Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bọn họ không chỉ là sư huynh đệ, còn cạnh tranh với nhau, lẫn nhau so sánh...

Bảy người, sáu cái đều trở nên nổi bật, làm cái cuối cùng, áp lực không lớn là không thể nào...

Cách Thanh Nguyên thành không biết bao nhiêu xa, một thân ảnh xinh đẹp khoanh chân ngồi ở trên lưng thú, hai mắt nhắm nghiền, một đạo chân khí tinh thuần dọc theo kinh mạch chảy xuôi, phát ra thanh âm đặc thù.

Răng rắc!

Không biết qua bao lâu, giống như phá vỡ một loại bình chướng nào đó, nữ hài chậm rãi mở mắt.

- Rốt cục đột phá...

Trải qua khoảng thời gian này không ngừng tu luyện, rốt cục có đột phá lần nữa, mặc dù cách Thánh Vực chân chính còn một đoạn, nhưng đã không phải là không có hi vọng.

- Trương sư, chờ thời điểm thực lực của ta cùng ngươi chênh lệch không xa, sẽ lại đi tìm ngươi...

Nữ hài cắn chặt răng ngà, ánh mắt kiên định.

Nàng rất ưa thích vị thiên tài Danh Sư thu nàng làm tỳ nữ kia, nhưng cũng biết một mực đi theo sau lưng đối phương, sẽ chỉ càng ngày càng tuyệt vọng.

Đã như vậy, vậy liền cố gắng tu luyện, tranh thủ có thể để cho đối phương nhìn nhiều...

Ngồi Thánh thú một đường phi hành, hơn mười ngày, suy nghĩ rất nhiều, cũng rõ ràng rất nhiều.

Rời khỏi, không phải từ bỏ, càng không phải nhận thua, chỉ là vì tương phùng...

Chỉ vì thời điểm gặp lại, có dũng khí cùng ngươi nói chuyện ngang hàng.

Thu!

Đang suy nghĩ lung tung, một tiếng thú kêu sắc nhọn vang lên ở bên tai, lập tức cảm thấy Thánh thú dưới thân không ngừng run rẩy, giống như thấy được tồn tại không dám đắc tội, bất cứ lúc nào cũng sẽ từ không trung rơi xuống.

Vội vàng ngẩng đầu, chỉ thấy một Thánh thú màu xanh nhạt từ phía trên chậm rãi bay tới.

Thánh thú này dài chừng hơn mười thước, cực kỳ mỹ lệ, nhất là chín cái đuôi sau lưng, không những không có cảm thấy vướng víu, còn cho người một loại cảm giác có khả năng điều khiển không gian, bay lượn chân trời.

- Đây là... Thánh thú Thánh Vực cửu trọng... Cửu Vĩ Thiên Phượng?

Thân thể cứng đờ, nữ hài khó tin.

Ở Thanh Nguyên thành thời gian không dài, nhưng nàng cũng học tập không ít kiến thức, nhất là miêu tả liên quan tới Thánh thú.

Căn cứ kiến thức biết đến, xuất hiện ở trước mắt, hẳn là Thánh thú Thánh Vực cửu trọng ở toàn bộ đại lục cũng cực kì thưa thớt... Cửu Vĩ Thiên Phượng!

Thứ này, người bình thường muốn gặp một lần cũng khó khăn, làm sao lại xuất hiện ở đây? Đang khiếp sợ, lập tức nhìn thấy trên lưng Thiên Phượng đứng một thân ảnh.

Trên mặt mang lụa mỏng, nhìn không ra dung mạo cùng tuổi tác, có điều dáng người cao gầy, hoạt bát tinh tế, so với nàng cũng không hề yếu.

Chỉ từ bề ngoài cũng có thể thấy được, tuyệt đối là mỹ nhân tuyệt thế ngàn dặm mới tìm được một.

Đứng ở trên lưng Thánh thú cấp bậc như vậy, thực lực của nữ tử này, không cần nghĩ cũng biết cực kỳ đáng sợ.

Không dám chần chừ, vội vàng đứng lên, thần thái cung kính.

Cường giả lợi hại như thế, tuyệt không phải nàng có thể đắc tội.

Hô!

Cửu Vĩ Thiên Phượng ở chỗ không xa ngừng lại.

- Ngươi chính là Ngọc Phi Nhi?

Một thanh âm thanh thúy nhàn nhạt vang lên.

Nữ tử mang theo lụa mỏng ở trên lưng Thiên Phượng, đôi mắt tựa như tinh thần, sáng rực chói mắt.

- Vâng!

Nữ hài vội vàng gật đầu.

Nàng chính là Ngọc Phi Nhi mới từ biệt Trương Huyền.

- Gia sư muốn thu ngươi làm đồ đệ, không biết có bằng lòng hay không?

Nữ tử gật đầu cười, thanh âm như hoàng oanh, thanh thúy dễ nghe.

- Cái này...

Thân thể Ngọc Phi Nhi cứng ngắc, có chút không dám tin tưởng.

Đối phương ngồi Thánh thú Thánh Vực cửu trọng, tu vi sâu không lường được...

Gia sư trong miệng nàng chẳng phải lợi hại hơn?

- Không biết quý sư là...

Nhịn không được mở miệng.

- Gia sư là Danh Sư cửu tinh của Tổng bộ Danh Sư đường, trưởng lão Kỷ Nhược Trần!

Nữ tử thản nhiên nói.

- Danh Sư cửu tinh? Tổng bộ Danh Sư đường... Trưởng lão?

Ngọc Phi Nhi hô hấp dồn dập, cảm thấy đầu óc có chút xoay không đến:

- Ta chỉ là nữ hài bình thường ở đế quốc nhất đẳng, chưa bao giờ thấy qua Kỷ sư, càng chưa nghe nói qua, vì cái gì muốn thu ta làm học sinh?

Hạnh phúc tới quá đột nhiên, có chút không dám tin tưởng.

- Ta cũng không biết, lão sư dặn dò, học sinh tuân mệnh là được!

Nữ tử lắc đầu, nói tiếp:

- Ngươi có bằng lòng hay không? Bằng lòng, cùng ta rời đi, không nguyện ý, ta trở về phục mệnh là được!

- Đương nhiên bằng lòng!

Ngọc Phi Nhi vội vàng gật đầu.

Có thể bái Danh Sư cửu tinh làm thầy, tu vi tất nhiên sẽ đột nhiên tăng mạnh, đuổi theo Trương sư cũng chưa biết chừng!

Tuyệt đối mạnh hơn tự mình tìm tòi nhiều!

Loại cơ hội tốt này, là vô số người tha thiết ước mơ, thật muốn bỏ qua, vậy chính là ngu ngốc.

- Vậy tốt... Đi theo ta!

Thấy nàng đáp ứng, nữ tử cũng không nhiều lời, bàn tay nhẹ nhàng vồ một cái, Ngọc Phi Nhi lập tức cảm thấy thân thể kìm lòng không được bay tới đằng trước, thời gian nháy mắt liền rơi vào trên lưng Cửu Vĩ Thiên Phượng.

Ầm ầm!

Còn không kịp phản ứng, Thiên Phượng phát ra một tiếng nổ vang, biến mất khỏi tại chỗ, thuấn di bay ra mấy ngàn dặm.

- Thật nhanh...

Cảm nhận được loại tốc độ này, vẻ mặt Ngọc Phi Nhi ửng hồng, lần nữa nhìn về phía Thanh Nguyên thành, xiết chặt nắm đấm:

- Trương sư, chờ ta, ta nhất định sẽ quang minh chính đại đứng ở trước mặt ngươi, để ngươi lựa chọn ta...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK