Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đồng dạng là Danh Sư thất tinh, vì sao khác biệt lớn như vậy chứ? Sư Tự Thiên Âm của hắn, bút lông lười nhác, giống như mèo chết.

Đối phương nhanh như báo săn, càng viết càng cao hứng, dừng đã không dừng được...

Chẳng lẽ thật là tự tự châu ngọc mà Danh Sư cửu tinh mới có thể viết? Trong truyền thuyết, mỗi một câu nói của Danh Sư cửu tinh, thậm chí mỗi một chữ, đã thâm ý sâu sắc, trân quý giống như trân châu, đừng nói nghe một bài giảng, cho dù nghe mấy câu, cũng sẽ được ích lợi không nhỏ.

Vị trước mắt này, cho dù thiên phú không yếu, cũng chỉ là Danh Sư thất tinh, làm sao có thể đạt tới loại cảnh giới này? Mấu chốt nhất là... Nói một khóa, Thiên Âm bút đột phá!

- Xem hắn đến cùng nói cái gì...

Khó có thể tin, cũng nhịn không được nữa, vội vàng nhìn chữ trên không.

Vừa xem xét, liền kìm lòng không được run rẩy lên.

Thần thức không đảo qua, dù không cách nào lĩnh ngộ ảo diệu sâu nhất, nhưng làm Danh Sư chuẩn bát tinh, vẫn có thể nhìn ra những chữ này đại biểu ý nghĩa gì.

Nhắm thẳng vào bản chất tu luyện, để cho người ta xem xét liền kìm lòng không được rơi vào trong đó, khó mà tự kềm chế.

- Không thể xem... Nếu không sẽ trở thành học sinh của hắn...

Cắn đầu lưỡi, vội vàng nhắm mắt lại.

Một khi dựa theo đối phương nói tu luyện, chẳng khác nào tiếp nhận ân huệ của đối phương, nắm giữ tình nghĩa bán sư...

Hắn là tới khiêu chiến... Không phải tới bái sư!

- Nhưng... bộ công pháp này thực sự quá ảo diệu, cẩn thận học tập mà nói, có khả năng để cho ta trực tiếp đột phá đến Lĩnh Vực cảnh...

Cắn chặt hàm răng, trong lòng tranh đấu.

Biết nhìn, thân phận học sinh chạy không thoát, nhưng không nhìn...

Lại cực kỳ không cam tâm.

Công pháp quá tốt, lực hấp dẫn với hắn quá lớn, giống như cây bút lông trước đó, căn bản cầm giữ không được.

- Kia đại khái có... một ngàn, hai ngàn, ba ngàn... Được rồi, dù sao nên vượt qua chín chữ, không cần tiếp tục viết!

Thật ra thì không chỉ mọi người khiếp sợ, Trương Huyền cũng ngẩn người, qua nửa ngày mới phản ứng được, đếm, cảm thấy chữ hẳn là có thể chiến thắng, lúc này mới nhìn về phía Diêu Mạn Thiên:

- Diêu sư, ta xem như chiến thắng chứ!

Diêu Mạn Thiên nhíu mày.

Tống Hiên hộc máu, hôn mê, mới viết chín chữ, ngươi một cái nháy mắt đã hơn ba ngàn...

A, lại viết hai ngàn, lúc này đã hơn năm ngàn chữ...

Lại không chiến thắng, cái gì mới gọi chiến thắng?

- Đương nhiên là ngươi thắng...

Vội vàng gật đầu.

- Ừm!

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy bút lông vẫn tiếp tục viết, đã hơn tám nghìn chữ.

- Ta nói đủ rồi, chẳng lẽ không nghe thấy?

Nhíu mày, cực kỳ không vui.

Cái gì đây!

Đã bảo ngươi dừng lại, ngoan ngoãn dừng lại là được, còn một mực viết, tỏ vẻ ngươi lợi hại sao?

- Trương sư... Thiên Âm bút bị tự tự châu ngọc khống chế, ngươi nói bao nhiêu chữ, nó sẽ viết bao nhiêu chữ, không có cách nào khống chế mình, cũng không dừng được...

Thấy hắn tức giận, Diêu Mạn Thiên cười khổ giải thích.

Không phải gia hỏa trên không kia không muốn ngừng, mà là... Không có cách nào!

Tự tự châu ngọc quá lợi hại, xem như Danh Sư cửu tinh cũng không phải người người có thể làm được.

- Là như vậy ah...

Trương Huyền gãi đầu, lại đợi một hồi, thấy bút lông rốt cục cũng ngừng lại, giống như chó xù mệt tê liệt, đầu bút tản ra, cực kỳ xấu xí.

- Ngươi rốt cục cũng ngừng...

Trương Huyền lắc đầu.

Bất quá vừa dứt lời, chỉ thấy bút lông lần nữa giãy dụa bay lên, viết một đoạn văn, đúng là câu hắn mới vừa nói.

- Ngươi... Không dứt đúng không?

Khuôn mặt Trương Huyền trầm xuống.

Bút lông tiếp tục: Ngươi không dứt đúng không...

- ...

Trương Huyền phát điên:

- Diêu sư... Ngươi xem!

Bút lông: Diêu sư, ngươi xem.

- Cái này... Có thể là Trương sư mới vừa nói quá nhiều, dù hiện tại không có thi triển Sư Ngôn Thiên Thụ, cũng làm cho nó tạo thành quán tính, sẽ tự động ghi chép lại...

Khóe miệng Diêu sư giật một cái, nói.

Loại tình huống này, nàng cũng là lần thứ nhất gặp, chỉ có thể phỏng đoán, không dám xác định.

- Vậy ngươi thu hồi Thiên Âm bút đi... Nếu không ta sợ toàn bộ Thanh Nguyên thành sẽ bị nó viết đầy...

Nhìn xem chữ viết đầy trời, vượt qua một vạn, Trương Huyền nói.

Hiện tại gần như viết một nửa quảng trường, tiếp tục nữa, thật sợ toàn bộ Thanh Nguyên thành sẽ bị chữ che chắn.

- Tốt!

Thấy Trương sư mới vừa nói, lại bị viết ra, Diêu Mạn Thiên bất đắc dĩ, đang định thu nó vào không gian giới chỉ, chỉ thấy Thiên Âm bút đột nhiên run rẩy, co quắp một trận, từ không trung rớt xuống, nằm thẳng dưới đất.

- Đây là...

Vội vàng đi tới trước mặt, nhìn một cái, vẻ mặt Diêu Mạn Thiên lập tức đen lại:

- Nó... Nó mệt ngất đi!

Mặc dù Thiên Âm bút không phải Thánh khí, cũng không phải Linh khí, nhưng có khả năng phân biệt Sư Ngôn Thiên Thụ, nói rõ tồn tại linh trí nhất định, đột nhiên viết nhiều chữ như vậy, tiêu hao sạch sẽ tất cả lực lượng, không chịu nổi nữa.

- Mệt choáng?

- Còn có loại thao tác này?

Nghe nàng nói, dưới đài xôn xao, biểu lộ của tất cả Danh Sư như gặp quỷ.

Người khác Sư Tự Thiên Âm, viết không được mấy chữ, liền không chịu nổi hôn mê...

Vị Trương sư này lại làm cho Thiên Âm bút mệt hôn mê...

Mình một chút việc cũng không có...

Khác biệt có cần lớn như thế hay không?

- Phốc!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK