Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Họa quyển trước mắt, nếu không nhìn kỹ, thật giống như sơn thủy dựng lên ở bên cửa sổ, khoảng cách hơi xa, lại rõ ràng có thể thấy được, Minh Lý Chi Nhãn nhìn gần hơn, chi tiết trên ngọn núi xuất hiện, thậm chí có thể chứng kiến gân lá của từng lá cây.

- Giống như thật!

Trương Huyền khiếp sợ.

Mặc dù là hắn, cẩn thận quan sát bức họa này, như trước giống như thật, quả thực là đáng sợ, nếu như treo trên tường, tuyệt đối sẽ không cảm thấy là một bức họa, mà sẽ cho là cửa sổ.

- Nhưng bức họa này... không có phong ấn a?

Minh Lý Chi Nhãn dạo qua một vòng, Trương Huyền nhíu mày.

Đối phương nói, phía trên này có phong ấn, nhưng mặc dù hắn thi triển ra Minh Lý Chi Nhãn, cũng không nhìn ra ở địa phương nào.

- Xem ra, thực lực của ta còn quá thấp, xem thấu Thất Cảnh họa quyển không có vấn đề gì, Bát Cảnh... còn khó có thể làm được!

Lắc đầu.

Dù Minh Lý Chi Nhãn trải qua bốn lần Thiên Nhận Danh Sư, liên tục tấn cấp, nhưng không biết làm sao thực lực của hắn quá yếu, chỉ có Thánh Vực nhị trọng.

Họa quyển Bát Cảnh, liên lụy đến lực lượng Linh Hồn cường giả Xuất Khiếu Cảnh mới có thể thi triển, coi như là Minh Lý Chi Nhãn đặc thù, cũng nhìn không ra.

- Bức họa này có phong ấn?

- Trông sống động như thế, đã ẩn chứa chân lý giống như thực giống như huyễn, thật muốn có phong ấn... sẽ phong ấn cái gì?

- Không biết, bất quá nếu như đối phương lấy ra họa quyển trân quý như thế, đến đây hỏi thăm, tất nhiên là phát hiện cái gì!

...

Trương Huyền không nhìn ra, mọi người ở trong phòng cũng nhíu mày, giảm thấp thanh âm lên tiếng, riêng phần mình nghị luận, tựa hồ cũng không nhìn ra.

- Ta có thể tới gần quan sát không?

Có chút không hiểu, Mục Hội trưởng đứng dậy nói.

- Tùy ý!

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh lên tiếng, không có bất kỳ biến hóa nào.

- Đa tạ!

Cũng không nhiều lời, hai bước đi vào trước mặt, Mục Hội trưởng lấy ra một Thủy Tinh Cầu dùng để phóng đại, nhìn sang.

Thuật nghiệp có chuyên chú, hắn là Giám Bảo Sư lợi hại nhất ở đây, thấy hắn quan sát, tất cả mọi người đều đè lại hô hấp, sợ quấy rầy.

Sau một lúc lâu.

Mục Hội trưởng hơi nghi hoặc:

- Bằng hữu, ngươi có thể nói rõ chi tiết một chút không, cái gọi là phong ấn, đến cùng ở địa phương nào, lại là loại hình thức nào không? Như vậy mọi người cũng không cần đoán tới đoán lui, trực tiếp nghĩ biện pháp phá giải!

- Mục Hội trưởng cũng không nhìn ra?

Nghe nói như thế, trong thanh âm của người mang mặt nạ bằng đồng xanh lộ ra vẻ thất vọng.

Ngay cả phong ấn cũng nhìn không ra, thì làm sao phá giải?

- Ta đến xem một chút!

Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội cũng đứng dậy, đi vào trước mặt, cúi đầu nhìn sang.

Phương thức Thư Họa Sư phân biệt không giống Giám Bảo Sư, lấy ra cũng không phải Thủy Tinh Cầu, mà là một cây bút lông khô, vũ động ở trên không trung, tựa như lăng không Thư Họa.

- Hắn là thông qua phân tích phương thức vẽ tranh, tới phỏng đoán cảm xúc của người vẽ...

Thấy Trương Huyền không hiểu, Ngô sư truyền âm tới.

- Ân!

Trương Huyền gật đầu.

Kỳ thật này và vẽ có chút tương tự.

Vẽ lâu rồi, tự nhiên sẽ biết rõ tâm huyết của người sáng tác, nếu quả thật có phong ấn, hẳn là có thể phát hiện.

Vẽ chỉ chốc lát, lông mày của Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội càng nhăn càng chặt, nhìn lại:

- Bức họa này, nước chảy mây trôi, làm liền một mạch, không có chút nào trở ngại, ta cũng cảm thấy không có phong ấn... Nếu quả thật có, tuyệt đối không thể trôi chảy như thế...

- Không có phong ấn, ta cũng không cần tiêu phí giá cả như thế, đến đây tìm kiếm các vị... chẳng lẽ các ngươi cho là ta rảnh rỗi nhàm chán, hay cố ý tới tiêu khiển?

Thấy Hội trưởng Thư Họa Sư Công Hội cũng nói như vậy, người mang mặt nạ bằng đồng xanh lắc lắc cánh tay, trong thanh âm tràn đầy không vui.

Còn tưởng rằng ở đây đều là nhân vật cao nhất của từng chức nghiệp ở Thanh Nguyên thành, có thể liếc nhìn ra họa quyển bất thường, hiện tại xem ra, suy nghĩ nhiều...

Họa quyển Bát Cảnh, đã vượt ra khỏi phạm trù Thanh Nguyên đế quốc có thể lý giải.

- Ta đến đi!

Ngô sư đứng dậy đi tới.

Không lâu sau, lắc đầu, lui về tại chỗ.

Lấy nhãn lực của hắn cũng chỉ nhìn ra, bức họa này quý giá bất phàm, không nhìn ra cái gọi là phong ấn ở địa phương nào.

Rất nhanh, mọi người ở đây đều xem một lần, tất cả đều lắc đầu.

- Được rồi, vị bằng hữu kia, ngươi cũng đừng thừa nước đục thả câu, chúng ta nhìn không ra phong ấn ở nơi nào, nhưng mượn lực lượng nhiều người như vậy, liên thủ phá vỡ, vẫn có khả năng! Rút cuộc là phong ấn gì, ở loại địa phương nào, cứ việc nói thẳng đi!

Thấy tất cả mọi người đều vẻ mặt uể oải, Mục Hội trưởng khoát tay.

Cái gọi là phong ấn, khả năng cần nghiên cứu thật lâu, mới có thể tìm được dấu vết để lại, đã lãng phí thời gian, còn không bằng trực tiếp để đối phương nói ra, mọi người cũng có thể động thủ, không đến mức phiền toái như thế.

- Được rồi...

Thấy tất cả mọi người không nhìn ra, thất vọng trong mắt người mang mặt nạ bằng đồng xanh càng đậm, bất quá, đoán chừng hẳn không có những biện pháp khác, đành phải nhẹ gật đầu, chỉ mây mù bao phủ trên đỉnh núi.

- Phong ấn ở trong mây mù! Nếu như đoán không sai, dưới mây mù như cũ là một bức tranh, hơn nữa liên lụy đến bí tịch gì đó, đáng tiếc nhìn không tới...

Người mang mặt nạ bằng đồng xanh lắc đầu.

- Mây mù?

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Trên sơn mạch, cao vút trong mây, vị trí giữa sườn núi có một đám mây trắng bao phủ, che đậy non nửa sơn mạch, trông rất sống động, tựa như biết lưu động, vốn tưởng rằng chỉ là trang trí, không nghĩ tới là phong ấn?

Trương Huyền cũng kỳ quái nhìn sang, Minh Lý Chi Nhãn chiếu xuống, mây trắng trên họa quyển chậm rãi chảy xuôi, tựa như tự nhiên hình thành, làm cho người ta cảm giác thoải mái như ẩn chứa hơi nước, nhìn không ra bất luận đặc thù gì.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK