Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hàn Thủy dừng lại, rốt cuộc ngẩng lên nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, cô không thể không thừa nhận, người này thuộc loại hình có sức quyến rũ càng nhìn càng muốn xem kĩ hơn, đặc biệt là cặp mắt kia, tràn đầy ánh sáng lấp lánh, nhìn không thấu.

Chẳng lẽ anh ta thật chỉ là một công tử phóng đãng sao? Hay chỉ là vẻ ngoài anh ta dùng để bảo vệ chính mình?

"Nói vậy là có ý gì?" Khi nào thì Hàn thị lại lưu lạc đến mức phải dùng đến thủ đoạn cầu thân ghê tởm này?

"Hàn thị bây giờ đã không còn như xưa, dưới trướng sản nghiệp dần dần biến chất, không hề được sang tân, dần dần suy sụp là chắc chắn, cho nên mới cần đến việc kết thân."

Mặt Hàn Thủy thay đổi liên tục, chỉ thời gian mấy năm, rốt cuộc là sản nghiệp thật lạc hậu hay là có nguyên do khác? Cô không tin là lí do trước, khẳng định là Cam Chi Ngư đã áp dụng hành động gì đó, thậm chí có thể là ông ta đã chuyển gì đó của tập đoàn đi, cô mới trở về được mấy ngày, căn bản chưa kịp thăm dò tình huống.

Cam Chi Ngư rất thông minh, cho dù không có cổ phần, nhưng ông ta là một thương nhân thông minh, khẳng định biết làm thế nào để có lợi cho mình nhất.

Nhưng lần cầu thân này cô cũng chưa nhìn ra được mục đích của ông ta.

"Nếu kết thân, anh có thể được lợi gì, Hàn thị được lợi gì?" Đây mới là mấu chốt không phải sao?

Không chút hoang mang, quả nhiên không phải một cô gái bình thường.

Trong mắt Tư Khấu Ngọc dày đặc hứng thú, anh chậm rãi nói: "Hàn thị sẽ có được tài lực ủng hộ của Tư Khấu gia, mà tôi sẽ có được một người vợ, còn có thêm một phần cổ phần trong Hàn thị."

Hàn Thủy hừ một tiếng, Cam Chi Ngư lại dám làm ra chuyện như vậy, không biết đơn thuần là vì Hàn thị hay là vì muốn che dấu bí mật gì khác.

"Hàn thị sẽ không đổi chủ, cũng sẽ không đổi họ." Đây là cô muốn nói cho người đàn ông trước mắt, vĩnh viễn không nên hy vọng vào những thứ không phải của mình.

"Tôi thật đau lòng khi em nghĩ về tôi xấu như vậy." Tư Khấu Ngọc ra vẻ đau lòng nhưng giọng điệu thì cợt nhả, nhìn qua tuyệt không một chút đúng đắn.

Hàn Thủy nhịn xuống xúc động muốn đánh người, yên lặng uống trà.

"Nếu như tôi đoán không lầm, em thật sự rất thích người đàn ông kia phải không?"

Hàn Thủy thiếu chút nữa phun ra ngụm trà đang uống, cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn người đàn ông có chút cà lơ phất phơ trước mắt, càng khẳng định anh ta không đơn giản như vẻ bề ngoài.

"Chẳng lẽ tôi đoán sai?" Tư Khấu Ngọc một tay chống cằm, nhìn chằm chằm Hàn Thủy mà phóng điện.

Mặt Hàn Thủy không hiểu sao có chút nóng lên, cô giả vờ ho khan vài tiếng, "Tôi không biết rằng đàn ông như anh cũng thích bát quái như vậy."

Thật không có ý tốt cười một cái, Tư Khấu Ngọc lại cười ha ha, anh cười thật sáng sủa, không chút kiêng nể, dù kiêu ngạo cũng không làm cho người ta chán ghét.

Hàn Thủy nhếch miệng, cho tới bây giờ cô cũng chưa từng thấy ai cười đến sảng khoái như vậy, lòng không khỏi an tĩnh lại.

Thời gian kế tiếp, hai người thực ăn ý mà im lặng thưởng thức bữa tối, Tư Khấu Ngọc cũng không làm phiền cô, có lẽ là cho cô một cơ hội suy nghĩ lại.

Cho đến lúc đưa Hàn Thủy đến cổng lớn biệt thự nhà họ Hàn.

"Gả cho tôi không tốt sao? Ít nhất bộ dáng tôi cũng rất tuấn tú lịch sự không phải sao?" Tư Khấu Ngọc đứng trước mặt cô, khiến Hàn Thủy lần đầu tiên ý thức được, người này không chỉ là một người qua đường Giáp, anh ta rất kiêu ngạo, rất phong lưu, và cũng rất nguy hiểm.

"À ừ." Hàn Thủy nhún nhún vai, biểu đạt mơ hồ.

"Hiện tại cái em cần không phải là một đồng minh sao?" Bị chọt trúng tử huyệt khiến Hàn Thủy trầm mặc.

"Hàn Thủy." Mặt của anh đột nhiên phóng đại ở trước mặt cô khiến Hàn Thủy sợ tới mức giật mình lùi về phía sau. Nhưng Tư Khấu Ngọc đã lanh tay lẹ mắt ôm được eo cô.

"Anh muốn làm gì?" Cô oán hận thấp giọng nói, thiếu chút nữa cô đã quên, tại lần gặp mặt đầu tiên, người đàn ông này đã đùa giỡn mình như thế nào.

"Cho em một cái công đạo." Thuận tiện giúp em đưa ra quyết định, những lời này anh không nói, cứ thế cúi đầu, hôn lên đôi môi đỏ mọng mà mình tha thiết ước mơ, tinh tế ở trên môi cô trằn trọc mút vào, Hàn Thủy cứng đờ khép chặt hàm răng, dùng cả tay cả chân muốn thoát ra, lại không ngờ người đàn ông này đã sớm đoán được, thân thể cô bị anh gắt gao giam cầm, muốn động cũng không được.

Tay của anh chuyển qua hông cô, không nặng không nhẹ nhéo một cái, Hàn Thủy hít vào một hơi, môi đỏ mọng khẽ mở, Tư Khấu Ngọc thừa cơ lẻn vào, tận tình đùa giỡn cái lưỡi thơm tho của cô.

Quả thật là cực phẩm, ngọt ngào động lòng người.

Tư Khấu Ngọc cảm thán, càng hôn thêm thật sâu, vốn định chỉ lướt qua một chút, lại không ngờ muốn dừng cũng không được.

Tư vị của cô gái này thật tuyệt vời.

Đôi mắt lúng liếng của Hàn Thủy mở to, không thẹn thùng cũng không mê muội, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cái mặt đang phóng đại trước mắt, bất ngờ cắn xuống.

Tư Khấu Ngọc hét lớn một tiếng, rốt cuộc buông cô ra, lau đi vết máu bên miệng mình, "Thật là một cô nhóc không hiểu phong tình."

Hàn Thủy giận đùng đùng, tuy cô bề ngoài giả bộ thành thục nhưng bên trong vẫn chỉ là một thiếu nữ, thế mà người đàn ông này lại dám cướp đi nụ hôn đầu của cô, hơn nữa ai mà biết anh ta đã hôn qua bao nhiêu người phụ nữ chứ, bảo cô không tức giận sao được?

"Tôi nghĩ chúng ta về sau không cần gặp nhau nữa." Công tử phóng đãng chính là một công tử phóng đãng, mệt cô vừa mới thay đổi cách nhìn đối với anh ta.

"Cô gái ngốc, tôi đang giúp em mà em lại hiểu lầm tôi, ôi, thật sự làm tan nát lòng tôi." Tư Khấu Ngọc đứng cạnh cô, trong bóng đêm nhìn qua như một đôi tình nhân gắn bó thân mật.

"Hừ." Hàn Thủy hừ lạnh một tiếng, liếc trắng mắt, liền hướng cổng chính đi vào.

"Đề nghị vừa rồi, em thật sự nên suy nghĩ lại một chút đi."

Bước chân Hàn Thuy dừng một chút rồi tiếp tục đi về phía trước, chỉ chốc lát sau đã biến mất trước tầm mắt của Tư Khấu Ngọc.

Tư Khấu Ngọc tà tà dựa vào cạnh xe, liếc nhìn camera theo dõi treo trên cổng chính, huýt sáo một tiếng, sau đó lên xe phóng đi.

Trên môi tựa hồ vẫn còn lưu lại hương vị của cô gái kia, Hàn Thủy, thật đúng là một cô gái kì lạ. Nhàm chán đã nhiều năm như vậy rồi, rốt cuộc đã tìm được một chuyện thú vị.

Vào nhà, ngoài ý muốn Cam Chi Ngư lại không phát giận với Hàn Thủy mà Dụ Hàm Phàm lại chủ động yêu cầu nói chuyện cùng Hàn Thủy.

Đây là lần đầu tiên Hàn Thủy ở chung cùng Dụ Hàm Phàm một mình kể từ khi về nước, kỳ quái là Cam Thiến San cũng không có ghen hay nổi điên, cũng đúng, trừ bỏ ở trước mặt Hàn Thủy cô ta không hề che dấu tâm địa độc ác, còn ở trước mặt người ngoài, cô ta vĩnh viễn là một bộ dáng dịu dàng thiện lương.

Thư phòng sạch sẽ được phủ thảm, giá sách được sắp xếp gọn gàng, bày rất nhiều loại sách, nơi này trước đây là thư phòng của mẹ Hàn Thủy, hiện tại thuộc về Hàn Thủy. Trừ bỏ Hàn Thủy cùng người hầu đến dọn dẹp, sẽ không có ai nguyện ý bước vào căn phòng này.

Nhiều năm đã đi qua, trừ bỏ Hàn Thủy từ từ lớn lên, căn phòng này vẫn giữ nguyên bộ dạng.

"Hàn Thủy."

"Nghe nói anh cầu hôn Cam Thiến San." Hàn Thủy dựa vào cạnh bàn làm việc, ngón tay vô ý thức vuốt dọc theo bên mép bàn, không nghĩ việc nói ra câu này lại dễ dàng đến vậy.

"Thiến San nói cho em biết sao?" Dụ Hàm Phàm luôn luôn nho nhã lại khó có được thần sắc ngượng ngùng.

"Khi nào thì đính hôn?" Lòng của cô càng ngày càng lạnh, Dụ Hàm Phàm đã thật sự trầm luân trong bể tình rồi.

"Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc cũng sắp thôi." Không biết vi sao, Dụ Hàm Phàm có chút không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Hàn Thủy, ánh mắt kia sáng ngời như thể nhìn thấu được đáy lòng anh ta.

Nhanh như vậy?

Hàn Thủy có chút mệt mỏi xoa mi tâm, "Em rất muốn nói với anh một câu chúc mừng nhưng người mà anh đính hôn lại là Cam Thiến San, nên thật có lỗi, em không thể nói ra được."

"Hàn Thủy, có lẽ em đã hiểu lầm gì rồi, Thiến San thật sự rất tốt không phải như trong tưởng tượng của em đâu." Dụ Hàm Phàm muốn hóa giải mâu thuẫn giữa hai người.

"Vậy anh cho rằng cô ta trong tưởng tượng của em là như thế nào?" Hàn Thủy có cảm giác không biết nên khóc hay nên cười.

Thủ đoạn của Cam Thiến San quả nhiên đủ giỏi, chỉ dùng thời gian ba năm đã chiếm được tình yêu và sự ủng hộ của Dụ Hàm Phàm.

"Dù sao cũng là người một nhà, bác trai vẫn luôn lo cho em, sự tình không có xấu như em nghĩ."

"Lo cho em? Lo cho em mà để em vừa về nước đã phải đi kết thân, tại sao ông ta không để Cam Thiến San đi? Chẳng lẽ số em trời sinh đã phải làm vật hy sinh cho bọn họ sao? Hy sinh tình yêu của em, hy sinh tự do của em?” Hàn Thủy có chút không khống chế được, còn có chút thất vọng, cô tín nhiệm Dụ Hàm Phàm nhất nhưng bây giờ anh lại muốn cô tha thứ cho bọn họ.

"Vị thiếu gia Tư Khấu kia chẳng phải là bạn trai của em sao?" Dụ Hàm Phàm có chút không hiểu.

Hàn Thủy đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt trở nên sắc bén, "Các người sao lại biết?"

"Vừa rồi ở cửa, mọi người đều thấy được." Dụ Hàm Phàm có chút nói không nên lời, cũng không thể nói lúc Hàn Thủy và Tư Khấu Ngọc ở cửa ôm hôn, bọn họ đã nhìn lén qua camera theo dõi.

Tuy rằng đôi với hành động này anh có chút không đồng ý, nhưng nhìn đến người đàn ông kia chính là bạn trai của Hàn Thủy, tâm cũng buông xuống một nửa, ai cũng không muốn lấy hạnh phúc của mình ra để hy sinh cho việc kết thân này nhưng nếu là hai bên cùng cam tâm tình nguyện thì có khi kết cục sẽ tốt hơn, mà bọn họ cũng sẽ không cảm thấy áy náy.

Trong đầu Hàn Thủy hiện ra hình ảnh vừa rồi ở cổng chính, Tư Khấu Ngọc bất thình lình cường hôn mình và câu nói nhỏ bên tai, đột nhiên hiểu rõ.

Cho cô một cái công đạo, xác thực đó là một mưu kế hay, nếu cự tuyệt Tư Khấu Ngọc, kế tiếp không biết sẽ là chuyện gì đang chờ đợi mình, đối với hiểu biết của cô về Cam Chi Ngư, ông ta căn bản sẽ không buông tha cho việc này một cách dễ dàng, ông ta luôn có trăm ngàn lý do khiến cho người khác không thể không làm theo ý ông ta.

"Em không muốn nói thêm về chuyện này nữa." Đột nhiên Hàn Thủy cảm thấy không còn hơi sức để biện bạch, cô làm thế nào mà mở miệng tiếp đây? Chẳng lẽ nói cho Dụ Hàm Phàm biết người đàn ông kia căn bản không phải là bạn trai cô? Là cô vì mặt mũi của mình mới nói như vậy sao? Chẳng lẽ nói rằng người đàn ông kia là một công tử phóng đãng, căn bản không phải là người hiền lành gì? Hay là nói anh không nên đính hôn với Cam Thiến San?

Không, cô sẽ không nói, lòng tự trọng, lòng kiêu ngạo nói cho cô biết dù cô có sai, không có nghĩa là cô chùn bước, ở trong từ điển của Hàn Thủy, không có hai chữ "quay đầu".

Dụ Hàm Phàm đã sa vào cái lưới của Cam Thiến San, anh đã không còn là người bảo hộ của Hàn Thủy cô nữa rồi.

"Hàn Thủy, em nên thả lỏng một chút đi, bác trai dù sao cũng là cha của em, mà Thiến San cũng là chị của em, nếu em cứ tiếp tục thế này sẽ chỉ làm cho chính mình thêm khổ sở, mọi người đều hy vọng em có thể sống tốt hơn." Cho dù nhiều năm trôi qua như vậy, Hàn Thủy vẫn là Hàn Thủy trước đây, mà Dụ Hàm Phàm lại có chút nhìn không thấu cô.

"Em đã biết, anh không cần quan tâm chuyện của em, hãy chuẩn bị làm chú rể đi, em biết mình nên làm thế nào." Không muốn tiếp tục đề tài này, Hàn Thủy hướng Dụ Hàm Phàm miễn cưỡng cười.

"Anh......" Dụ Hàm Phàm còn chưa kịp mở miệng, cửa đã bị mở ra, Cam Thiến San ra vẻ thục nữ tiến vào, làm bộ dáng đáng yêu, "Thật ngại quá, không quấy rầy hai người chứ? Hàm Phàm, ba gọi anh đấy."

Lông mi Hàn Thủy giật giật, nhìn người phụ nữ lớn tuổi hơn mình ra vẻ đáng yêu, loại cảm giác này thật sự quái dị.

Dụ Hàm Phàm hướng Hàn Thủy cười xin lỗi, "Vậy anh đi trước, lần sau có thời gian chúng ta lại nói chuyện."

Hàn Thủy gật gật đầu.

Dụ Hàm Phàm đi rồi, vẻ mặt hai người phụ nữ trong nháy mắt nghiêm túc lại, khuôn mặt trang điểm dày đặc của Cam Thiến San hiện lên nụ cười châm chọc.

"Không nghĩ tới, người được mệnh danh là công tử phóng đãng nổi tiếng lại là bạn trai cô, cô nên cảm tạ ánh mắt ba mới đúng, việc kết thân này đúng là phù hợp với cô." Cam Thiến San ôm ngực đứng một bên, biểu tình có chút vui sướng khi người gặp họa, còn có chút không thoải mái, công tử phóng đãng, cô còn tưởng rằng là một người đàn ông lỗ mãng, thô bỉ còn trẻ tuổi mới đúng, kết quả nhìn theo hình ảnh trên camera thao dõi của người đàn ông kia, nhìn qua thì phong lưu một chút nhưng lại có một loại hơi thở đặc biệt.

Tâm tình Hàn Thủy rất không tốt, đã hoàn toàn mất đi kiên nhẫn với cô ta, lạnh lùng nói: "Nói xong thì cút."

"Mày...." Cam Thiến San bị nghẹn một hơi ở cổ họng, người phụ nữ này thật là ngày càng kiêu ngạo, dám kêu chính mình cút ra ngoài, "Hàn Thủy mày đừng quá kiêu ngạo."

"Tôi có tư cách kiêu ngạo hay không, cô hẳn là người rõ nhất." Mắt Hàn Thủy nheo lại, toàn thân tỏa ra hơi lạnh vô hình.

Cam Thiến San rùng mình một cái, trong lòng ghen ghét càng đậm, "Hàn Thủy, mày sẽ không kiêu ngạo được lâu đâu."

"Cút." Đáp lại cô ta là một cái ly thủy tinh phóng tới trước mặt.

Cam Thiến San nhảy sang né tránh, cái ly đập vào trên cửa, vỡ tan tác thành vô số mảnh nhỏ.

"Mày thật là điên rồi!" Trông ấn tượng của cô ta, tuy rằng tính tình Hàn Thủy không tốt lắm nhưng còn chưa từng hành động thái quá như vậy, ánh mắt đen sâu kín kia, toàn thân là hơi thở lạnh lùng giống như nữ thần báo thù, Cam Thiến San tuy rằng không phục nhưng rốt cuộc vẫn là e ngại cô sẽ lại phi cái gì vào mặt mình, lầm bầm mở cửa thoát nhanh ra ngoài.

Cửa nặng nề khép lại.

Hàn Thủy như bóng cao su xì hơi, vô lực tựa vào ghế, cô xoắn tóc mình loạn xạ, biểu tình giống như cười mà lại giống như khóc, trầm mặc thật lâu, mới run run nhưng kiên quyết gọi cho một số máy lạ.

"Alo, xin chào, tôi là Hàn Thủy."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Nhi Phạm12 Tháng năm, 2018 08:44
ủa tg, lúc Thuỷ nghĩ trong lòng muốn nói với Ngọc em yêu anh. Sao lại hoàn thành r, mình cũng ko bt Thủy sẽ chạy tới Ngọc sẽ nói ra sao. Truyện này mình thấy ko giống như hoàn thành v?
Avatar
Nhi Phạm12 Tháng năm, 2018 08:44
ủa tg, lúc Thuỷ nghĩ trong lòng muốn nói với Ngọc em yêu anh. Sao lại hoàn thành r, mình cũng ko bt Thủy sẽ chạy tới Ngọc sẽ nói ra sao. Truyện này mình thấy ko giống như hoàn thành v?
BÌNH LUẬN FACEBOOK