Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Thời điểm Trương Huyền ta truyền thụ kiến thức, để rất nhiều Danh Sư hóa giải tổn hại, tu vi đột phá, ngươi ở nơi nào?

- Thân là Danh Sư chuẩn bát tinh, không nghĩ biện pháp truy xét hung phạm, không xử lý chân tướng rất nhiều Danh Sư của Danh Sư đường bị giết, lại ở nơi này la lối om sòm, cáo mượn oai hùm... Ai cho ngươi lá gan cùng quyền lợi?

- Ngươi lại tính là thứ gì, khoa tay múa chân với Trương Huyền ta?

Ầm ầm!

Thanh âm như lôi đình nổ tung, mang theo sét đánh, đinh tai nhức óc, dường như dẫn động thiên địa hòa minh.

Tựa như có một đạo hạo nhiên chính khí bay thẳng Thiên Đình, mang theo uy thế cường đại, để cho người ta không dám xâm phạm.

- Ngươi...

Tống sư bị kìm nén nói không ra lời, vẻ mặt đỏ lên.

Trương Huyền tiếp tục nhìn qua:

- Sở Thiên Hành, đầu nhập vào Dị Linh tộc, ngươi không đi điều tra! Điền Thanh thân là phân thân của Hoàng giả Dị Linh tộc, ngươi không đi điều tra! Cẩu Thiên Trạch, thân là đường chủ, lại bỏ rơi nhiệm vụ, tín nhiệm gian nịnh, làm toàn bộ Danh Sư đường chướng khí mù mịt... Ngươi không đi điều tra! Lại ở nơi này, theo đuổi không bỏ một quản gia không hiểu chuyện của ta, bắt lấy không thả mấy Độc sư... Ta chỉ muốn hỏi một chút, đây là quyền lợi Danh Sư đường trao cho ngươi sao?

- Đây là trách nhiệm mà Danh Sư chuẩn bát tinh nên có?

- Ta...

Tống sư muốn nói chuyện, lại bị đánh gãy.

- Khổng sư truyền giáo thiên hạ, lập chức nghiệp Danh Sư, là muốn cho người thoát khỏi ngu muội! Càng là tự thân dạy dỗ, truyền thụ thiên hạ, lúc này mới được phong làm vạn thế chi sư, người người ngưỡng mộ!

- Chức nghiệp Danh Sư, mục đích đúng là noi theo Khổng sư, mở Linh Hải thiên hạ, mở trí tuệ vạn dân! Đệ tử ta Lưu Dương, ngay cả Thánh Vực cũng không tới, ngươi cảm thấy có thể chém giết cường giả nửa bước Xuất Khiếu cảnh?

- Sở Thiên Hành là Đế Hoàng một nước, dễ dàng bị giết như vậy, Thanh Nguyên đế quốc còn cần tồn tại?

- Không nên nói với ta, là Độc sư dùng độc... Nếu như tin tức của ta không sai, bọn họ dùng là Thanh Phong tán! Hai mươi năm trước, Dị Linh tộc đột kích, toàn bộ Thanh Nguyên đế quốc suýt chút nữa hủy diệt, là dùng loại thuốc này... Hai mươi năm trước thất bại một lần, hoàng thất không có một chút chuẩn bị?

- Thật không có chuẩn bị... là vì đầu nhập vào Dị Linh tộc, hay còn có vấn đề gì? Loại phong hào đế quốc này, làm sao có thể giữ vững cương vực nhân loại?

Thanh âm của Trương Huyền càng ngày càng nghiêm khắc.

- Cái này...

Thân thể Tống sư run lên.

Trương Huyền hất ống tay áo, tiếp tục nói:

- Xử sự không rõ, không biết nên xử lý cái gì, nên làm cái gì, lại bắt lấy việc nhỏ không buông, là ngu muội! Nghe theo vương công, đại thần mê hoặc, dựa theo ý nguyện của bọn họ làm việc, không phân biệt trung gian, không phân phải trái, là không khôn ngoan!

- Thân là Danh Sư chuẩn bát tinh, không đi xử lý vấn đề của Danh Sư đường, không để ý tâm tư của đồng nghiệp, huyên náo lòng người bàng hoàng, là chẳng phân biệt được chủ thứ!

- Không để ý Chiến Sư đường phản bác, vây khốn đường chủ, Chiến Sư, tùy ý dùng quyền lực, ra lệnh lung tung, ảnh hưởng danh tiếng của Danh Sư đường cùng tôn nghiêm của Danh Sư... là lạm dụng chức quyền!

- Ngu muội, không khôn ngoan, chẳng phân biệt được chủ thứ, lạm dụng chức quyền...

Trương Huyền nhíu mày, chắp hai tay sau lưng:

- Tống Hiên, ta hỏi ngươi, có mặt mũi gì tự xưng Danh Sư chuẩn bát tinh?

- Ta...

Phốc!

Hơi đỏ mặt, Tống sư phun ra một ngụm máu tươi, thân thể quơ quơ, từ không trung suýt chút nữa rơi xuống.

- Cái này...

- Một chiêu không động, mấy câu liền nói Tống sư miệng phun máu tươi, suýt chút nữa rơi xuống?

Đám người Tống Siêu nuốt nước bọt, từng cái hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt trắng bệch.

Đã kế hoạch tốt, trước khi cướp pháp trường, bọn họ liền cân nhắc đủ loại, nhưng cuối cùng bất đắc dĩ phát hiện, cho dù nhiều người như vậy gộp lại, cũng không phải đối thủ của Tống sư, thật muốn động thủ, tất nhiên có đi không về!

Vốn cho rằng sẽ chết, không nghĩ tới Trương sư xuất hiện...

Một chiêu cũng không ra, mấy câu liền nói đối phương hộc máu...

- Thiếu gia... Miệng sống quá tốt rồi!

Tôn Cường bị giam giữ, trợn mắt hốc mồm nói thầm.

- Miệng sống? Khụ khụ!

Hứa trưởng lão bị nước bọt sặc:

- Ân công, chúng ta làm sao bây giờ?

- Không cần phải gấp, trước đó ta không phải nói qua sao? Thiếu gia khẳng định sẽ ra tay, cho dù hắn không ra tay, lão gia cũng sẽ ra tay... Bọn họ sẽ không trơ mắt nhìn ta xảy ra chuyện. Có bọn họ, chúng ta liền khẳng định an toàn!

Tôn Cường nhếch miệng, ngáp một cái.

Mấy ngày nay bị giam giữ, hắn chẳng những không có bị thương, dường như... lại mập thêm một vòng.

Thật giống như tu luyện quá mệt mỏi, đi nhà tù Danh Sư đường nghỉ ngơi mấy ngày...

- Tâm tính của ân công thật tốt...

Nghe hắn nói như vậy, nhìn cử động của đối phương, Hứa trưởng lão cực kỳ im lặng, trong lòng nhịn không được nghi ngờ...

Cái ân công này, sao không giống trước đó đã gặp? Trước đó, ân công anh dũng quả quyết, dị thường thông minh, gặp được việc lớn bình tĩnh mà không mất uy nghiêm, mà vị này...

Nhốt ở trong Danh Sư đường, ăn một bữa cơm bằng năm người, một giấc có thể ngủ đến bình minh ngày thứ hai...

Làm sao cảm giác không quá tương tự.

Bất quá tâm tính cùng cử chỉ của đối phương, quả thực là vạn người không được một.

Bị Danh Sư đường định tội, tiện tay sẽ chém giết, cũng không sợ chút nào, vui mừng tự nhiên...

Phần năng lực này, xem như hắn cũng theo không kịp.

Có lẽ đây là chỗ hơn người mà ân công được tổ sư vừa ý!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK