Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tại Thanh Nguyên đế quốc, Thanh Điền Hoàng từng mang theo mặt nạ đồng xanh, đi Thư Họa sư công hội xin giúp đỡ, hắn thuận tiện giúp giải quyết, phát hiện bên trong ẩn giấu Khổng sư hư tượng.

Giờ phút này lại nhìn thấy một bức họa như vậy, hơn nữa cảnh giới cao hơn, sơn mạch cũng hoàn toàn giống nhau... có phải vẽ cùng một nơi hay không?

- Nơi này không có Khổng sư hư tượng, cũng không biết là cố ý không vẽ, hay căn bản không có phát hiện!

Trương Huyền nhíu mày.

Cổ tay khẽ đảo, lấy bức tranh đó ra, so sánh với sơn mạch trước mắt, giống nhau như đúc, không có chút chênh lệch nào, chỉ là không có hình vẽ mỹ nữ đi tắm.

- Đây là Bạch Khê sơn của Liên Minh đế quốc, cùng Thánh Tử điện là hai phương hướng, khoảng cách rất xa, muốn qua, Thánh thú Thánh Vực thất trọng cũng cần bay ba tháng!

Nhìn thấy bức tranh trong tay hắn, cùng phía ngoài trùng điệp, hầu như giống nhau như đúc, Lạc Huyền Thanh giải thích nói.

- Bạch Khê sơn?

Nắm đấm của Trương Huyền căng thẳng.

- Thư Họa sư này, trình độ cũng không tệ, giống như đúc, vẽ ra toàn bộ thần vận của ngọn núi này!

Lạc Huyền Thanh khen ngợi.

Bức họa này, ở Thanh Nguyên đế quốc kinh động như gặp thiên nhân, nhưng ở trong mắt cao thủ như hắn, chỉ được cho không tệ.

- Đúng vậy!

Thu hồi bức tranh, Trương Huyền tràn đầy kích động.

Biết đây là Bạch Khê sơn, có cơ hội, nhất định phải đi qua một chuyến, đã có Khổng sư hư ảnh, có lẽ ở phương vị mỹ nhân tắm, liền có thể tìm được di tích Khổng sư lưu lại.

Hô!

Hai người nói chuyện, bọt khí từ trong dòng sông linh khí bay ra, đi tới trước tác phẩm hội họa.

- Bức họa này, có thể vào không?

Nhìn tác phẩm trước mắt như chân thực, Trương Huyền nhịn không được nói.

Tiền bối lưu lại Động Hư Hồ Lô, lưu lại bức họa này, tất nhiên có mục đích của mình, nếu có thể đi vào xem một chút, có lẽ có thể biết càng thêm kỹ càng.

- Hẳn là có thể...

Lạc Huyền Thanh gật đầu.

- Vậy ta xem một chút!

Trương Huyền mỉm cười, thân thể nhoáng một cái bay tới đằng trước. Bức họa này, không có giấy, mà là vẽ ở trên không gian gấp, từng tầng từng tầng nối liền chung một chỗ, phi hành rất lâu, mới đi đến trước mặt núi lớn.

Sơn mạch âm u tĩnh mịch, cho người một loại cảm giác uy nghiêm. Bay lên trên, rất mau tới vị trí mỹ nữ đi tắm, quét mắt một vòng, nhịn không được lắc đầu. Cùng địa phương khác không có khác biệt gì, đồng thời không có Khổng sư hư tượng, cũng không có phát hiện không gian gấp gì.

- Mặc dù không có vẽ Khổng sư, nhưng tiền bối lưu lại bức họa này, tất nhiên có dụng ý!

Nếu như di tích này, thật sự là Khâu Ngô cổ thánh lưu lại, tất cả liền nói thông. Hắn là thị vệ của Khổng sư, lưu lại bức họa này, có phải là vì nhắc nhở hậu bối, Bạch Khê sơn... Có gì đó quái lạ!

Nghiên cứu một hồi, biết chỉ là bức tranh, không có khả năng tìm ra đồ vật cụ thể, thân thể nhoáng một cái, lui đi ra. Mới trở lại trước mặt đám người Lạc Huyền Thanh, chỉ thấy núi lớn lắc lư, hóa thành vết mực.

- Bức họa này thời gian quá lâu, có thể duy trì nguyên trạng là bởi vì không có người đụng chạm, vừa rồi ngươi tiến vào, tương đương với chạm phải khí tức người sống, tự nhiên không chịu nổi!

Lạc Huyền Thanh giải thích.

Trương Huyền hiểu được.

Thật giống như không ít đồ vật ở trong hầm mộ, hào quang diễm lệ, nhưng một khi lấy ra, sẽ lập tức biến thành bùn đất. Lại không rầu rĩ, tiếp tục nhìn phía trước, một thông đạo rộng lớn xuất hiện ở tầm mắt.

Đi theo sau lưng đám người Lạc Huyền Thanh, đã trải qua đủ loại không gian vặn vẹo, chân đạp thực địa rơi trên mặt đất, nhất thời buông lỏng không ít.

- Ta cảm ứng bảo vật, nằm ở bên trong!

Chỉ về phía trước, hai mắt Vân Liên Hải sáng lên.

Trước đó hắn còn có chút cảm ứng không rõ ràng lắm, đến nơi này, đã cực kỳ rõ ràng, chỉ cần dọc theo thông đạo đi về phía trước, hẳn là có thể thuận lợi tìm tới không ít bảo bối.

- Tốt!

Nghe được bảo vật ở cách đó không xa, mà nói liền tinh thần tỉnh táo, đồng loạt đi thẳng về phía trước.

Thời gian không dài, một cung điện xuất hiện ở trước mắt. Cung điện không tính quá lớn, cũng không xa hoa, đứng sừng sững không biết bao nhiêu năm, cho người ta một loại cảm giác cũ kỹ.

- Nơi này đoán chừng sẽ có nguy hiểm, ta vào xem, các ngươi sau đó lại cùng lên!

Lạc Huyền Thanh đi đến phía trước nhất, đi tới trước cửa. Cửa chính cung điện, toàn bộ từ đá điêu khắc thành, phía trên viết lít nha lít nhít phù văn.

- Là không gian phù văn, văn tự đặc thù do Khâu Ngô cổ thánh sáng tạo ra, thường xuyên quan sát, có khả năng lĩnh ngộ không gian pháp tắc, gia tộc bọn ta có chú giải kỹ càng về những văn tự này!

Nhìn một cái, Lạc Huyền Thanh nhướng mày.

- Không gian phù văn?

Trương Huyền bừng tỉnh hiểu ra.

Hắn ở Khâu Ngô cung gặp qua, Đại Bi Thiên Ma chưởng là dùng loại kiểu chữ viết này, lúc ấy không biết đến cùng là cái gì, cuối cùng căn cứ hình dạng văn tự, học được pháp quyết.

- Nói như vậy, di tích này, thật sự là cổ thánh lưu lại?

Bích Hồng Âm tràn đầy kích động.

Khâu Ngô cổ thánh, mặc dù là tôi tớ của Khổng sư, nhưng thực lực chân chính không kém tổ sư khai phái Thánh Tử điện Bốc Thương cổ thánh, trọng yếu nhất là lĩnh ngộ không gian cực cao, nếu như có thể được hắn truyền thừa, đột phá Thánh Vực bát trọng, thậm chí xung kích cửu trọng, cũng chỉ là vấn đề thời gian.

- Tám chín phần mười, chỉ là trong gia tộc ta, thư tịch ghi chép sự tích của cổ thánh không ít, nhưng chưa từng nghe nói qua, nơi này còn để lại một di tích!

Lạc Huyền Thanh kỳ quái.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK