Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Thần thức đảo qua, liền có thể học tập, có điều, chỉ cần quét một lần, chữ viết sẽ biến mất...

Diêu Mạn Thiên truyền âm.

Sư Tự Thiên Âm, là một loại Sư Ngôn Thiên Thụ, có thể khiến người ta tự động vận chuyển chân khí, chỉ cần thần thức tiếp xúc, liền có thể không bị khống chế tu luyện, bất quá thứ này là một lần duy nhất, bất kể công pháp thần kỳ bao nhiêu, cũng chỉ có thể cho một người xem một lần.

Có thể nói, thứ này là lưu trữ Sư Ngôn Thiên Thụ, có thể tùy thân mang theo, thậm chí đưa tặng.

Nguyên nhân chính là như vậy, cực kỳ trân quý, trên cơ bản là có tiền mà không mua được, mua cũng không mua nổi.

Xuất hiện chữ thứ nhất, mồ hôi lạnh trên đầu Tống Hiên càng ngày càng nhiều, ngay sau đó xuất hiện chữ thứ hai, chữ thứ ba, chữ thứ tư...

Nương theo số lượng chữ càng ngày càng nhiều, vẻ mặt càng ngày càng trắng xám, tựa hồ tâm cảnh đã xuất hiện tiêu hao.

Danh Sư chuẩn bát tinh tâm cảnh ở 23 trở lên, nhiều khắc độ như vậy, không có khả năng một lần tiêu hao sạch sẽ, thật làm như vậy, sẽ dẫn đến tâm linh sụp đổ, sinh ra vô số Tâm Ma, khó có thể khống chế.

Tình huống bình thường, đạt tới 15 trở xuống, sẽ xuất hiện nguy hiểm.

Minh Lý Chi Nhãn vận chuyển, Trương Huyền cẩn thận quan sát, nương theo chữ càng ngày càng nhiều, thân thể Tống Hiên lay động càng kịch liệt, Nguyên Thần tựa hồ cũng có xu thế sụp đổ.

May mắn là vượt qua bốn lần lôi kiếp, hồn phách mạnh mẽ, nếu không chỉ sợ sớm đã không kiên trì nổi.

- Sáu bảy tám... Đã tám chữ, đạt đến ghi chép lúc trước hắn sáng tạo ra...

Mười phút đồng hồ qua đi, trên không đã xuất hiện tám chữ, an tĩnh lơ lửng, lóe ra chói lọi đặc thù.

Tám chữ là thành tích tốt nhất của Tống Hiên, có thể làm được điểm ấy đã cực hạn, cả người không ngừng lay động, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã sấp xuống, vẻ mặt biến thành giống như giấy trắng, không có một chút huyết sắc.

- Tiếp tục nữa có thể sẽ có tổn thương cực lớn với thân thể.

Nhìn hắn vẫn không có ý tứ dừng lại, tiếp tục truyền âm cho bút lông, Trương Huyền nhíu mày.

Bất kể là Sư Ngôn Thiên Thụ hay tu luyện, đều phải lượng sức mà đi, vượt qua cực hạn của thân thể, sẽ tạo thành thương thế không vãn hồi được.

Hắn là Y sư thất tinh đỉnh phong, rất hiểu thân thể, tiếp tục kiên trì như vậy, có lẽ có thể vượt qua cực hạn, đạt tới thành tích trước kia làm không được.

Nhưng tổn thương với thân thể là mãi mãi, nhất là trên tâm cảnh, rất có thể dẫn đến về sau không cách nào tiến bộ.

Đối với Danh Sư mà nói, tâm cảnh không cách nào tiến bộ, chẳng khác nào cả đời dừng bước ở chuẩn bát tinh, không cách nào đặt chân cảnh giới cao hơn.

Hô! Hô! Hô!

Dù vẻ mặt khó coi, nhưng Tống Hiên vẫn không có ý tứ dừng lại, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, cả người tựa như trở nên già nua hơn mấy phần.

Rầm!

Bút lông ở trên không trung lắc lư một cái, viết ra một chữ cuối cùng.

Bành!

Làm xong cái này, Tống Hiên cũng giống như dùng hết tất cả khí lực, ngã trên mặt đất, mắt tối sầm lại, ngất đi.

- Ai, tội gì khổ như thế chứ? Cần gì chứ?

Thấy đối phương vì chiến thắng, tiêu hao tất cả lực lượng, tinh thần không chịu nổi rơi vào hôn mê, Trương Huyền cười khổ lắc đầu.

Trả giá đánh đổi như thế, chỉ vì giận dỗi... Cái tên này thật là cố chấp.

Đi tới trước mặt, ngón tay ở trên huyệt vị của đối phương điểm hai lần, một đạo chân khí lặng lẽ lan tràn ra, lúc này Tống Hiên mới chậm rãi mở mắt.

- Ngươi...

Tống Hiên cắn chặt hàm răng, giãy dụa đứng dậy, khuôn mặt tái mét:

- Không cần lấy lòng, ta sẽ không cảm kích...

- Không cần ngươi cảm kích!

Trương Huyền lắc đầu.

Cứu đối phương chỉ vì đạo nghĩa Danh Sư, có cảm kích hay không, đối với hắn mà nói không có ý nghĩa.

Tỉnh táo lại, nuốt vào một viên đan dược, vẻ mặt Tống Hiên khôi phục một chút, lúc này mới nhìn về phía Diêu Mạn Thiên:

- Diêu sư, ta đã hoàn thành Sư Tự Thiên Âm, mong chứng kiến!

- Ngươi hết thảy viết ra chín chữ, mặc dù không có phá ghi chép cao nhất mười chữ của Danh Sư chuẩn bát tinh, nhưng cũng trăm năm hiếm thấy!

Diêu Mạn Thiên gật đầu.

Thành tích chín chữ, ở trong Danh Sư bát tinh không tính là gì, nhưng ở trong Danh Sư chuẩn bát tinh, tuyệt đối là tồn tại đứng đầu nhất, cho dù vị đường chủ kia của Tiềm Xung đế quốc, khả năng cũng chỉ như vậy.

- Đa tạ Diêu sư làm chứng!

Thấy đối phương thừa nhận thành tích, tròng mắt Tống Hiên hơi híp, nhìn về phía Trương Huyền:

- Trương sư bắt đầu đi!

- Được!

Trương Huyền gật đầu.

Vừa rồi đối phương thi triển Sư Tự Thiên Âm, toàn bộ nhìn ở trong mắt, đối với phương pháp khảo hạch Sư Ngôn Thiên Thụ, đã nắm giữ trong lòng.

Rất mau tới trước mặt Thiên Âm bút, Trương Huyền chắp hai tay sau lưng, đồng dạng truyền âm qua, miệng há ra hợp lại, ai cũng không biết nói thứ gì.

Bút lông vốn đang lay động ở trên không trung, nương theo hắn truyền âm, thì cứng ngắc tại nguyên chỗ, hình như đóng ở phía trên.

- Đã gần nửa canh giờ, tại sao không có một chút động tĩnh?

- Đúng vậy, sẽ không phải Trương sư nói, không hề có một chữ đạt được công nhận chứ?

- Như vậy...

Chờ gần nửa canh giờ, bút lông ở trên không một chút động tĩnh cũng không có, tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau.

Vừa rồi Tống sư thời ngắn dài như vậy, cũng viết ra bảy tám chữ.

Vì sao hiện tại Trương sư một chút động tĩnh cũng không có? Chẳng lẽ... thất bại?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK