Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cỗ sát ý này như thực chất, thẩm thấu làn da, chui vào linh hồn, để thân thể của hắn kìm lòng không đóng băng.

Trương Huyền híp mắt lại, trong đầu vận chuyển rất nhanh. Hỏi Lạc Nhược Hi, đối phương cũng chỉ tức giận, không có ý tứ giết người, bây giờ hỏi cái này, phản ứng lớn như thế, thật chẳng lẽ dính dáng bí mật gì?

- Ta chỉ là hiếu kỳ, cảm thấy khó tin!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, nói.

Lạc Huyền Thanh nhìn chằm chằm, thấy nụ cười của hắn thẳng thắn, không hề giống như cố ý hỏi thăm tin tức, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, khẽ nói:

- Đây là sự tình của Lạc gia cùng Trương gia, nếu là người ngoài cuộc, thì đừng có nhúng vào!

- Hiểu rồi!

Trương Huyền gật đầu.

Mặc dù không có hỏi thăm ra tin tức, nhưng cũng xác định một việc, cái kia chính là... Hai gia tộc thông gia, bắt buộc phải làm, không thể ngăn cản! Lạc Huyền Thanh chán ghét Trương gia như vậy, sủng ái muội muội như thế, cũng không có cách nào, thông gia, chỉ sợ thật liên lụy đến việc lớn mà hắn không biết.

- Thật khó!

Trương Huyền xoa xoa mi tâm.

Trước đó nghĩ, chỉ cần mình nắm giữ thân phận điện chủ Thánh Tử điện, không kém gì Trương gia gia chủ, đi qua cầu hôn, lại thêm hai bên tình nguyện, đối phương tám chín phần mười sẽ đồng ý, hiện tại xem ra, cũng không có đơn giản như vậy. Lạc Nhược Hi thân là gia chủ, thực lực cường hãn như vậy cũng không thể giãy giụa... Vậy thì có chút ý vị sâu xa.

Ô ô ô!

Đang cảm khái, đột nhiên trên không vang lên thanh âm tương tự con muỗi phi hành. Con ngươi của Bích Hồng Âm co rụt lại:

- Là Xích Vĩ Độc Phong!

Mọi người vội vàng nhìn về phía trước, ngay sau đó nhìn thấy một đám ong mật lớn chừng trái nhãn, giống như mây đen bay tới.

- Xích Vĩ Độc Phong?

Trong lòng Trương Huyền hơi hồi hộp một chút.

Hắn nhìn qua vô số thư tịch, biết loại vật này, kích thước không lớn, thực lực cũng không mạnh, chỉ có Thánh Vực tam, tứ trọng, nhưng độc tính vô cùng cương mãnh. Tập hợp nhiều, Thánh Vực lục, thất trọng cũng sẽ bị hạ độc chết! Mấu chốt nhất là, số lượng thứ này rất nhiều, núp ở trong núi rừng, so với Thánh thú Thánh Vực bát trọng thì đáng sợ hơn mấy lần.

- Là sát ý vừa rồi kinh động đến đối phương...

Thời gian nháy mắt Trương Huyền liền hiểu được.

Sau khi vào thung lũng, bọn họ che lấp rất tốt, không có phóng ra bất kỳ khí tức gì, dựa theo tình huống bình thường, là sẽ không khiến cho bất kỳ sinh mệnh mạnh mẽ nào chú ý, giờ phút này đối phương đột nhiên xuất hiện, rõ ràng là bị Lạc Huyền Thanh vừa rồi không có khống chế được sát ý quấy nhiễu, muốn tìm kiếm đầu nguồn, săn giết.

- Làm sao bây giờ?

Da mặt Vân Liên Hải co lại, vội vàng hỏi.

Tựa hồ hắn cực kỳ sợ hãi loại sinh mệnh có độc này, vẻ mặt trở nên trắng bệch.

- Chiến đấu, động tĩnh quá lớn, rất dễ dàng dẫn tới sinh mệnh càng cường đại hơn, hơn nữa trọng yếu nhất là... số lượng Xích Vĩ Độc Phong rất nhiều, giết cũng không hết, chết một con, liền sẽ phóng ra sương độc nhất định, thả ra nhiều, chung quanh đều là khí độc, cũng là một con đường chết!

Bích Hồng Âm gấp rút nói.

Tiến vào sơn cốc, sợ nhất là gặp được loại vật này, giết không thể giết, lại không thể chờ chết, để cho người ta bó tay toàn tập, không có bất kỳ biện pháp nào.

- Trước tiên lui ra khỏi sơn cốc, nghĩ biện pháp chém giết chúng ở bên ngoài!

Lạc Huyền Thanh nói.

Thân là con cháu hạch tâm nhất của Lạc gia, dù thoạt nhìn có chút lỗ mãng, nhưng gặp phải sự tình, lại sẽ không bối rối, có kế hoạch cùng phương pháp của mình.

- Được!

Biết đây là biện pháp tốt nhất, đám người vội vàng lui về phía sau.

- Hình như không còn kịp rồi...

Mới đi mấy trăm mét, Trương Huyền lắc đầu.

Mọi người vội vàng nhìn, chỉ thấy sau lưng cũng xuất hiện một đống Xích Vĩ Độc Phong, oanh minh bay tới, để cho người ta tê cả da đầu. Thực lực có thể đạt tới Thánh Vực tam tứ trọng, đã có trí tuệ của mình, nhìn thấy nhiều mỹ vị tới như vậy, sớm đã chuẩn bị kỹ càng.

- Chiến đấu đi!

Biết trốn không thoát, Lạc Huyền Thanh cũng không rầu rĩ, hai mắt nheo lại.

- Trương sư, làm phiền ngươi bố trí một trận pháp ngăn cách khí tức, không nên để cho lực lượng cùng thanh âm chiến đấu truyền ra ngoài! Bích Hồng Âm, ngươi dùng Ma Âm quấy nhiễu bọn chúng liên lạc, để chúng không cách nào bày trận liên hợp, Vân Liên Hải, ngươi dùng bí pháp, tìm kiếm vị trí Phong Vương. Viên Hiểu, ngươi phòng ngự mạnh nhất, thân thể tất nhiên có kháng độc tính nhất định, hai ta chuẩn bị kỹ càng, một khi tìm được Phong Vương, lập tức tiến lên đánh chết!

Lạc Huyền Thanh nhanh chóng an bài:

- Phong Vương chết, khẳng định sẽ xuất hiện bối rối, đến lúc đó có thể thừa cơ chạy trốn!

- Rõ!

Mọi người đồng thời gật đầu, từng cái vẻ mặt nghiêm túc. Nghe đối phương an bài hợp lý, không dư thừa chút nào, mỗi một câu đều thẳng vào chỗ yếu hại, trong lòng Trương Huyền nhịn không được khen ngợi. Đổi lại những người khác, khẳng định đã sớm luống cuống, Lạc Huyền Thanh không chỉ không vội vàng, còn vận dụng năng lực mỗi người, làm ra ưu hóa lớn nhất, không hổ là thiên tài do Thánh Tử điện bồi dưỡng ra... ở trước mặt nguy hiểm triển lộ ra một mặt khác biệt người thường.

- Bắt đầu đi!

Thấy mọi người nghe hiểu mệnh lệnh, Lạc Huyền Thanh quát nhẹ một tiếng, bàn tay trảo một cái, không gian bốn phía giống như bị khống chế, trở nên sền sệt.

- Trương sư, ta trước chặn lại, ngươi mau chóng bày trận...

- Tốt, nhưng mà...

Trương Huyền nhẹ gật đầu, có chút xấu hổ nhìn qua:

- Các ngươi ai có trận kỳ cấp tám không?

Hắn một nghèo hai trắng, hơn nữa mới vừa thi xong Trận Pháp sư bát tinh, coi như muốn bày trận cũng không có đồ vật a.

- Ngươi ngay cả trận kỳ cũng không có?

Da mặt của Bích Hồng Âm co lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK