Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tựa như có đồ vật gì đó nổ tung, không gian ngưng trệ giống như bóng bay bị đâm thủng, mấy đạo khí lưu hung mãnh lan tràn bốn phía.

Bành! Bành!

Hai thanh niên không nghĩ tới bọn họ sắp đặt ra không khí ngưng trệ, sẽ bị phá giải dễ dàng như thế, thậm chí lực lượng phản phệ, đồng thời lui về sau hai bước, sắc mặt trắng bệch.

- Hai chiêu... Đều là các ngươi công kích, cũng nên đến phiên ta xuất thủ!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Chỉ cần có thể nhận lấy ba chiêu của bọn họ, coi như thông qua, hai chiêu trước, đều là mình bị động chịu đòn, còn một chiêu cuối cùng, vậy liền chủ động xuất kích!

- Tới đi!

Hai người nhướng mày, bốn bàn tay điệp gia, một cỗ khí tức vô địch lập tức lan tràn ra, xem ra bọn họ cũng ý thức được vị trước mắt này thực lực cực mạnh, không dám một mình đón đỡ.

- Làm phiền các ngươi bị thương, ta có chút băn khoăn, trước thời hạn nói lời xin lỗi!

Thấy hai người điệp gia lực lượng, cường giả Xuất Khiếu cảnh trung kỳ cũng phải tạm tránh mũi nhọn, Trương Huyền ôm quyền, khắp khuôn mặt là áy náy.

- Bị thương?

- Ngươi tự tìm cái chết!

Hai thanh niên suýt chút nữa tức điên, một chiêu cuối cùng còn không có thi triển, liền xin lỗi...

Xim em gái ngươi!

Thắng chúng ta rồi nói sau!

Trong lòng giận dữ, lực lượng không giữ lại, lực lượng điệp gia lập tức thả ra ngoài, như đạn pháo xé rách không khí, như muốn đánh nát toàn bộ đại điện.

Còn chưa tới trước mặt, không khí liền bị áp nổ tung, bốn phía tiếng gió phần phật, thổi đến làn da đau nhức.

- Thật mạnh...

Sắc mặt của Trương Cửu Tiêu trắng nhợt.

Lúc này, hắn rốt cuộc biết vì cái gì Triệu Hưng Mặc tự tin như vậy, bọn họ rất khó đồng thời nhận lấy ba chiêu...

Không nói cái khác, chỉ nói một chiêu này, coi như hắn thi triển ra tất cả bí pháp trước kia học qua, cũng không thể ngăn cản!

Cực kỳ lo lắng nhìn lại Trương Huyền, chỉ thấy hắn đối mặt công kích hung mãnh, vẻ mặt thản nhiên, cũng không né tránh, lật tay một cái, không dùng võ kỹ, cũng không dùng chiêu số, giống như đập ruồi đánh ra.

- Kết thúc đi!

Lạch cạch! Lạch cạch!

Nương theo thanh âm nhẹ nhàng, hai thanh niên liên hợp hình thành chân khí đạn pháo, chớp mắt liền tan thành mây khói, giống như chưa hề xuất hiện qua, sau một khắc, hai người như bị bóng bàn quất bay, bay ngược ra, dính sát vào trên vách tường, khuôn mặt trắng bệch, hộc máu từng ngụm từng ngụm.

Hai đệ tử dự thính của Thánh Tử điện, liên thủ tích góp lực lượng, thế mà ngay cả hắn tiện tay công kích cũng không có chặn được!

- Ta tính thông qua không?

Đánh bay hai người, Trương Huyền giống như làm một sự tình không có ý nghĩa, mí mắt nhấc lên, nhìn về phía Triệu Hưng Mặc.

- Dưới tình huống đồng cấp, một chiêu loại bỏ hai người liên thủ, hiển nhiên còn có dư lực... Thông qua!

Triệu Hưng Mặc nhẹ gật đầu lên tiếng, trong lòng cũng hơi nghi hoặc một chút.

Hai chiêu trước, vị trước mắt này rõ ràng hạ thủ lưu tình, nhưng vì sao chiêu cuối cùng, lại đả thương bọn hắn? Chẳng lẽ hai người liên hợp lực lượng quá mạnh, có chút không khống chế được?

- Đa tạ! Cửu Tiêu, ngươi lên đi, hẳn là có thể kiên trì ba chiêu!

Thấy hắn trả lời, Trương Huyền quay đầu nói.

- Ta lên? Hiện tại?

Trương Cửu Tiêu sững sờ.

Hai người kia trọng thương dán ở trên tường, cứ như thế đi lên, có chút không tốt lắm đâu.

- Ừm, bọn họ hai người, chúng ta cũng là hai người, ta chiến đấu một hồi, ngươi đi lên cũng không tính không công bằng!

Trương Huyền cười cười.

- Vâng...

Trương Cửu Tiêu nghe nói như thế, lập tức hiểu được...

Đối phương đây là vì giúp hắn, mới cố ý đả thương hai người!

Như vậy hắn liền có khả năng chống qua ba chiêu.

Cực kỳ cảm động, biết giờ phút này không phải thời điểm nghĩ lung tung, đi về phía trước mấy bước, đi tới trước mặt hai thanh niên dán ở trên vách tường, ôm quyền:

- Xin chỉ giáo!

- Đáng ghét...

Nghe được hai người đối thoại, lại thấy tên này quả thật không biết xấu hổ xông lại, tiếp tục khiêu chiến...

Hai thanh niên chỉ cảm thấy ngực buồn bực, sắp nổ tung.

Thấy qua không biết xấu hổ, nhưng chưa thấy qua không biết xấu hổ như vậy!

Chúng ta bị thương thành như vậy, đứng cũng không nổi...

Làm sao đánh với ngươi?

- Triệu sư chính miệng nói, chỉ cần có thể chống nổi ba chiêu của hai vị, liền sẽ cân nhắc, cho thêm Thanh Nguyên đế quốc chúng ta một danh ngạch... nếu như các ngươi không cách nào chiến thắng, chẳng khác nào nhận thua, Trương Cửu Tiêu chiến thắng!

Trương Huyền nói.

- Chiến thắng? Nghĩ hay lắm!

- Coi như liều mạng, cũng đừng hòng ở trong tay chúng ta chống nổi ba chiêu!

Cắn răng một cái, hai thanh niên giãy dụa từ trong tường nhảy xuống, muốn xông lại.

- Được rồi, các ngươi nghỉ ngơi đi!

Triệu Hưng Mặc khoát tay nói.

- Triệu sư...

Hai thanh niên cực kỳ cuống cuồng.

Đều là bọn họ không tốt, mới khảo hạch xong một cái, liền bị đánh trọng thương...

Triệu sư không cho động thủ, hiển nhiên là tức giận.

- Không trách các ngươi, là vị Trương sư này đã sớm tính toán tốt rồi.

Triệu Hưng Mặc khoát tay áo, đứng dậy, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Vị Trương Cửu Tiêu này, ta tự mình khảo hạch!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK