Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Cái này...

- Hoàn toàn chính xác quá tỉnh táo rồi...

Trương Huyền vừa nói như vậy, những người khác cũng phát hiện.

Giang Nguyên này, thân là Chiến Sư Đường Thiên phu trưởng, một đường trải qua nhiều như vậy, hoàn toàn chính xác lộ ra quá bình tĩnh, nếu như không phải lời mới vừa nói, tất cả mọi người hầu như cảm thấy hắn không tồn tại.

Sắc mặt của Giang Nguyên có chút tái xanh, sau đó khoát tay áo:

- Chiến Sư Đường có yêu cầu tâm tính, Thái Sơn sụp đổ ở trước mắt cũng không thay đổi, nơi đây nguy hiểm như thế, ta đối với trận pháp, cạm bẫy hiểu rõ không nhiều, không nói lời nào, cũng không coi vào đâu!

- Nơi đây cũng có rất nhiều người, từ khi đi vào một câu cũng không nói, tỷ như Lưu Mặc Trận Pháp Sư! Không nói lời nào, kỳ thật cũng không có gì...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười cười.

- Vậy...

Giang Nguyên nghi hoặc.

Khóe miệng Trương Huyền giơ lên:

- Đừng có gấp... Ta chỉ muốn hỏi một chút ngươi, mấy vị Chiến Sư vừa rồi hi sinh kia... Ngươi có thể gọi tên không?

- Ta...

Giang Nguyên ngẩn ngơ.

Chiến Sư Đường, ngoại trừ Giang Nguyên, Phùng Huân, Trác Thanh Phong, còn có mười hai vị Chiến Sư, nói cách khác, tổng cộng tới mười lăm người.

Chết bốn cái, tuy không tính thực lực thấp nhất, nhưng không có nói chuyện nhiều, không có báo qua tên của mình, ngay cả Trương Huyền cũng không biết... Nhưng đều là người Chiến Sư Đường, hơn nữa là lãnh đạo trực tiếp của bọn họ, nên biết vô cùng rõ ràng a!

- Như thế nào? Ngay cả tên của bọn hắn cũng không biết?

Trương Huyền mang theo trêu tức.

- Giang chiến sư, ngươi...

Phùng Huân sửng sốt.

Mọi người đều là người Chiến Sư Đường, trong đó rất nhiều người đều là hắn huấn luyện ra, tên cũng không biết... không kỳ quái đó mới là giả dối.

Những người khác cũng đồng loạt lui về phía sau mấy bước, từng cái nhìn về phía đối phương, tràn đầy nghi hoặc.

Những thứ khác đều có thể giải thích, nhưng ngay cả thuộc hạ của mình cũng không biết, cái này giải thích không thông rồi.

Há miệng mấy lần, nhưng thủy chung không nói ra tên, sắc mặt của Giang Nguyên không còn bình tĩnh như lúc trước, mà cười lạnh một tiếng, nhìn lại:

- Ngươi rất thông minh... Được rồi, nếu bị ngươi phát hiện, như vậy... Trò chơi kết thúc!

Ầm ầm!

Thanh âm kết thúc, một cỗ khí tức cường đại từ trong người Giang Nguyên phun ra, làm cho người ta có cảm giác áp bách kịch liệt, tựa hồ khiến người ta hô hấp cũng có chút khó khăn.

- cường giả Xuất Khiếu Cảnh...

Đồng tử co rụt lại, Ngô sư vội vàng ngăn cản ở trước mặt mọi người, cơ bắp toàn thân kéo căng, chân khí vận chuyển tới cực hạn, tùy thời sẽ xuất thủ.

Chỉ bằng vào khí tức, hắn liền nhìn ra, đối phương là cường giả Xuất Khiếu Cảnh không thể thật hơn, cường đại hơn hắn quá nhiều.

- Chỉ bằng ngươi, cũng chống đỡ được ta?

Lạnh lùng cười cười, ngón tay của “Giang Nguyên” nhẹ nhàng điểm qua.

Bành!

Ngô sư còn không kịp phản ứng, liền bay ngược ra ngoài, trùng trùng điệp điệp ngã trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch.

Xuất Khiếu Cảnh sơ kỳ cùng Nguyên Thần Cảnh đỉnh phong, tuy chỉ kém hai tiểu cấp bậc, nhưng thực lực lại thiên địa cách biệt, căn bản không ở cùng một tầng thứ.

- Mọi người cẩn thận, hắn là Thiên Diệp Vương...

Người ở trên không trung, Ngô sư đã xác nhận thân phận, rống to lên.

Công kích của đối phương, tuy dùng là Nguyên Thần, nhưng mang theo sát lục chi khí nồng đậm, Thanh Điền nhất mạch, có thể đi tới nơi này, có thực lực này, chỉ sợ hẳn là Thiên Diệp Vương trong truyền thuyết rồi!

- Thiên Diệp Vương?

Thân thể của tất cả mọi người đều xiết chặt, đồng loạt giơ binh khí lên, từng cái cảnh giác nhìn về phía đối phương.

Tuy biết không phải là đối thủ, nhưng giờ phút này không cách nào trốn, chỉ có thể cứng rắn đối mặt.

- Một đám gà đất chó kiểng!

Đối mặt mọi người vây công, “Giang Nguyên” mặt không đổi sắc, cười nhạt một tiếng, năm ngón tay mở ra nhấn xuống.

Ầm ầm!

Mọi người cảm thấy thiên địa như sụp đổ, áp lực cực lớn, tùy thời có thể ngã sấp xuống.

Xuất Khiếu Cảnh, Nguyên Thần dẫn động tự nhiên, tuy thực lực của mọi người không kém, nhưng mà tới so sánh, còn kém một đoạn rất lớn.

- Hừ!

Ngăn chặn mọi người, năm ngón tay của “Giang Nguyên” búng ra.

Sưu sưu sưu sưu!

Binh khí trong tay nọi người lập tức rời khỏi tay, bay ra ngoài, từng cái hổ khẩu tóe máu, sắc mặt trắng bệch.

- Ta ngăn hắn lại, mọi người đi mau...

Thấy mọi người chung vào một chỗ cũng không phải đối thủ, khóe mắt của Ngô sư muốn nứt ra, gào rú một tiếng, từ dưới đất bay lên, trường kiếm trong tay mang theo Kiếm Khí thật dài bổ xuống.

Võ kỹ Thánh phẩm, Điệp Lãng Cuồng Phong Kiếm!

Kiếm Khí như thủy triều, một lớp sóng chồng lên một lớp sóng, còn chưa tới trước mặt, không khí chung quanh giống như bị vỡ ra, mặt đất ở dưới Kiếm Khí tạo thành một khe rãnh thật lớn.

- Có chút ý tứ...

“Giang Nguyên” khẽ cười một tiếng, năm ngón tay lật qua lật lại, như ngắt hoa, ngón út chạm vào Kiếm Khí, ngay sau đó ngón áp út, ngón giữa, ngón cái, mỗi một ngón đều hao tổn một phần Kiếm Khí, sau vài cái, uy lực của Điệp Lãng Cuồng Phong Kiếm đã bị tiêu trừ sạch sẽ.

- Là Võ kỹ Thánh phẩm Điệp Phong Thủ... Hắn không phải Thiên Diệp Vương sao? Làm sao biết Võ kỹ của Chiến Sư Đường?

Phùng Huân không thể tin được.

Đối phương thi triển cái này, không phải tuyệt chiêu của Dị Linh tộc, mà là Võ kỹ của Chiến Sư Đường… Điệp Phong Thủ!

- Thiên Diệp Vương khống chế Giang Nguyên chiến đấu, nói cách khác, Giang Nguyên... còn chưa có chết, chỉ là bị đoạt xá tạm thời...

Trương Huyền nhíu mày.

Điệp Phong Thủ này, cùng Vô Niệm Vô Tưởng của nhục thân hắn có chút tương tự, hẳn là Thiên Diệp Vương mượn nhờ lực lượng nhục thân thi triển, mà không phải là chính hắn sử dụng ra.

- Tạm thời bị đoạt xá? Trương sư, van cầu ngươi cứu Giang Nguyên...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK