Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tình huống hiện tại của đối phương, để hắn đứng người lên, đánh một quyền, khẳng định không quá hiện thực, phương pháp nhanh nhất, thuận tiện nhất là ngất đi, xem như vật phẩm đồng dạng dò xét.

Trước đó còn có dược liệu, có thể mê ngất người, nhưng đối phương thực lực mạnh như vậy, những vật này, đã không còn hiệu quả.

- Hồ đồ!

Liêu trưởng lão còn chưa lên tiếng, Bạch Vũ Thánh y ở một bên suýt chút nữa tức điên.

Thân là Thánh y của Thánh Tử điện, đủ loại phương pháp chẩn bệnh, biết không biết bao nhiêu, cũng đã gặp vô số phương pháp dò xét mới lạ bách quái, nhưng đánh người ngất xỉu... Chưa từng nghe thấy!

Một khi người ngất đi, thay cũ đổi mới đều khác biệt bình thường, ngoại thương có thể chẩn bệnh, nhưng loại nội thương tích góp rất này lâu, là không thể làm căn cứ, mở miệng bảo người ta ngất đi, rốt cuộc muốn làm gì?

- Thế nào? Ngươi là tự mình ngất, hay ta tới?

Không để ý tới Thánh y tức giận, Trương Huyền mỉm cười nhìn lại.

- Ta...

Liêu trưởng lão cũng không nghĩ tới, còn có loại phương pháp chẩn bệnh này, quay đầu nhìn về phía Thánh y cách đó không xa, mang theo mê man.

- Được rồi, ta tự mình tới đi!

Thấy hắn chần chừ, Trương Huyền lại chẳng muốn nói nhảm, bàn tay nâng lên, bỗng nhiên vỗ một cái.

Phần phật!

Không khí lập tức bị áp súc, để cho người ta hô hấp khó khăn, ngay thời điểm đầu ngón tay sắp tiếp xúc đối phương, bỗng nhiên nhấc lên.

Ba!

Tiếng đánh vang lên, Liêu trưởng lão mắt tối sầm lại, nhất thời hôn mê bất tỉnh.

- Đây là... Bài Không Phá Thần pháp? Bí pháp Y sư bát tinh cũng làm không được?

Con ngươi của Bạch Vũ Thánh y co lại.

- Bài Không Phá Thần pháp?

Phí sư không hiểu.

- Có chút thương thế, quá mức trị liệu đau đớn, cần hôn mê mới tránh khỏi phiền phức, nhưng bất kể dược vật, hay thủ đoạn khác, đều sẽ tạo thành tổn thương không đồng nhất. Mà Bài Không Phá Thần pháp, là lợi dụng chưởng phong âm bạo, kích thích nguyên thần, để nó tạm thời mất đi ý thức... Thuộc về một loại Ma âm, vừa vặn không ở trong đám này!

- Ý thức hôn mê, nhưng lại không bị tổn thương... Nguyên nhân chính là như vậy, là vô số Y sư muốn học, nhưng lại rất khó làm được, xem như ta, cũng không thể hoàn thành, không nghĩ tới hắn làm được...

Bạch Vũ Thánh y cảm khái một tiếng, trong mắt mang theo nghi ngờ:

- Chẳng lẽ... Hắn còn là một vị Ma Âm sư?

Thấy Liêu trưởng lão ngất đi, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, ở trên cổ tay đối phương nhẹ nhàng đáp.

Ông!

Một quyển sách xuất hiện ở trong óc, vội vàng mở ra, chỉ liếc mắt nhìn, lông mày không ngừng nhảy loạn, ngay sau đó ngẩng đầu nhìn về phía lão giả trước mắt, không nén được lửa giận.

- Ngươi cái lang băm này, là muốn tươi sống hại chết Liêu trưởng lão, mới cam tâm soa?

- Ngươi nói cái gì?

Bạch Vũ sầm mặt lại.

Ở Thánh Tử điện được người tôn xưng Thánh y, đừng nói trưởng lão chấp pháp, coi như trưởng lão chân chính nhìn thấy, cũng phải tôn xưng một tiếng Bạch Thánh y...

Người này ngược lại tốt, mở miệng liền mắng hắn là lang băm, lửa giận cuồng bạo để hắn sắp nổ!

Ầm ầm!

Lực lượng trong cơ thể không thể áp chế, lập tức cuộn trào mãnh liệt ra, đám người bốn phía cảm thấy cứng đờ, như rớt vào hầm băng.

Thánh Vực bát trọng đỉnh phong!

Loại thực lực này, coi như ở toàn bộ đại lục, cũng là đỉnh tiêm.

- Nói cái gì, trong lòng ngươi không rõ ràng ư? Không biết trị, cũng đừng trị loạn, còn Thánh y... Ta xem phế y thì đúng hơn!

Bàn tay lớn vẫy một cái, không thèm để ý khí tức của đối phương áp bức, vẻ mặt Trương Huyền không kiên nhẫn.

- Ngươi...

Nhanh chóng hô hấp, nhìn khinh thường trong mắt thanh niên, Bạch Vũ Thánh y chỉ cảm thấy ngực nghẹn sắp nổ. Từ nhỏ đến lớn, lúc nào bị người nhục mạ qua như vậy.

- Mặc kệ ngươi lai lịch ra sao, ngày hôm nay không giải thích rõ ràng, đừng trách ta không khách khí!

Râu trắng bồng bềnh, Bạch Vũ Thánh y cưỡng ép áp chế lực lượng bất cứ lúc nào cũng sẽ bùng nổ.

Có thể đi vào Thánh Tử điện, đều có bối cảnh cùng lai lịch mạnh mẽ, mặc dù cực kỳ tức giận, nhưng cũng không dám trực tiếp động thủ.

- Giải thích?

Trương Huyền lắc đầu, không để ý tới đối phương, mà ngẩng đầu nhìn về phía Liêu trưởng lão hôn mê, đột nhiên giơ tay lên, bỗng nhiên đánh tới đầu đối phương!

- Ngươi làm gì...

Thấy tốc độ cùng lực lượng công kích, chỉ cần bị đánh trúng, nhất định sẽ nổ tung tại chỗ, Bạch Vũ suýt chút nữa không điên rồi.

Bị điên rồi sao?

Để ngươi xem bệnh, trước đánh người ngất xỉu, như vậy thì cũng thôi đi, mắng bản thân một hồi, trực tiếp ra tay với bệnh nhân hôn mê... Đây là ngại chết không đủ nhanh ư?

Phần phật!

Thân thể nhoáng một cái, đi tới trước mặt, bàn tay đưa về phía trước, lực lượng Động Hư cảnh tạo thành gợn sóng, ngăn Trương Huyền lại.

- Trước tiên đánh hắn ra ngoài...

Mí mắt vừa nhấc, cổ tay Trương Huyền khẽ đảo.

Bạch Vũ sững sờ, còn không có kịp phản ứng, liền cảm thấy trái tim nhảy một cái.

Phần phật!

Một con Địa Ngục Thanh Long thú, bất ngờ xuất hiện ở trước mặt mọi người, cái đuôi thô to cuốn một cái, vọt tới Bạch Vũ Thánh y.

- Ngươi...

Bạch Vũ Thánh y chưa kịp phản ứng, liền bị rút trúng bả vai, đau đớn kịch liệt bay ngược ra ngoài.

Thực lực của hắn, mặc dù cùng vị này đồng cấp, nhưng người sau ẩn chứa huyết mạch Long tộc, trời sinh mạnh mẽ, lại thêm bất ngờ xuất hiện, tựa như đánh lén ra tay, một chiêu giao chiến, trực tiếp ăn thua thiệt to lớn.

- Đáng ghét...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK