Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cự tuyệt, trên khí thế yếu đi, về sau ở trước mặt mọi người, khẳng định không ngẩng đầu lên được, tiếp nhận, tự nhiên sẽ có người không phục.

Suy nghĩ một chút cũng nhức đầu.

Đang lo lắng, làm sao hóa giải cửa ải khó đột nhiên tới, chỉ thấy Nhạc đường chủ nhẹ nhàng cười một tiếng, ngón tay điểm một cái, chén rượu lơ lửng trước mắt bay thẳng tới.

Xem ra đối phương căn bản không cho mình cơ hội cự tuyệt.

- Mong Trương sư không từ chối, đây là một chút tâm ý của ta!

Phần phật!

Chén rượu đi tới trước mặt.

Trong nháy mắt, một cỗ áp bức nồng đậm từ trên chén rượu truyền tới, tựa hồ muốn ép thân thể của hắn sụp đổ.

Cảm nhận được cỗ lực lượng này, Trương Huyền nhíu mày.

Đối phương đưa chén rượu tới, thoạt nhìn tốc độ không nhanh, hơn nữa mang theo hương vị thân thiện, trên thực tế lại vận dụng thủ đoạn, có lẽ muốn ra oai phủ đầu.

Một khi không nhận được, để rượu ngon trong đó vẩy ra, chỉ sợ không riêng gì không tôn trọng chủ nhân, càng là không biết điều!

Không cần hắn nói chuyện, đám người chung quanh vốn không phục, liền sẽ nhao nhao ra tay, đánh bẹt đối phương.

Cái tên này làm người tốt, hiển lộ rõ rộng lượng, còn thuận tiện âm mình... Lợi hại!

- Đa tạ Nhạc đường chủ ưu ái!

Đổi lại những người khác, thủ đoạn của đối phương tới đột nhiên như vậy, khẳng định không có cách nào ứng phó, trực tiếp xấu mặt, nhưng hắn khác biệt, Minh Lý Chi Nhãn vận chuyển, lập tức nhìn rõ rõ ràng ràng quỹ tích chân khí ẩn chứa trong đó.

Không có quá nhiều động tác, đôi đũa trong tay nhẹ nhàng nâng lên, bỗng nhiên nhấn tới.

Tốc độ không nhanh, lại mang theo một cỗ thương ý vô địch, thời gian nháy mắt đi tới trước mặt chén rượu, ghim thủng chân khí vây quanh ở bốn phía.

Chân khí phân tán bốn phía, giống như đâm rách bóng bay, lại không còn chống đỡ, thẳng tắp rơi xuống dưới.

Đũa lắc một cái, nhẹ nhàng kẹp lại, rượu ngon đã bị kẹp lấy.

- Ừm?

Động tác liên tiếp, nước chảy mây trôi, thật giống như Nhạc Nhất Toàn yên tĩnh đưa tới rượu ngon, hắn dùng đũa tiện tay nhận lấy vậy...

Ngoại nhân nhìn không ra cái gì, nhưng Nhạc đường chủ lại kìm lòng không được trầm xuống.

Vừa rồi hắn lưu lại lực lượng, coi như Nguyên Thần cảnh đỉnh phong cũng không chống đỡ được, trực tiếp xấu mặt, vị trước mắt này, dễ như trở bàn tay liền nhận lấy...

Khống chế lực lượng, đã đạt đến trình độ làm người nghe kinh hãi.

Căn cứ tin tức, Trương Huyền này sở dĩ mạnh, không phải bởi vì lô đỉnh kia sao? Lúc nào thực lực cũng lợi hại như vậy? Sự tình Triệu Hưng Mặc khảo hạch, đồng cấp bị đánh thảm, việc quan hệ mặt mũi, chắc chắn sẽ không nói ra, đám người Ngô đường chủ, Diêu Mạn Thiên, Trương Cửu Tiêu càng sẽ không nói.

Bởi vậy, sự tình tu vi Trương Huyền bạo tăng, đồng cấp vô địch, coi như hắn là Tiềm Xung đế quốc Danh Sư đường đường chủ, cũng không biết rõ tình hình.

Lấy được tin tức, chỉ là từ chỗ Tống Hiên biết được.

Mà Tống Hiên, chịu thiệt ở trong tay Trương Huyền, đương nhiên sẽ che lấp, nói đối phương dùng binh khí đánh lén...

Cái khác, cũng không tiện nhiều lời, như vậy tin tức không giống, sẽ thành tình cảnh hiện tại.

Bất quá, mặc dù khiếp sợ, nhưng dù sao cũng là dường chủ, trên mặt không có chút biểu lộ, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Trương sư, mời!

Nói xong nâng chén rượu của mình uống một hơi cạn sạch.

Trương Huyền cười cười, bưng chén rượu lên, đang muốn nói chuyện, thanh niên Vân sư vừa rồi kia đột nhiên đứng dậy:

- Chậm đã!

Đám người đồng loạt nhìn sang.

- Vân sư, làm sao vậy?

Nhạc Nhất Toàn nhìn qua.

- Nhạc đường chủ, vừa rồi tất cả mọi người đã nói, chén rượu này, người có thực lực đạt được... Ngươi nói vị Trương sư này, là mạnh nhất trong chúng ta, ta có chút không quá bội phục, muốn khiêu chiến một chút, không biết có thể không?

Vân sư ôm quyền, quay đầu nhìn về phía Trương Huyền, trong mắt cực kỳ khiêu khích.

Thiên Thần lão nhân ủ chế Thiên Thần túy, không có người sẽ bỏ lỡ, vô duyên vô cớ cho một gia hỏa ở Thanh Nguyên đế quốc uống, không chỉ hắn không phục, những người khác cũng không phục.

- Không sai, ta cũng cảm thấy nên tỷ thí một chút!

- Tình huống của Thanh Nguyên đế quốc, chúng ta đều lòng dạ biết rõ, vị Trương sư này, nếu như ta không nhìn lầm, cũng chỉ có Thánh Vực tứ trọng Nguyên Thần cảnh trung kỳ, loại thực lực này... chỉ tương đương học sinh của ta, có tư cách uống rượu, ta cũng cảm thấy không quá ổn thoả!

- Người có năng lực thì được, Trương sư, dù sao tất cả mọi người cũng muốn thi vòng hai, không bằng trước để chúng ta nhìn thực lực của ngươi đến cùng ra sao!

...

Đám người lao nhao, từng cái nhìn qua, cực kỳ địch ý.

- Xem ra ta vẫn là đánh giá thấp uy lực của chén rượu này...

Nhìn thấy bộ dáng của bọn họ, Trương Huyền có chút bất đắc dĩ.

Vốn nghĩ rượu mà thôi, ai uống cũng không đáng kể, làm sao cũng không nghĩ tới, uy lực lớn như thế.

- Rượu ngon ta đã cho Trương sư, xử lý như thế nào là chuyện của hắn, đừng tổn thương hòa khí là được...

Nhạc Nhất Toàn nhẹ nhàng cười một tiếng.

Lửa đã bị khều ra, còn lại tọa sơn quan hổ đấu là đủ.

- Vậy tốt!

Nghe hắn nói đừng tổn thương hòa khí, rõ ràng đã ngầm đồng ý, Vân sư mắt sáng rực lên, cười lạnh một tiếng nhìn lại:

- Trương sư, có dám cùng ta so sánh một hồi, thắng, rượu ngon về ta hay không!

- A, thua thì sao?

Trương Huyền cầm chén rượu nói.

- Thua?

Khóe miệng Vân sư nâng lên:

- Yên tâm đi, ta sẽ không thua!

- Có thua thể hay không, không phải ngươi định đoạt, coi như thực lực của ta yếu, cũng có tỷ lệ chiến thắng... Thắng rượu ngon cho ngươi, thua cái gì cũng không lấy ra, có thể quá chiếm tiện nghi hay không?

Mí mắt Trương Huyền nhấc lên, nhìn qua.

- Vậy ngươi nói làm sao bây giờ?

Vân sư sửng sốt một chút, khẽ nói.

Chén rượu này, là Nhạc đường chủ cho đối phương, thua cho mình, tương đương với mất đi rượu ngon, thắng không được gì cả, là có chút không công bằng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK