Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Là sư giả chi tâm...

Hiểu được, hai mắt Diêu Mạn Thiên tỏa sáng.

Chỉ có sư giả chi tâm, mới có năng lực như thế!

Không nghĩ tới vị trước mắt này, trẻ tuổi như vậy liền lĩnh ngộ cái này...

Khó trách có thể không giữ lại những chữ viết này đưa cho mọi người, khắp nơi cân nhắc vì Danh Sư đường...

- Thiên tài lợi hại như vậy, có thể thu làm học sinh...

Trong lòng hơi động, một cái ý nghĩ xông ra.

Dù thiên tư của đối phương rất cao, nhưng dù sao cũng ở Thanh Nguyên đế quốc, quá lạc hậu, trong phong hào đế quốc bài danh cuối cùng.

Nếu có thể thu làm học sinh, dẫn hắn đi tới liên minh đế quốc, cấp cho tài nguyên cùng phương pháp tốt nhất, tuyệt đối có thể giảm bớt không ít phiền phức, để hắn nhanh chóng tiến bộ.

Về sau hiển lộ tài năng...

Nàng làm lão sư, khẳng định cũng danh tiếng vang xa.

- Một lát nữa hỏi một chút...

Nhìn vô số văn tự tiêu tán, chung quanh vô số người đột phá, Diêu Mạn Thiên đè ép xúc động muốn hỏi xuống, chờ đợi Sư Ngôn Thiên Thụ kết thúc...

Một tiệm thợ rèn ở bên cạnh Thanh Nguyên thành.

Trong một gian phòng kết cấu tinh vi, lão thợ rèn đang không ngừng rèn đúc vật phẩm trong tay.

- Lão Chu, ta còn thiếu mười tám cái nồi sắt, ngày hôm nay nhất định phải giúp ta làm xong!

Một lão giả đi tới trước mặt, cười nói.

Vị trước mắt này, không phải Luyện Khí sư, cũng không phải Thiên Công sư, chỉ là một thợ rèn bình thường, rèn đúc một chút nồi bát hồ lô chậu, duy trì sinh hoạt.

- Không cần thúc dục, ta làm việc ngươi yên tâm... Ngày hôm nay nhất định hoàn thành nhiệm vụ!

Lão thợ rèn cười cười, thiết chùy trong tay như ma pháp bổng, đập mấy lần, vật phẩm trong tay lập tức thay đổi bộ dáng.

- Hai ta giao tình mấy chục năm, ngươi làm việc ta đương nhiên yên tâm...

Lão giả cười cười.

Cùng lão thợ rèn này đã ở chung mấy thập niên, sớm đã từ quan hệ buôn bán trước đó, biến thành bằng hữu.

Đối phương chế tạo nồi sắt, muôi sắt… vô cùng tinh xảo, bộ dáng lại dễ nhìn, lấy ra bán đi, rất nhanh liền bị người mua không còn, buôn bán cực kỳ đắt, ngay cả một chút vương công quý tộc cũng tranh đoạt mua, bởi vậy mỗi lần đều sẽ tới nơi này nhập hàng.

- Ừm, ngươi chờ ở chỗ này, buổi chiều ta làm xong, chúng ta còn có thể uống trà...

Lão thợ rèn cười cười, thiết chùy trong tay đang muốn tiếp tục rơi xuống, liền nghe trong phòng vang lên thanh âm đinh đinh đang đang, nhịn không được ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy nồi bát hồ lô chậu treo trên vách tường, cả đám không gió mà bay, hân hoan nhảy nhót, xếp hàng chỉnh tề đi ra ngoài.

- Cái này...

Lão thợ rèn cực kỳ khó tin, dùng sức dụi mắt.

Những nồi sắt, hồ lô này, đều không có linh tính, làm sao đột nhiên chạy?

- Xảy ra chuyện gì?

Nhìn thấy từ trong phòng lao ra một đống muôi sắt, lão giả vừa rồi nói chuyện với hắn cũng choáng váng, vội vàng hỏi.

- Ta cũng không biết...

Biểu lộ của lão thợ rèn như muốn khóc.

Đây là hắn hao tốn vô số tâm huyết rèn ra, ngộ nhỡ trốn mất, về sau còn đi nơi nào tìm? Thân thể nhoáng một cái, ngăn ở trước mặt một cái nồi, đang muốn ngăn nó lại, liền cảm thấy gan bàn tay tê rần, chuỳ sắt trong lòng bàn tay tránh thoát, chạy ra ngoài.

- Đừng chạy...

Cái chuỳ sắt này đi theo hắn mấy thập niên, càng là bát cơm của hắn, lão thợ rèn đang muốn đuổi theo, liền thấy mắt tối sầm lại, cửa sắt trước mắt đập lên đầu, đập hắn trở về.

Còn không có phản ứng, liền cảm thấy nhà lay động, theo sát chuỳ sắt chạy đi.

- Nhà cũng chạy?

Lão thợ rèn có chút phát điên.

Nồi bát hồ lô chậu chạy thì thôi, nhà cũng chạy...

Về sau hắn ở đâu? Còn làm sao rèn sắt?

- Lão Lương, không phải ngươi có Linh thú phi hành sao? Nhanh đi ra xem một chút đến cùng xảy ra chuyện gì... Nhà cùng đồ sắt ta luyện chế, cái này là thế nào a...

Lão thợ rèn nhịn không được nữa, vội vàng nói.

- Được!

Lão Lương gật đầu, vội vàng nói một tiếng, một linh thú phi hành lập tức bay tới, đạp vào lưng thú, phóng về nơi xa.

Thời gian không dài, lần nữa đi tới trước mặt, vẻ mặt trắng bệch, biểu lộ giống như gặp quỷ.

- Làm sao vậy, có phải cường đạo tới, muốn cướp bảo bối của ta hay không?

Lão thợ rèn vội vàng hỏi.

Nghe nói có chút cường đạo lợi hại, cho dù cách rất xa, cũng có thể lăng không thu đồ vật của người khác.

Những đồ sắt kia của mình, có phải trúng loại thủ đoạn này, mới không nghe theo khống chế, một lòng chạy trốn ra ngoài hay không?

- Không phải cường đạo tới...

Lão Lương nuốt ngụm nước bọt, thanh âm hơi chát chát:

- Mà là... Trương sư lên lớp!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK