Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ta không có cái kia, không tiểu được làm sao bây giờ?

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Kim Nguyên đỉnh sốt ruột loạn chuyển, tựa hồ đang quan sát bản thân, có thể giải quyết vấn đề này hay không, nhìn qua phía dưới, càng sốt ruột sắp khóc.

- Các ngươi chớ đi, ai có thể cho ta mượn một cái... Còn có, chủ nhân, ngươi có thể chế tạo cho ta một cái hay không...

- ...

Lạc Nhược Hi một đầu hắc tuyến.

Mình gặp một đám người nào a...

...

Không biết vì sao nữ hài tức giận, Trương Huyền tìm một chỗ không người, chuẩn bị thỏa đáng, đang định tự mình cũng chơi đùa ra một ít, đột nhiên vỗ trán.

- Ta như thế nào ngu như vậy...

Sau một khắc, liền biến mất tại nguyên chỗ, dĩ nhiên tiến nhập Thiên Nghĩ Phong Sào.

- Tất cả đều tới đây cho ta...

Lơ lửng trên không trung, Trương Huyền hét lớn một tiếng.

Vù vù vù!

Thời gian nháy con mắt, bên trong chứa đựng rất nhiều Thánh Thú liền bay tới.

Lần này biết rõ di tích nguy hiểm, thời điểm trở về Danh Sư học viện, cố ý mang nhiều đi một tí, Tử Dương thú, Vân Vụ Lĩnh chín đại Vương giả cùng với vượt qua Thánh Vực, cộng lại chừng trên trăm con.

- Đều đi tiểu cho ta...

Lần nữa lấy ra một đống nồi bát muôi chậu, đưa tới chúng thú.

- Rống?

- Rống!

Tuy chúng thú nghi hoặc, nhưng đối với chủ nhân là không dám vi phạm, tất cả đều riêng phần mình lấy một cái chậu lớn xoay người sang chỗ khác.

Trong lúc nhất thời tao khí trùng thiên.

Không lâu sau, chỉ thấy mỗi Thánh thú đều bưng một cái bồn lớn đi tới, ít nhất đều có hơn mười cân.

Những Thánh Thú này, hình thể đều cao mấy mét, cực kỳ khổng lồ, thật muốn đi tiểu mà nói, số lượng tự nhiên nhiều làm cho người kinh ngạc.

- Không tệ!

Thấy mấy gia hỏa này quả nhiên cho lực lượng, Trương Huyền hài lòng nhẹ gật đầu, bàn tay trảo một cái, các chậu lớn Thanh Cam Linh Dịch hội tụ chung một chỗ, đủ để chứa một cái thùng lớn, tiếp cận hơn hai nghìn cân.

- Tốt rồi, đều đi nghỉ ngơi đi!

Khoát tay áo, Trương Huyền không để ý tới đám người kia nữa, thân thể nhoáng một cái, từ trong Thiên Nghĩ Phong Sào bay ra ngoài.

Lần nữa trở lại quảng trường, chỉ thấy không ít người đã bay trở về, đúng là người Chiến Sư Đường.

- Đây là đồ vật ngươi muốn!

Phùng Huân hừ một tiếng, đưa tới chậu trong tay, người khác cũng đều nhao nhao truyền đạt, bất quá, số lượng cũng không nhiều, Chiến Sư Đường hơn mười người, chung vào một chỗ, cũng chỉ có non nửa chậu mà thôi.

- Ít như vậy?

Trương Huyền nhìn thoáng qua, từng Chiến Sư hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, nhịn không được nhướng mày.

Nhiều người như vậy, cả đám đều long tinh hổ mãnh, không nghĩ tới ít như vậy...

- Ít? Ngươi thì sao? Có bản lĩnh lấy ra cho chúng ta nhìn xem, đoán chừng cũng không nhiều bằng chúng ta...

Nghĩ tới thảm trạng bị đánh, Phùng Huân liền tức giận, nghiến răng quát lớn.

- Ta...

Trương Huyền đang muốn nói chuyện, chỉ thấy đám người Ô Thiên Khung Viện trưởng cùng Mộc sư, Ngô sư bay tới, riêng phần mình sắc mặt đỏ lên, có chút ngại ngùng.

Đồ vật trong chậu hội tụ chung một chỗ, phát hiện còn không có nhiều bằng Chiến Sư Đường.

- Cái này...

Trương Huyền bất đắc dĩ.

May mắn hắn nghĩ ra biện pháp, nếu không, chỉ bằng vào những người bọn hắn, chút đồ vật ấy, đừng nói phá trận, ngay cả gãi ngứa cũng không đủ.

- Được rồi, những thứ này của các ngươi không cần nữa, quá ít, dùng của ta đi!

Đám đông hội tụ, ngay cả một chậu cũng chưa tới, tiện tay ném xuống đất, Trương Huyền lắc đầu.

- Dùng của ngươi? Ngươi một người chẳng lẽ có thể hơn chúng ta?

Nghe hắn nói ra lời này, Phùng Huân càng thêm tức giận, nhịn không được nói.

- Đây là của ta...

Ầm ầm!

Một cái thùng gỗ thật lớn rơi trên mặt đất, chừng hơn hai nghìn cân, nện lên một mảnh bụi đất.

- Phốc...

- Làm sao có thể?

Tất cả Danh Sư, Chiến Sư nhìn qua, đều giống như muốn điên, ánh mắt quái dị, vẻ mặt tràn đầy phát điên.

Coi như bàng quang của ngươi lớn hơn nữa, cũng có cái hạn độ a, nhiều như vậy, cũng có thể đi vào tắm rửa, nhẹ nhõm chết đuối ngươi vài lần... Từ đâu chơi đùa ra thứ này?

Nhất là Phùng Huân, chỉ cảm thấy máu tươi lần nữa xông lên cổ họng.

Đến cùng như thế nào làm ra?

Sức chiến đấu cường đại thì thôi, còn đi tiểu nhiều như vậy... trong bàng quang của ngươi, có không gian gấp sao?

Sớm biết như vậy, ngươi một người có thể làm ra nhiều như vậy, còn giày vò chúng ta gì a!

- Tốt rồi, ta đi phá trận...

Không để ý tới vẻ mặt của mọi người, Trương Huyền trảo một cái, chân khí hội tụ, nhấc thùng gỗ lên, bàn chân đạp mạnh, thân thể treo trên bầu trời, thẳng tắp bay tới phong ấn.

Thấy hắn muốn phá trận, mọi người không hề xoắn xuýt sự tình vừa rồi, đồng loạt nhìn qua đại môn.

Cái phong ấn này, vừa rồi bọn hắn nghiên cứu rất lâu, không có bất kỳ biện pháp nào, nhiều Dị Linh tộc như vậy cũng chỉ có dốc sức liều mạng công kích, nghĩ không ra chiêu số khác, vị Trương sư này, chỉ mò một cái, tìm được phương pháp, hơn nữa để cho bọn họ chuẩn bị nước tiểu...

Tất cả mọi người muốn nhìn một chút, đến cùng dùng phương pháp gì, cùng nước tiểu lại có quan hệ gì.

Vù vù!

Trong ánh mắt mọi người, Trương Huyền đi vào trên đại môn, ánh mắt ngưng trọng, đột nhiên trút nước xuống.

Ầm ầm!

Thùng gỗ lập tức xuất hiện lổ thủng, nước tiểu ẩn chứa trong đó thẳng tắp bắn tới phong ấn.

Xì xì xì xì...!

Thứ này cùng phong ấn tiếp xúc, lập tức như a- xít sun-phu-rit gặp sắt thép, người sau phát ra thanh âm bị ăn mòn, nguyên bản phong ấn vô cùng chắc chắn, trong nháy mắt tan rã.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK