Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kiếm lão nhân, năm đó tung hoành phạm vi đế quốc không người có thể địch, đạt được truyền thừa của hắn, thực lực tất nhiên bạo tăng, đột phá Xuất Khiếu cảnh, thậm chí Lĩnh Vực cảnh cũng không quá khó khăn!

- Nhất định là thanh niên vừa rồi đi vào kia, đi qua nhìn một chút!

Không biết ai hô lên, đám người không để ý tới nghiên cứu, vội vã lao đến Kiếm Trì.

Vừa rồi Trương Huyền kia nhẹ nhõm đánh bại Mã Minh Hải lĩnh ngộ nửa bước chân giải, đi vào không đến mười phút, kiếm khí liền phá không tới, nói rõ... khẳng định là hắn để trường kiếm thoát ly phong ấn!

Bảo vật, truyền thừa xuất thế, ai cũng muốn được, coi như thực lực của đối phương mạnh, mọi người cũng sẽ không từ bỏ.

Rất nhanh, đi tới trước mặt trận pháp.

Lúc này Loạn Cung mê trận bị trường kiếm đâm thủng, đã bị phá hư cấu trúc, tràn ngập nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng sẽ vỡ vụn.

Trước kia muốn đi vào, rất khó làm được, mà bây giờ nhẹ nhõm liền có thể hoàn thành.

- Trước không vội, thực lực của tên kia chúng ta cũng nhìn thấy, rất không tầm thường, một mình đối kháng mà nói, khẳng định không phải đối thủ... Không bằng liên thủ chống lại!

Một lão giả ngăn đám người lại nói.

- Không sai, mọi người liên thủ mới có cơ hội!

Có người hùa theo.

- Tốt, chúng ta có thể liên thủ, nhưng đạt được truyền thừa làm sao bây giờ?

Có người hỏi.

- Chúng ta ở chung lâu như vậy, mọi người hiểu rõ, trước liên thủ, đạt được truyền thừa lại nói, đến lúc đó mọi người cùng nhau nghiên cứu!

Lão giả nói.

- Tốt!

Đám người đồng loạt lên tiếng.

Kiếm lão nhân truyền thừa, uy lực vô tận, nếu như bọn họ có khả năng nghiên cứu được, cũng không cần một mực quanh quẩn ở trước vách đá, nhiều năm không đột phá.

Lại nói, thật muốn nuốt riêng, bọn họ cũng biết khẳng định không cách nào còn sống ra ngoài.

- Đi!

Đạt được nhất trí, đồng loạt đi vào trận pháp...

Kiếm Trì vị trí ở trên đảo, mấy cái thanh niên đối diện chiến lập, từng cái ánh mắt cảnh giác.

- Tôn Càn, chúng ta xem như quen biết đã lâu, sớm đã hiểu rõ, coi như ngươi có khả năng cướp đi ngọc phù của ta, khẳng định cũng sẽ nguyên khí tổn hao nhiều, đến lúc đó gặp được người khác cũng sẽ bị đào thải, ta xem không bằng hai chúng ta liên thủ...

Một thanh niên mở miệng nói, đối diện hắn chính là Tôn huynh mà Mã Minh Hải quen thuộc.

- Hồ huynh nói không sai, cùng ngươi đối chiến, ta quả thực sẽ nguyên khí đại thương, dù sao chỉ đào thải 13 người, hiện tại chỉ còn lại mười người, chúng ta hoàn toàn có thể liên thủ đối phó những người khác, không cần thiết tranh một mất một còn.

Tôn Càn mỉm cười.

- Vậy thì tốt, chúng ta liền dùng Danh Sư ước định, lẫn nhau liên thủ, xùng đào thải người khác.

Thanh niên nhẹ gật đầu.

Danh Sư chú ý thân phận, có Danh Sư ước định, cơ bản sẽ không vi phạm.

- Được...

Tôn Càn nhẹ gật đầu, cười một tiếng, đang muốn tiếp tục nói chuyện, liền cảm thấy linh khí chung quanh lay động kịch liệt, sau đó liền thấy một cỗ Kiếm ý bay thẳng lên trời.

- Có bảo vật xuất thế...

Con mắt mấy người đồng thời co rụt lại.

Bọn họ đều là thiên tài trong phạm vi đế quốc, kiến thức rộng rãi, biết khi bảo vật xuất hiện sẽ đưa tới dị tượng.

- Nghe nói Tiềm Xung đế quốc có một Kiếm Trì, trong đó cất giấu Thánh khí không biết tên, cấp bậc không biết, từng có cao thủ đến đây dò xét, kết quả bị Danh Sư đường ra tay đuổi đi, nói là cơ duyên của Tiềm Xung đế quốc, do bọn họ tự mình giải quyết... Vẫn cho rằng chỉ là truyền thuyết, chẳng lẽ là thật? Vị trí của chúng ta, lại là Kiếm Trì.

Nắm đấm xiết chặt, Tôn Càn nhớ ra cái gì đó, tràn đầy kích động.

Sự tình Kiếm Trì của Tiềm Xung đế quốc bọn họ đều có nghe qua, không nghĩ tới thi vòng hai thiết trí ở đây, mấu chốt nhất là khí tức bảo vật xuất thế mãnh liệt như thế, nói cách khác... bảo vật một mực không ai thấy qua kia đã xuất thế!

Truyền thuyết là thật mà nói, nếu đạt được, thực lực tất nhiên đại tăng, coi như ở Thánh tử điện, khẳng định cũng có thể trở nên nổi bật, bộc lộ tài năng.

- Đi qua nhìn một chút!

Nhẹ gật đầu, Hồ huynh cũng khó có thể che giấu hưng phấn.

- Trước không vội, dị động như thế lớn, khẳng định cả đảo đều phát hiện, đến lúc đó tất cả mọi người sẽ ra tay, tranh đấu cực kỳ lợi hại, không bằng chúng ta trước thương nghị hiệp định, nếu không... Chúng ta so với những người khác cũng không chiếm được ưu thế, nhất là Trương Huyền kia!

Ngăn đám người muốn đi qua, Tôn Càn suy nghĩ một chút nói.

- Trương Huyền? Nơi này không cho phép sử dụng vũ khí, không dùng khôi lỗi, chẳng qua cùng cấp bậc mạnh mẽ mà thôi, chỉ cần chúng ta không áp chế tu vi, còn không thoải mái nghiền ép?

Hồ huynh xem thường.

Cái tên này chỉ là cùng cấp vô địch, thực lực chân chính so với bọn hắn vẫn kém một đoạn dài.

Không tính là gì!

- Triệu sư yêu cầu là không dùng khôi lỗi, nhưng bảo vật phía trước, ai có thể khống chế nổi? Lại nói, chỉ cần hắn dùng khôi lỗi ngăn chúng ta ở bên ngoài, tự mình độc chiếm bảo vật là được, không cướp đoạt ngọc phù, hơn nữa không phá hư, cũng không tính vi phạm quy định!

Tôn Càn nói.

- Cái này...

Hồ huynh sửng sốt.

Triệu Hưng Mặc Triệu sư chỉ nói, không cho phép nhờ vào vũ khí cướp đoạt ngọc phù...

Khôi lỗi chỉ ngăn cản bọn họ, quả thực không tính không tuân theo quy định.

- Vậy ngươi nói làm sao bây giờ?

Dừng lại một chút, biết chỉ bằng thực lực của bọn hắn, căn bản không phải đối thủ của những khôi lỗi kia, Hồ huynh hỏi.

- Rất đơn giản... Nếu như nhìn thấy Trương Huyền, ý của ta là... Chúng ta trực tiếp liên thủ xông lên, không đợi hắn phóng thích khôi lỗi, trước đánh bại hắn, hơn nữa đả thương! Như vậy nhất định có thể tránh khỏi không ít phiền phức!

Mắt Tôn Càn sáng lên nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK