Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Nhảy ra trận pháp? Làm sao nhảy ra ngoài?

Trương Huyền cười khổ.

Hắn cũng biết đạo lý này, nếu có thể nhảy ra ngoài, khẳng định sớm đã có biện pháp, đáng tiếc, Thư Viện chỉ có thể nhìn một tiểu trận thiếu sót, không cách nào quản lý toàn cục, cũng không biết hướng đi cùng xu thế của toàn bộ đại trận.

- Vừa rồi chúng ta đã liên tục xông qua mấy cái, mỗi một cái đều có đường kính vài trăm thước... Dựa theo phương vị tính toán, coi như trốn không thoát Thiên Cung, giờ phút này tất nhiên cũng đến biên giới... Nhưng trên thực tế, coi như chúng ta lại xông mười mấy cái tiểu viện, cũng sẽ ra không được, ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?

Lạc Nhược Hi nói.

- Cái này... Ý của ngươi chẳng lẽ nói trận pháp này, vô cùng có khả năng ẩn chứa bí mật không gian?

Đồng tử của Trương Huyền co rụt lại.

Dựa theo khoảng cách suy tính, rõ ràng có thể đi ra ngoài, nhưng không cách nào rời đi, chỉ có một khả năng... Không gian trận pháp!

- Đúng rồi, vì sao ta không nghĩ ra, bản thân Khâu Ngô Cổ Thánh liền am hiểu không gian, nguyên nhân chính là như thế, mới có thể bố trí ra phong ấn lợi hại như vậy... lại nói, chúng ta vừa đến liền gặp không gian trận pháp... Ta nên nghĩ đến mới phải...

Không đợi đối phương trả lời, Trương Huyền vỗ trán một cái, bừng tỉnh đại ngộ.

Bọn hắn vừa đến liền lâm vào không gian trận pháp, dựa theo tình huống bình thường, đi vào trận pháp này, có lẽ rất nhanh nghĩ tới phương diện không gian... Làm sao lại không để ý đến chứ!

- Một câu điểm tỉnh người trong mộng, đa tạ Nhược Hi, thật sự là yêu ngươi chết mất...

Trương Huyền tràn đầy hưng phấn, thoáng cái nhảy lên, hôn khuôn mặt nữ hài một cái, cười ha ha.

- Ngươi...

Không nghĩ tới hắn sẽ làm như vậy, sự tình ra đột nhiên, Lạc Nhược Hi không kịp tránh né, tú mục trợn tròn, khuôn mặt phấn hồng.

Gia hỏa này thoạt nhìn rất trung thực, như thế nào... Như thế nào...

- Không để ý tới ngươi nữa...

Quay người lại, đi vào trận pháp, tìm một chỗ khoanh chân ngồi xuống, lúc này mới cảm thấy sắc mặt như phát sốt, tràn đầy nóng hổi.

- Ta...

Vừa rồi nhất thời hưng phấn, kìm lòng không được, mới làm ra cử động quá đáng, chứng kiến nữ hài xoay người rời đi, Trương Huyền mới phản ứng tới, có chút xấu hổ, bất quá, sờ lên bờ môi... Thơm quá.

- Nàng sẽ không giận ta chứ?

Vô luận kiếp này hay kiếp trước, đều là độc thân không có nói qua yêu đương, đột nhiên trải qua loại sự tình này, lập tức có chút bối rối, cùng khí thế chỉ điểm sơn hà lúc trước hoàn toàn bất đồng.

Bất quá hắn cũng biết, bây giờ không phải thời điểm cân nhắc những chuyện này, vận chuyển tâm cảnh một lát, để bản thân khôi phục tỉnh táo, cổ tay khẽ đảo, Thiên Nghĩ Phong Mẫu xuất hiện ở trước mắt.

Đối với không gian trận pháp, hắn hoàn toàn không biết gì cả, nhưng mà Thiên Nghĩ Phong Mẫu, trời sinh thì có loại năng lực này, có lẽ tìm được đường ra, dẫn nhóm người mình chạy đi.

Nói tình huống trước mắt cho Phong Mẫu một lần.

Phong Mẫu nhẹ gật đầu, nằm rạp trên mặt đất, ngửi ngửi.

Thiên Nghĩ Phong Mẫu, chỉ là trời sinh có được năng lực bố trí không gian, là một loại bản năng, nhưng mà đối với Không Gian Pháp Tắc, lại không lý giải.

Cái này rất giống ong mật xây tổ, có thể hoàn mỹ làm ra tổ hình sáu mạnh, ngay cả kiến trúc sư cũng làm không được... nhưng cũng không thể nói, ong mật tinh thông công trình bằng gỗ, kiến trúc cơ học, là một học bá a!

Ở trên mặt đất ngửi chốc lát, Thiên Nghĩ Phong Hậu đứng lên.

- Chủ nhân, đó là một không gian gấp, ta có thể mang ngài đi ra...

- Thật tốt quá...

Thấy nó quả nhiên có thể tìm được, ánh mắt Trương Huyền tỏa ánh sáng, vội vàng xoay người lại, truyền tin đám người Ngô sư.

Lần này, dùng chính là truyền âm.

Rất nhanh, mọi người liền tập hợp.

Tuy thời gian nghỉ ngơi không dài, nhưng mà tất cả mọi người thân kinh bách chiến, đã khôi phục hơn phân nửa thực lực.

- Tất cả mọi người đi theo đằng sau Phong Mẫu, không nên tụt lại phía sau...

Dặn dò một tiếng, lúc này Trương Huyền mới đi vào trước mặt Lạc Nhược Hi, thấy nữ hài cũng không có vẻ tức giận, mới nhẹ nhàng thở ra:

- Chúng ta cũng đi a!

Nói xong nắm bàn tay nữ hài.

- Ngươi...

Vùng vẫy một cái, phát hiện hắn càng nắm càng chặt, nữ hài nhịn không được nhíu mày.

Cho chút màu sắc liền mở phòng nhuộm, càng ngày càng quá đáng có phải không?

Đang muốn rút về, thuận tiện giáo huấn một chút, chợt nghe thanh âm của thanh niên đối diện chậm rãi vang lên.

- Huyễn Vũ sơn mạch, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, yên tĩnh hờ hững, đứng ở trước thác nước, cùng hoàn cảnh chung quanh hòa vào một thể, giống như phó du mặc họa, ta biết ngay nhân sinh của ta đã có mục tiêu!

- Chứng kiến ngươi bị rất nhiều Linh Thú vây công, nhịn không được xuất thủ, về sau trong sơn động, Linh Hồn bị cắn trả, là ngươi xuất thủ cứu ta. Đợi ta tỉnh lại, ngươi đã rời đi... Ta không biết tên của ngươi, cũng không biết ngươi là ai, cho rằng kiếp này không cách nào nhìn thấy, buồn vô cớ như mất, giống như đã mất đi bảo bối quan trọng nhất của sinh mệnh.

- Về sau ở Danh Sư Học Viện, lần nữa thấy được ngươi, kích động đến muốn nổ tung, cảm thấy nhất định phải hỏi tên của ngươi, biết rõ ngươi là ai...

Nhớ lại kinh nghiệm cùng nữ hài này, trên mặt Trương Huyền lộ ra nụ cười ngọt ngào.

Trùng sinh gặp qua nhiều nữ tử như vậy, có uyển chuyển hàm xúc, có ôn nhu, có khí phách, có y như chim non nép vào người, có yêu thương nhung nhớ hắn... Nhưng mà chẳng biết tại sao, đối với nữ tử trước mắt này, có động tâm cùng tưởng niệm.

Vì vậy, không muốn bỏ qua!

- Chúng ta cùng đi Phong Thánh đài, mặc dù ở chỗ đó nhìn thấy Khổng Sư ý niệm, nhận được hắn lưu lại thư tịch... Thế nhưng để cho ta vui vẻ nhất là trên đường đi có thể cùng ngươi ở chung một chỗ, mỗi ngày tu luyện xong, có thể chứng kiến ngươi ngồi ở cách đó không xa, an tĩnh như vậy, lặng im như vẽ, giúp ta nói chuyện phiếm, giúp ta cùng nhau nghiên cứu thiếu thốn cùng ưu điểm của công pháp... Nói thật, ta rất muốn để cho thời gian khi đó vĩnh cửu dừng lại, cứ như vậy một mực ở trước mắt...

- Ngươi nói muốn cùng đi di tích, ngươi biết ta cao hứng bao nhiêu không? Tất cả mọi người nói nơi đây cực kỳ nguy hiểm, có đi không về, nhưng mà ta lại cảm thấy, có thể cùng ngươi ở chung một chỗ, lại nguy hiểm cũng đáng giá...

- Lúc này mới biết nội tâm của mình, là thật muốn cùng ngươi ở chung một chỗ, vĩnh viễn chung một chỗ, dù bỏ mình, cũng sẽ không hối hận!

Nhìn về phía nữ hài, trong ánh mắt của Trương Huyền toát ra vẻ kiên định.

- Nhược Hi, cho phép ta một mực nắm tay ngươi, chậm rãi đi hết cuộc đời, được không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK