Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tâm Ma khóc.

Trước kia đều là hắn phá hư đạo tâm của người khác, để cho đối phương chối bỏ mình, tâm cảnh xuất hiện vết rách, sau đó thừa dịp yếu ớt mà vào, thôn phệ.

Gia hỏa này thì ngược lại, mới mở miệng, mình ngay cả nói cũng không có nói xong, liền muốn thu mình làm đồ đệ... Có thể theo như lẽ thường an bài hay không?

Ta là Tâm Ma a? Là tới mê hoặc ngươi đấy, không phải là bị ngươi mê hoặc.

- Khục khục, ta là nói tu luyện của ngươi xảy ra vấn đề, nếu không rất nhanh có thể Phong Thánh thành công, không đến mức bị động như thế, thừa nhận thống khổ như vậy, nếu như ngươi tin ta, ta có thể để ngươi tu luyện nhanh hơn...

Cố nén phiền muộn, trong lời nói của Tâm Ma lần nữa tràn đầy mê hoặc, khiến người ta nghe xong liền kìm lòng không được trầm mê trong đó, so với Ma Âm Sư còn muốn đáng sợ.

- Ta biết rõ ý nghĩ của ngươi, đừng kéo những thứ này, vô dụng thôi, nói công pháp của ta không đúng, là ngươi tu luyện ra vấn đề... Không tin, tới, đánh một quyền nhìn xem.

Khoát tay áo, ánh mắt Trương Huyền thanh tịnh, không có bị một chút dụ hoặc.

Nếu đối phương dụ hoặc hắn những thứ khác, có lẽ còn sẽ trúng chiêu, nhưng công pháp... Hắn ngay cả Khâu Ngô Cổ Thánh cũng có thể nói xấu hổ biến mất, một Tâm Ma nho nhỏ mà thôi, căn bản dao động không được.

Bành!

Tiếng nói còn không có kết thúc, Tâm Ma “Oanh” một tiếng biến mất ở trước mắt.

Mê hoặc không được, chỉ có bị tiêu diệt.

Trước lúc biến mất, nội tâm của hắn tan vỡ, sao lại gặp được tên biến thái như thế này... Lần sau sẽ không tới nữa.

Ô ô... Ta muốn về nhà...

Trương Huyền cùng Tâm Ma đọ sức chỉ là chuyện trong nháy mắt, ngoại nhân nhìn tới, chỉ thấy một đạo lôi điện vừa thô vừa to thẳng tắp rơi vào trên người hắn, không có bị thương, cũng không có thổ huyết, càng không có khổ sở run rẩy, ngược lại nổ vang một tiếng, toàn thân chấn động.

Ngay sau đó, trên đầu có từng đạo quang mang màu vàng phun ra, trên trời có vô số Nguyên Khí hình thành đóa hoa nhao nhao lao tới.

- Đây là... Thông qua được Tâm Kiếp? Sao nhanh như vậy?

Lạc Nhược Hi sững sờ, tú mục trợn tròn.

Cửa ải khó khăn nhất trong Phong Thánh Kiếp, vốn cho rằng hắn có khả năng gánh không được, không nghĩ tới lôi điện vừa rơi xuống, liền thông qua được... Quá bất ngờ a!

Rầm ào ào!

Nguyên Khí Hoa hạ xuống, mây đen trên bầu trời chậm rãi tiêu tán, một đạo hào quang trắng noãn chiếu xuống, dường như trời xanh bị xé nứt một lổ thủng.

Bị quang mang bạch sắc chiếu rọi, lúc trước trên người Trương Huyền bị thương, mắt thường có thể thấy được khôi phục, lực lượng trên thân bạo tăng.

Thấy một màn như vậy, Lạc Nhược Hi thở dài một hơi, vội vàng đi vào trước mặt.

Đột phá Phong Thánh Kiếp, đúng là thời điểm thân thể suy yếu nhất, bất luận một chút tổn thương cùng công kích gì, cũng có thể để cho đối phương vẫn lạc, nhất định phải bảo hộ như hình với bóng.

- Trời giáng Thánh Khí... Trương sư thành công Phong Thánh!

Hốc mắt đỏ bừng, nắm đấm của Chương Dẫn Khâu xiết chặt nhịn không được buông ra, lời còn chưa dứt, chợt nghe Thiên Diệp Vương ở cách đó không xa cười vang.

- Hặc hặc... Ta thành công...

Ngay sau đó mọi người cảm thấy mặt đất lắc lư kịch liệt, toàn bộ Khâu Ngô Cung tựa như sôi trào.

Nguyên Thần của Dị Linh tộc kia bàn tay trảo một cái, địa đồ chậm rãi bay tới hắn.

Mọi người có loại cảm giác tựa như ảo mộng, dường như lần nữa lâm vào họa quyển, không cách nào đào thoát.

- Đã xong...

Trái tim của tất cả mọi người đều nguội lạnh xuống.

Tuy Trương sư thành công Phong Thánh, nhưng mà bây giờ còn không có triệt để kết thúc, tu vi cũng sẽ không gia tăng quá nhiều, tình huống trước mắt của bọn hắn, tổn thương nghiêm trọng, chân khí tiêu hao sạch sẽ, không còn có sức phản kháng rồi.

Không nghĩ tới mắt thấy sắp thành công, cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc.

- Hặc hặc, các ngươi đều phải chết! Cái gì Thiên Nhận Danh Sư, Thiên Nhận Thánh Giả, đều phải chết...

Cuối cùng luyện hóa được Khâu Ngô Cung, tâm tình của Thiên Diệp Vương kích động, hí dài một tiếng, lạnh lùng nhìn về phía mọi người.

Lúc trước để cho hắn chịu khuất nhục lớn như vậy, hiện tại hắn muốn báo thù.

Ầm ầm!

Bàn tay khẽ đảo, bổ tới Trương Huyền ở trên Phong Thánh đài.

Gia hỏa này ghê tởm nhất, chạy đến chỗ ở của hắn trộm đồ không nói, còn sai người hủy nhục thể của mình, phải chết!

Phần phật!

Lực lượng của một chưởng này so với vừa rồi không có khác nhau quá lớn, nhưng toàn bộ không gian giống như bị xé mở, trong nháy mắt xuất hiện vết rách đen kịt.

Nắm giữ Khâu Ngô Cung tương đương nắm giữ toàn bộ không gian gấp, có quyền khống chế tuyệt đối, giờ phút này, cho dù có người cấp bậc đồng dạng, thậm chí cao hơn, bị nhốt ở đây cũng không phải là đối thủ.

- Đáng giận!

Phân thân xông tới, bất quá mới tiếp xúc vết rách, đã bị chém thành hai khúc, rớt xuống.

Xé rách không gian, thật sự quá mạnh mẽ, coi như bây giờ thực lực của hắn gia tăng lên không ít, tới so sánh, cũng kém một đoạn rất lớn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK