Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dây leo bị lấy đi, dòng sông linh mạch trên không cũng giống như mất đi chống đỡ, ầm một tiếng nổ tung, linh khí cuồng bạo bao phủ, thổi đến toàn bộ không gian gấp xuất hiện vô số gợn sóng.

Cảm nhận được sóng linh khí, mọi người sửng sốt một chút, có điều vẫn không để ý, tiếp tục cuồng ẩu.

Thình thịch thình thịch bành!

Bốn đại cao thủ, đủ loại thủ đoạn không ngừng thi triển, trường kiếm, đại đao, trường thương, chuỳ sắt... Rất nhiều vũ khí nhao nhao rơi xuống, thời gian không dài, hồ lô liền bị đánh thoi thóp, bất cứ lúc nào cũng sẽ không chịu nổi.

- Tiếp tục đánh sẽ hỏng mất, nghỉ một lát đi!

Trở lại cách đó không xa, Trương Huyền nhíu mày, khuyên can nói.

- Ừm!

Nhẹ gật đầu, Lạc Huyền Thanh khoát tay, mọi người ngừng lại, cùng thời khắc đó, lăng không trảo một cái, không gian trước mắt vặn vẹo, hình thành vòng tròn như bọt khí, bao phủ nó ở bên trong.

- Được rồi...

Khóa đối phương lại, Lạc Huyền Thanh giống như rút sạch tất cả lực lượng của thân thể, khuôn mặt trở nên trắng bệch, vô cùng suy yếu.

Kích hoạt huyết mạch, có nhất định có tác dụng trong thời gian hạn định tính, lúc trước Trương Khiêm chỉ vận dụng ba chiêu, liền không giơ nổi nắm đấm, hắn cùng hồ lô chiến lâu như vậy, liên tục thi triển đâu chỉ trăm chiêu, đã rất đáng sợ!

- Chúc mừng!

Trong mắt mang theo hâm mộ, có điều đám người Viên Hiểu đều ôm quyền chúng mừng.

Bọn họ là nhận lời mời, tới giúp thu Động Hư Hồ Lô, dù cũng rất muốn bảo vật này, nhưng sẽ không phá đạo nghĩa cùng chuẩn tắc trong lòng. Huống chi, Lạc Huyền Thanh bất kể thân phận hay địa vị, đều không phải là bọn họ có thể đắc tội.

- Nếu như không có mọi người giúp một tay, sẽ không có khả năng thành công...

Gật gật đầu, Lạc Huyền Thanh trả lời, đang định thu không gian bọt khí vào trữ vật giới chỉ, đợi thân thể khôi phục, lại triệt để luyện hóa hồ lô này, đột nhiên, gia hỏa đã bị đánh thê thảm kia chấn động mạnh một cái.

Tê lạp!

Bọt khí xuất hiện một lỗ hổng, hồ lô trực tiếp vọt ra.

- Nguy rồi...

Con ngươi của Lạc Huyền Thanh co rụt lại, tràn đầy lo lắng.

Kích hoạt lực lượng huyết mạch tiêu hao sạch sẽ, mặc dù lúc này hắn không đến mức tu vi giảm lớn, nhưng toàn thân suy yếu, một chút lực lượng cũng không có, đối phương chạy trốn, căn bản bắt không được!

- Dừng lại cho ta!

Đám người Viên Hiểu ngăn cản, lực lượng đồng thời vung tới.

Mất công phu lớn như thế, trên người bị hồ lô này để lại vô số ấn ký, mắt thấy thành công, lại thất bại trong gang tấc, thật sự sẽ khóc đấy.

Sưu sưu sưu!

Hồ lô như biết quỹ tích công kích của bọn họ, thân thể nhẹ nhàng uốn éo, tránh thoát lực lượng như mưa to, thời gian nháy mắt vượt qua tốc độ thanh âm, vọt tới một phương hướng.

Chính là Trương Huyền!

- Cái này...

Da đầu Trương Huyền nổ tung, thiếu chút nữa ngất đi.

Lần này tới, vốn không có ra tay, một mực trốn ở trong góc đánh xì dầu (*đánh đấm giả bộ cho có khí thế)... Ngươi qua đây làm gì?

- Trương sư cẩn thận...

Mọi người lo lắng hét lớn.

Tốc độ của đối phương nhanh chóng, biết tránh né đã không kịp, Trương Huyền cắn răng một cái, giống như trước đó, nghênh đón tiếp lấy.

Hô!

Bàn tay tiếp xúc đối phương, lập tức cảm thấy lòng bàn tay đau rát, bị đối phương xé ra một lỗ hổng dữ tợn, máu tươi bắn tung toé.

Ông!

Huyết dịch tưới lên người hồ lô, nó cũng không tránh né, lần nữa nhoáng một cái, rầm, đi tới trước bụng dưới.

Hồ lô mạnh như vậy, thật muốn đụng vào, tất nhiên ruột xuyên bụng nát, lập tức trọng thương!

Oan có đầu, nợ có chủ, muốn bắt ngươi là bọn họ, làm gì tìm ta... Trương Huyền sắp khóc, có điều cũng biết lúc này không phải thời điểm xoắn xuýt, chân khí trong cơ thể vận chuyển, muốn bắt lấy, lại phát hiện bắt hụt, hồ lô đụng bụng dưới một cái, nhưng cảm giác đau đớn trong tưởng tượng không có xuất hiện, ngược lại hồ lô trực tiếp biến mất.

- Cái này...

Trương Huyền sững sờ, có chút không rõ ràng cho lắm. Những người khác cũng đồng loạt nhìn qua, mang theo nghi ngờ.

- Hồ lô đâu?

Quay một vòng, cũng không phát hiện, Trương Huyền tinh thần nội thị, đột nhiên bờ môi run rẩy:

- Làm sao lại chạy tới đan điền của ta?

Chỉ thấy trong đan điền của hắn, một cái hồ lô đang lười biếng nằm ở bên trong, thấy thần thức của hắn quét tới, còn cố ý vặn vẹo cái mông, tràn đầy đắc ý.

- Cái gì?

Vội vàng đi tới trước mặt, thần thức lan tràn, Lạc Huyền Thanh đặt mông ngồi dưới đất:

- Ngươi đây là... luyện hóa nó!

- Luyện hóa?

- Động Hư Hồ Lô có thể giúp chủ nhân lĩnh ngộ Động Hư cảnh, chỉ cần luyện hóa, liền có thể hòa vào đan điền...

Lạc Huyền Thanh tràn đầy không dám tin tưởng:

- Chỉ là, luyện hóa hết sức phức tạp, không chỉ cần tinh huyết, càng quan trọng hơn là, tu vi nhất định phải đạt tới Thánh Vực thất trọng đỉnh phong, mới có thể để cho nó khuất phục, cam tâm nhận chủ, thực lực của ngươi chỉ có Xuất Khiếu cảnh đỉnh phong, chênh lệch hai đại cấp, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Hao tốn vô số, tiêu hao vô số tâm huyết, rốt cuộc tìm được Động Hư Hồ Lô, kết quả còn chưa kịp luyện hóa, liền chạy vào đan điền người khác, Lạc Huyền Thanh che ngực, nghẹn không thở nổi.

- Ta không muốn luyện hóa ah... Hồ lô, ngươi đi ra cho ta...

Khuôn mặt của Trương Huyền cũng trắng bệch, vội vàng nói.

Lần này hắn thật sự là đến giúp anh vợ thu hoạch bảo vật, đồng thời không có ý định cướp đồ vật của người ta, ngươi tìm đan điền của ta làm gì? Ta thật vất vả xây dựng hình ảnh tráng lệ quang chính... Đều bị ngươi hủy!

Hô hô!

Hồ lô tiếp tục uốn éo cái mông.

- Ngươi...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK