Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Rất đơn giản, ngươi ta đều biết giá trị của Thiên Thần túy, một chén này, chừng mười viên Tinh Nguyên thượng phẩm... Như vậy đi, ta cũng không cá cược mười viên, ngươi lấy ra năm viên làm tiền đặt cược, ta thua, lấy đi rượu ngon, thắng... Linh Thạch về ta!

Trương Huyền cười cười.

Nhạc Nhất Toàn này, mục đích là để cho mình xấu mặt, nhưng mà tài tình lợi dụng một chút, ngược lại có thể vơ vét đám thiên tài này một chút!

Mười viên Tinh Nguyên thượng phẩm, những người này khả năng không bỏ ra nổi, nhưng mà năm viên...

Lấy thân phận của bọn hắn, không khó lắm.

- Năm viên Tinh Nguyên thượng phẩm?

Không nghĩ tới cược lớn như thế, Vân sư nhíu mày, có chút chần chờ.

- Nếu không dám, vậy thật không tiện, ta trước uống rượu này...

Lười nhác nhiều lời, bưng chén rượu lên, Trương Huyền muốn uống xuống.

- Chậm đã!

Chén rượu mới giơ lên, lại một thanh âm hét lớn vang lên, ngay sau đó lại một Danh Sư đứng dậy:

- Lão Vân, ngươi không có can đảm, chén rượu này liền thuộc về ta...

Nói xong cười khẽ, bàn tay trảo một cái, một cái hộp ngọc xuất hiện ở trước mặt mọi người, nhẹ nhàng mở ra, bên trong năm viên Linh Thạch chiếu lấp lánh.

- Đây là năm viên Tinh Nguyên thượng phẩm, ngươi kiểm tra một chút!

Bàn tay lắc một cái, Linh Thạch bay tới.

Tiện tay nhận lấy, Trương Huyền nhìn nhìn, nhẹ gật đầu.

- Không sai!

- Vậy thì tốt, bắt đầu đi! Lần đầu thử nghiệm, khảo hạch là thực lực, ta liền cùng ngươi tỷ thí... Có dám ứng chiến hay không?

Thấy hắn nhận, cũng không lo lắng sẽ giấu đi, vị Danh Sư này nhẹ nhàng cười một tiếng, đi tới trung tâm đại điện.

Điện đường rộng lớn, mặc dù hai bên ngồi hơn ba mươi vị tài tuấn, nhưng trung tâm vẫn trống mấy trăm mét vuông, luận võ hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

- Luận võ?

Trương Huyền như không còn tự tin trước đó, thận trọng nhìn lại:

- Không biết tu vi của ngươi cao bao nhiêu?

- Tại hạ Nguyên Thần cảnh đỉnh phong...

Nếu như sợ, có thể áp chế giống như ngươi, Nguyên Thần cảnh trung kỳ!

Thấy bộ dáng này của hắn, vị Danh Sư kia cười nhạo.

Còn không có chiến đấu, cũng đã yếu đi khí thế, không cần so, cũng biết ai sẽ thắng.

- Vậy không còn gì tốt hơn!

Thở phào nhẹ nhõm, Trương Huyền để chén rượu xuống, đứng dậy, đi vào địa phương trung tâm.

- Tại hạ Bắc Nghiệp đế quốc Lưu Sùng Tân!

Thấy hắn đi tới, Lưu Sùng Tân nhíu mày, áp chế lực lượng toàn thân lại, thời gian nháy mắt, liền tương đương Trương Huyền, đạt đến Nguyên Thần cảnh trung kỳ.

- Thanh Nguyên đế quốc, Trương Huyền!

Trương Huyền gật gật đầu, trù trừ một chút, ôm quyền:

- Mong hạ thủ lưu tình!

- Ha ha, ta biết!

Thấy tên này mới vừa rồi còn khí thế hung hăng muốn cược tiền đánh bạc, thời gian nháy mắt liền biến thành như vậy, Lưu Sùng Tân lộ ra khinh thường, lật tay một cái, lòng bàn tay bắt đầu ửng hồng:

- Bắt đầu đi!

Tiến về phía trước một bước, lăng không bắt đến.

- Lưu sư thoạt nhìn lỗ mãng, trên thực tế lại hết sức cẩn thận, vừa ra tay là Thiết Tâm chưởng!

- Có thể thông qua Triệu sư tuyển chọn, nói rõ ở trong tay hai vị dự thính chống qua ba chiêu, làm sao có thể đơn giản, Lưu sư lỗ mãng, chỉ là cố ý biểu hiện làm cho đối phương chủ quan, trên thực tế, chân chính chiến đấu, tất nhiên sẽ cẩn thận khắp nơi!

...

Tu luyện giả khác quen thuộc Lưu Sùng Tân lặng lẽ thảo luận.

Có thể từ phong hào đế quốc trổ hết tài năng, được tuyển chọn, cái nào là nhân vật đơn giản, mặc dù Trương Huyền biểu hiện tạm được, đối phương vẫn sẽ không xem thường.

Rầm!

Bàn tay rơi xuống, không gian chung quanh bắt đầu ửng hồng, như bị lửa than thiêu đốt.

Thiết Tâm chưởng, tuyệt kỹ của Bắc Nghiệp đế quốc Danh Sư đường, võ kỹ Thánh Vực trung kỳ, toàn lực thi triển, uy lực cực mạnh, so với Đại Tinh La Chỉ Lực cũng không kém bao nhiêu.

- Đến hay lắm!

Trương Huyền như cũng khơi dậy hào hùng, hét lớn một tiếng, cổ tay khẽ đảo, tiến lên đón.

Chiêu này của hắn, đồng dạng là một võ kỹ Thánh Vực trung kỳ, Hạc Vân chưởng!

Thoạt nhìn hùng hồn, trên thực tế linh động, rõ ràng không dám đón đỡ Thiết Tâm chưởng của đối phương, ý định lấy xảo thủ thắng.

- Muốn lấy xảo? Nằm mơ!

Lưu Sùng Tân cười một tiếng, lòng bàn tay đột nhiên đè ép, không gian bốn phía giống như bị bao phủ, Hạc Vân chưởng rốt cuộc không thi triển ra được, chỉ có thể dọc theo lộ tuyến chào đón.

Nhất lực hàng thập hội!

Hắn dùng chân khí cường đại, trực tiếp áp chế Trương Huyền.

Bành!

Song chưởng đối đầu, sắc mặt Trương Huyền trắng nhợt, liên tục lui về phía sau mấy bước, giống như không chịu nổi lực lượng cuồng mãnh của đối phương, bàn tay xuất hiện vặn vẹo, giấu ở dưới ống tay áo, kìm lòng không được run rẩy.

- Ta còn tưởng rằng lợi hại bao nhiêu, chỉ như vậy cũng muốn uống rượu?

Một chiêu đắc thủ, Lưu Sùng Tân nhíu mày, cười to một tiếng.

- Cái này...

Trương Cửu Tiêu nháy nháy mắt, khóe miệng co giật:

- Trương sư... Làm sao trở nên yếu như vậy? Chỉ mong vị Lưu sư này may mắn...

Trong mắt đầy là đồng tình.

Mỗi lần Trương sư như vậy, liền có người xui xẻo, hắn dính nhiều lần, xem như có kinh nghiệm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK