Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Đấu trong lồng?

Mọi người xôn xao.

Loại phương thức tranh tài này, bọn họ biết được.

Thời kỳ Thượng Cổ, lúc Dị Linh tộc khống chế Nhân tộc, liền thường xuyên lấy loại phương thức này mua vui.

Là nhốt một đám người ở trong một cái lồng, tự giết lẫn nhau, cuối cùng thắng được có thể sống sót, nếu không, chỉ có một con đường bị ăn, vô cùng tàn nhẫn, thậm chí đối với nhân tính là khảo nghiệm cực lớn.

Chí thân hảo hữu, vì mình sống sót, cũng sẽ ra tay với cốt nhục...

Loại phương pháp này, tà ma ngoại đạo, từ trước tới nay bị Danh Sư đường vứt bỏ... sao Thánh Tử điện thi vòng hai lại dùng?

- Mọi người không cần khẩn trương, cái gọi là đấu trong lồng này, cũng không phải máu tanh chém giết, mà là đào thải!

Thấy biểu lộ của mọi người không đúng, Triệu Hưng Mặc khoát tay áo, giải thích nói:

- Là đồng thời trục xuất bọn ngươi tới một đảo hoang, trong vòng ba ngày, nghĩ biện pháp tìm những người khác, hơn nữa đào thải mười ba vị trong đó, mới có thể thông qua! Đương nhiên, đào thải là nghĩ biện pháp bóp nát ngọc phù trên người đối phương, mà không phải chém giết! Nếu như phát hiện tàn sát đồng bạn, trực tiếp hủy bỏ tư cách!

- Không thể chém giết, bóp nát ngọc phù?

- Cái này rất khó...

Vẻ mặt mọi người đều nghiêm túc.

Tất cả mọi người là thiên tài, cho dù thực lực có chút chênh lệch, nhưng năng lực chạy trốn cùng thủ đoạn bảo mệnh không kém bao nhiêu, đánh lén chém giết, có lẽ còn có thể làm được, chỉ bóp nát ngọc phù, không thương tổn tính mạng, độ khó bao lớn có thể tưởng tượng được!

Có đôi khi, làm không cẩn thận sẽ bị người giết ngược lại!

- Đương nhiên, cái đảo hoang này, cũng không phải chỉ có các ngươi, còn có Thánh thú, bẫy rập sớm đã bố trí tốt, cùng nơi hiểm yếu đặc thù... Muốn đào thải người khác, đồng thời còn phải bảo hộ mình!

Ánh mắt Triệu Hưng Mặc lóe lên:

- Nếu như ngươi chỉ ở một chỗ bất động, đánh chủ ý ngư ông đắc lợi, có thể nói cho các ngươi biết, tất nhiên cũng sẽ gặp phải đào thải! Thánh Tử điện sẽ không thu nhận kẻ hèn nhát cùng người trốn tránh. Mặt khác, trong vòng ba ngày, không đào thải được mười ba cái, tất cả mọi người... Đều sẽ mất đi tư cách!

- Cái này...

- Nói cách khác, nhất định phải đào thải, nếu không mình cũng không cách nào đi vào Thánh Tử điện?

- Cái này có chút quá tàn khốc a!

- Đệ nhất học phủ của Đại lục, nếu như đi vào dễ dàng như vậy, chỉ sợ tân sinh hàng năm cũng sẽ chen bể!

...

Đám người xôn xao, sau đó trầm mặc.

Đấu trong lồng này, nghe đơn giản, trên thực tế so với đặt ở trong lồng chân chính còn tàn khốc hơn.

Phải tính toán thực lực, mưu kế… rất nhiều thủ đoạn, vượt xa chiến đấu đơn thuần rất nhiều.

Không hổ là Thánh Tử điện khảo hạch, vừa ra tay liền làm người ta cảm nhận được độ khó.

- Đây là ngọc phù, đại biểu thân phận của mỗi người các ngươi, có thể đặt ở trên người, cũng có thể giấu đi, đặt ở bất kỳ địa phương nào, nhưng mà điều kiện tiên quyết là chỉ có thể ở trên đảo, chỉ cần không bị bóp nát, liền đại biểu không có bị đào thải!

Bàn tay lắc một cái, hơn ba mươi ngọc phù thẳng tắp bay tới đám người, mỗi người một cái.

- Có thể giấu đi?

- Nói như vậy coi như người bị bắt cũng vô dụng?

- Không có ngọc phù, liền không cách nào đào thải, giết hắn cũng vô dụng, cái này... làm sao bây giờ?

...

Lần nữa ngẩn ngơ, mọi người khó tin.

Ngọc phù ở trên người, đánh bại hắn, ép đối phương lấy ra, thuận tay bóp nát, cực kỳ đơn giản, nhưng có thể giấu đi thứ này, một khi đặt ở chỗ kín đáo, coi như bắt người cũng vô dụng!

Vốn đã khó, quy định này mới ra, độ khó trong nháy mắt tăng lên không chỉ gấp mười lần!

- Đây cũng là một loại khảo nghiệm tâm tính!

Khác biệt mọi người kinh ngạc, mắt Trương Huyền sáng lên.

Tâm cảnh của hắn cao, đối với Thánh Tử điện cũng không có yêu cầu khẩn cấp như vậy, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, rất dễ dàng nhìn ra vấn đề.

Đối phương cố ý nói, có thể giấu ngọc phù, trên thực tế là một loại khảo hạch tâm tính.

Nói thật, muốn nói an toàn, nơi nào có thể an toàn hơn trên người mình? Giấu đi, rõ ràng là không tin mình, thật muốn làm như thế, tất nhiên sẽ mất điểm ở trước mặt đối phương.

Đương nhiên, hắn cũng không nói ra việc này, xòe tay, nhẹ nhàng nắm ngọc phù bay tới.

Là một loại Mặc Ngọc đặc thù, mặt trái viết tên của mình, mà chính diện thì điêu khắc văn lộ kỳ quái, như có công năng đưa tin, chỉ cần bóp nát, liền bày tỏ thân phận của ngươi biến mất, bị triệt để đào thải.

- Triệu sư, nếu có người sử dụng vũ khí lợi hại, chúng ta chẳng phải ngay cả lực lượng đánh trả cũng không có, sẽ bị trực tiếp đào thải sao?

Mã Minh Hải hỏi.

Nghe được hắn hỏi, mọi người đồng loạt tập trung ở trên thân Trương Huyền.

Trước đó gia hỏa này chiến đấu với Nhạc đường chủ, ném ra hơn trăm khôi lỗi, nửa bước Lĩnh Vực cảnh cũng bị đánh thành đầu heo, thật muốn dùng để đối phó bọn hắn...

Căn bản là không chống lại được.

- Khảo hạch công bằng công chính, không cho phép sử dụng vũ khí cướp đoạt ngọc phù, làm ra sự tình có lợi với mình đào thải đối thủ, nếu như có vi phạm, trực tiếp đào thải!

Triệu Hưng Mặc nói.

- Vậy là tốt rồi...

Đám người thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ cần không cho phép sử dụng vũ khí, coi như sức chiến đấu của Trương Huyền này không yếu, cũng không có đáng sợ như vậy!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK