Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Xì xì xì xì...

Đang nghi hoặc, liền cảm thấy đau đớn trong cơ thể càng ngày càng kịch liệt, giống như hồng thủy quét sạch ra.

Lạch cạch!

Trực tiếp té ngã trên đất, đứng lên cũng không nổi.

- Là những thuốc vừa rồi ăn kia...

Con ngươi co vào, Kỳ Lân thú lập tức rõ ràng nguồn gốc đau đớn, răng không ngừng run lên, thân thể lắc lư kịch liệt.

Mặc dù không biết tại sao lại đau, nhưng nguồn gốc đau đớn, vẫn rất dễ dàng phát hiện, chính là những dược vật trước đó thôn phệ kia.

Những đan dược này, ở trong cơ thể hòa tan ra, thành từng đạo khí tức đặc thù, chui vào kinh mạch, tựa như kịch độc ăn mòn, tùy thời có thể để hắn mất mạng.

- Ngươi... Hạ độc!

Tràn đầy tức giận xoay đầu lại, nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, trong mắt Kỳ Lân thú tràn đầy lửa giận.

Đến bây giờ, sao còn không rõ chuyện gì xảy ra.

Đối phương khẳng định là cố ý ném bình ngọc xuống đất, để nó đi trộm... Làm như vậy, sẽ không tổn hại uy nghiêm của Danh Sư, lại có thể để nó trúng chiêu, mấu chốt nhất là, còn không phải tự mình hạ độc bức bách, để nó oán hận không nổi... Quả nhiên, Danh Sư vô sỉ lên, so với bất kỳ nghề nghiệp nào còn muốn đáng sợ!

- Là chính ngươi vụng trộm ăn, vừa rồi ta cũng đã nói, đây là độc dược...

Hai tay mở ra, Trương Huyền bất đắc dĩ.

- Ngươi...

Tức đến không ngừng run rẩy, Kỳ Lân thú nói không ra lời.

Đối phương nói không sai, đối phương chỉ đặt cái bình ở bên người, là nó vụng trộm ăn, cũng là nó không tin đối phương, không cho rằng là độc dược... từ trên phẩm hạnh không có chỗ nào bắt bẻ, mà nó thì trúng độc, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong...

- Nhanh cho ta giải dược...

Răng run rẩy, Kỳ Lân thú hung tợn nhìn qua.

Đối phương đã có những dược vật này, tất nhiên sẽ có giải dược.

- Ta không có giải dược, có điều, lại biết phương pháp làm dịu... Chỉ cần thần phục, ta có thể giúp ngươi!

Vẻ mặt làm khó, Trương Huyền nói.

- Thần phục? Ngươi nằm mơ...

Hại nó ăn độc dược, thế mà còn muốn nó thần phục, Kỳ Lân thú kém chút nổ tung, gào thét một tiếng, ánh mắt lộ ra sát khí nồng đậm:

- Coi như ta chết, cũng muốn ngươi...

Ầm ầm!

Bỗng nhiên nhảy lên một cái, móng vuốt lăng không bổ tới.

Toàn bộ chiếc lồng lập tức bị ngọn lửa tràn ngập, lực lượng khổng lồ xé rách không gian, trong nháy mắt lan tràn về phía Trương Huyền.

Lạch cạch!

Còn chưa tới trước mặt, liền từ không trung rớt xuống, nằm trên mặt đất không ngừng run rẩy, trong miệng phun bọt mép.

Độc thực sự quá cường liệt, căn bản không chịu nổi.

- Thần phục đi, không thần phục, sẽ chết...

Trương Huyền nhìn qua.

- Muốn Thánh thú Kỳ Lân huyết mạch như ta thần phục, nằm mơ...

Kỳ Lân thú cắn răng.

Kỳ Lân nhất tộc, Thượng Cổ Thánh thú, dù huyết mạch của nó không phải đặc biệt thuần khiết, nhưng muốn thần phục, là tuyệt đối không thể!

Tình nguyện chết, cũng sẽ không đi làm!

Nếu không, cũng không có khả năng Trương gia bắt ba năm, cũng không có biện pháp mảy may.

- Vậy liền không có biện pháp...

Trương Huyền lắc đầu, đang muốn tiếp tục khuyên can, lập tức cảm thấy trên đầu có cảm giác áp bách, lật úp mà đến, dường như hô hấp cả người có chút khó mà duy trì.

Vội vàng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy bầu trời u ám, vô số lôi đình phát ra thanh âm xé rách không khí, chậm rãi tụ lại.

- Đây là... Vũ Không kiếp của Thánh Vực cửu trọng?

Con ngươi co rụt lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK