lợi hại cũng bới ra một lớp da, thanh niên đối diện giống như không có phát hiện đáng sợ, cầm theo ghế tiếp tục đi tới.

- Tới thật đúng lúc!

Ánh mắt lóe lên, Chung hội trưởng cười lạnh, trường kiếm chuyển một cái.

Xì xì xì!

Kiếm Khí lập tức bao ở Trương Huyền trong đó.

- Thành công?

Chung hội trưởng hưng phấn thiếu chút nữa nhảy lên.

Vốn thi triển chiêu này, chỉ là muốn cuốn lấy đối phương, thăm dò thực lực chân chính của hắn, không nghĩ tới dễ dàng liền vây khốn như thế.

Tu luyện giả bị Thiên Ti Kết vây khốn, cho tới bây giờ, còn chưa từng gặp qua ai có thể giãy giụa.

Mặt đang mừng rỡ, trong lòng cân nhắc xử lý đối phương như thế nào, chỉ thấy thanh niên bị vây ở giữa, thân thể quỷ dị co rụt lại, như biến mất, sau một khắc đã xuất hiện ở trước mắt mình, nâng ghế gỗ đập xuống.

- Ta...

Thân thể cứng đờ, không nghĩ tới đến cùng xảy ra chuyện gì, Chung hội trưởng cảm thấy trên mặt tê rần, ghế vuông liền cứng rắn bổ lên.

Bành bành bành bành!

Tuy uy lực của ghế không lớn, nhưng mà phối hợp chân khí của đối phương, như sắt thép trong nháy mắt liền nện đến hắn đầu đầy là máu.

- Dừng tay...

Hai vị Luyện Khí Sư lục tinh đỉnh phong đi cùng hắn cảm thấy sắp điên rồi.

Ba người bọn họ bố trí trận pháp, lại thi triển ra tuyệt chiêu mạnh nhất, rõ ràng còn bị đối phương đánh, mấu chốt nhất là, nếu như người ta dùng binh khí lợi hại hơn thì thôi, tiện tay cầm ghế ngồi... Ngẫm lại cũng phiền muộn muốn ói máu.

Bị cao thủ đánh, không sao cả, nhưng nếu như để cho rất nhiều Luyện Khí Sư ở phía ngoài biết rõ, bọn hắn một vị Hội trưởng hai vị Trưởng lão bị người dùng ghế hung hăng đánh một trận, đoán chừng sẽ không mặt mũi thấy người.

Hai người ở trong tiếng rít đồng loạt vọt lên, vì cứu Hội trưởng, Chân khí trong cơ thể bọn hắn vận chuyển như sôi trào, Kiếm Khí lôi kéo đến tựa như hai dải tơ lụa trắng noãn.

Bất quá, còn không có rơi xuống trước mắt thanh niên, liền cảm thấy choáng váng, ghế của đối phương chẳng biết lúc nào rơi xuống trên mặt bọn hắn.

Đùng đùng!

Một bàn tay nắm chân ghế, Trương Huyền nhíu mày, cánh tay không ngừng vung vẩy, khí thế như rồng.

Thật sự là cho mặt không biết xấu hổ.

Một mực hạ thủ lưu tình, không có xuất thủ, ba người bọn hắn da mặt thực dày, lại là trận pháp, lại là tuyệt chiêu mạnh nhất, giày vò đến mồ hôi đầy người.

Chiến Sư Thánh Vực nhị trọng cũng không phải đối thủ, ba gia hỏa chỉ có nhất trọng, đừng nói bày trận, coi như thất cô bát đại di toàn bộ kéo qua, làm sao chống đỡ được hắn tiến công?

Cầm lấy ghế vung vẩy, hai phút sau, ba vị Luyện Khí Sư cực kỳ có thân phận của Công Hội, liền đầu đầy u bướu nằm trên mặt đất.

- Cái này...

Tôn Tấn ở một bên còn không có trì hoãn tới, triệt để bối rối.

Vốn tưởng rằng Hội trưởng cùng hai đại Trưởng lão đồng thời xuất thủ, gia hỏa trước mắt tất nhiên sẽ bị đơn giản chế ngự, tiếp nhận chế tài, nằm mơ cũng không nghĩ đến, đối phương cầm cái ghế, liền quật ngược ba người...

Ghế gỗ đối kháng binh khí Bán Thánh cấp, đây là đấu pháp gì? Lúc trước chưa từng gặp qua...

- Tốt rồi!

Đánh ngã đám người Hội trưởng tới đây tìm phiền toái, Trương Huyền lần nữa buông ghế, ngồi ở cách đó không xa.

- Bây giờ có thời gian, nói hết cho ta chưa?

- Ngươi... Đến cùng là người nào?

Nằm mơ cũng không nghĩ đến thanh niên chỉ có 20 tuổi này, lại có thực lực cường đại như thế, Chung hội trưởng cắn chặt hàm răng:

- Xâm nhập Luyện Khí Sư Công Hội, đánh Hội trưởng cùng Trưởng lão, ta đã đưa tin việc này cho Danh Sư Đường Đường chủ, Phùng đường chủ sẽ không bỏ qua các ngươi!

Danh Sư Đường tọa trấn một phương, duy trì một phương an bình, vị trước mắt này, mặc kệ thân phận gì, xông vào Công Hội, đả thương Hội trưởng... Chính là không tuân thủ quy tắc, xúc phạm quy định của bọn họ.

Lại để cho Tổng bộ của Luyện Khí Sư Công Hội tới xử lý, thời gian khẳng định không kịp, nhưng mà Hỏa Nguyên Thành Danh Sư Đường, một khi biết rõ tin tức, tất nhiên sẽ hoả tốc chạy đến.

Tuy cấp bậc của hắn cao hơn Danh Sư Đường Đường chủ, được xưng Hỏa Nguyên Thành thứ nhất, nhưng mà trên thực tế sức chiến đấu xa xa không bằng, hơn nữa gần đây không biết xảy ra chuyện gì, trong nội đường cao thủ nhiều như mây, một khi tới đây, tất nhiên có thể bắt được gia hỏa này, để cho đối phương biết rõ nơi đây không phải là người nào, cũng có thể tùy tiện giương oai.

- Phùng đường chủ? Ngươi nói là Phùng Ích Huy?

Trương Huyền lộ ra vẻ nghiền ngẫm.

- Không sai!

Chung hội trưởng nghiến răng.

Hỏa Nguyên Thành Danh Sư Đường Đường chủ Phùng Ích Huy, là hảo hữu chí giao của hắn, hai người ở chung trên trăm năm, nghe được có người xông vào, bản thân liền đưa tin thông tri, dựa theo thời gian suy tính, hiện tại chắc hẳn đã đến.

Trong lòng đang chờ mong, Phùng đường chủ đi vào chế ngự gia hỏa này, chỉ thấy thanh niên ngồi ở cách đó không xa ngẩng đầu, nhìn ra phía ngoài:

- Phùng đường chủ, xem náo nhiệt thời gian dài như vậy, có phải cũng nên đi vào hay không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK