Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Dùng Ngô Đạo kính đo lường đi!

- Đo lường?

Thấy vẻ mặt hắn tươi cười, da mặt Trương Tử Tình nhịn không được run rẩy.

Lấy tảng đá, ngay cả một chút hoa văn cũng không có lưu lại, liền cùng tác phẩm hội họa cấp tám đỉnh phong của ta so... Không có chút lo lắng nào... Đến cùng từ đâu tới tự tin?

- Đúng vậy a!

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Đương nhiên, nếu như ngươi chủ động nhận thua, khỏi cần đo lường cũng được!

- Chủ động nhận thua?

Trương Tử Tình cắn răng.

Lấy tảng đá, dùng kiếm ở bốn phía vẽ linh tinh một phen, ném tới đây, liền để ta nhận thua... Gặp qua bệnh tâm thần, nhưng chưa thấy qua bệnh tâm thần nặng như thế.

- Đúng vậy, tác phẩm hội họa lợi hại như vậy, ta cũng hao tốn vô số tâm huyết mới hoàn thành, trong thời gian ngắn, lại muốn làm ra bức thứ hai, gần như không có khả năng!

Thở ra một hơi, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn về phía xa, trong ánh mắt mang theo cô độc cùng tịch mịch.

- Vô số tâm huyết?

- Không làm được bức thứ hai?

Tất cả mọi người đều lảo đảo.

Trên tảng đá cái gì cũng không có, ngay cả một tia tổn hại cũng không xuất hiện, cho cái bánh thịt... Chó cũng có thể làm ra a! Còn tâm huyết... Tâm cọng lông ah!

- Ngươi khẳng định muốn dùng Ngô Đạo kính?

Thấy đối phương một bộ lợn chết không sợ bỏng, Trương Tử Tình khẽ nói.

- Đương nhiên!

Khoát tay áo, Trương Huyền một bộ khí tốc cao nhân.

- Tốt, ta để ngươi thua rõ ràng!

Hừ lạnh một tiếng, Trương Tử Tình cũng nhịn không được nữa, bàn tay vung lên, Ngô Đạo kính lơ lửng giữa không trung.

- Hậu bối mạt học Trương Tử Tình, kính xin Ngô Đạo kính tiến hành xét xử, kết luận thư hoạ ưu khuyết...

Ngón tay hướng về phía trước duỗi ra, nhẹ nhàng điểm một cái, một đạo quang mang bao phủ tại trên gương. Phần phật! Ngô Đạo kính tượng là lập tức bị kích hoạt, tản mát ra hào quang bảy màu, mặt kính hướng phía dưới, thời gian nháy mắt liền Sơn Trúc đồ, bao phủ ở bên trong.

- Sơn Trúc đồ, trúc có linh tính, núi có gió, có thời tiết, tự nhiên hoàn mỹ dung hợp, không bất ngờ, không làm bộ, đã đạt tới cấp tám đỉnh phong, là tác phẩm khó gặp...

Thời gian không dài, trong Ngô Đạo kính vang lên thanh âm.

Nghe được phán định, Trương Tử Tình thở phào nhẹ nhõm, lông mi nhịn không được nâng lên, lộ ra vẻ kiêu ngạo. Có thể được Ngô Đạo kính đánh giá như vậy, nói rõ nàng bức họa này coi như không bằng Đông Nhật Đạp Tuyết đồ trước đó, cũng chênh lệch không xa.

- Nhìn xem Ngô Đạo kính cho ngươi phán xét thế nào...

Biết mình thắng chắc, Trương Tử Tình hừ lạnh một tiếng nhìn sang.

Xì xì xì!

Bình luận xong tác phẩm của nàng, Ngô Đạo kính quét tới hòn đá trên bàn.

Dừng lại một lát lại quét một lần.

Tựa hồ có chút đắn đo khó định, lần nữa quét một lần.

Liên tục ba lần, ngừng lại, thanh âm vừa rồi lần nữa chậm rãi vang lên.

- Bức họa này, khó gặp... so với cái trước mà nói, chiến thắng!

- Chiến thắng?

Thân thể mềm mại nhoáng một cái, Trương Tử Tình cho là mình nghe lầm, con mắt muốn trừng ra ngoài.

Sao Ngô Đạo kính cũng bắt đầu mở mắt nói lời bịa đặt?

Cái đồ chơi này... Tùy tiện cũng có thể nhặt mấy khối, làm sao lại khó gặp?

- Ách, cái tình huống gì a...

Đám người Trương Vô Trần cũng sững sờ tại nguyên chỗ, trợn mắt hốc mồm..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK