Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Trên người không có một chút dị thường, chẳng lẽ... Không phải?

Trước đó, đại trưởng lão cùng hắn hoài nghi, vị Trương Huyền này, có lẽ cùng vị mất tích kia có quan hệ, bởi vậy cố ý đưa đến huyết trì tiến hành dò xét, hiện tại xem ra, dường như không có bất kỳ phản ứng.

Bình thường con cháu Trương gia chưa từng tới huyết trì, vừa tiến vào, huyết mạch sẽ bị kích hoạt, lập tức rơi vào trạng thái hôn mê, nguyên thần ở dưới tốc độ thời gian đặc thù trôi qua, tiến hành học tập cùng tu luyện. Hiện tại một chút phản ứng cũng không có, xem ra không chỉ trong máu không có huyết mạch Trương gia, thậm chí cùng Trương gia cũng không có quan hệ quá lớn.

- Đúng rồi, nguyên thần...

Trong lòng Trương Vô Trần hơi động.

Phàm là con cháu Trương gia, huyết mạch xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, nguyên thần cùng linh hồn cũng có thể cộng minh, dù sao, một người từ sinh ra đến chết, linh hồn là sẽ không thay đổi. Nghĩ đến cái này, đi lên phía trước, mỉm cười:

- Trương sư, huyết trì có thời gian chân giải, cần nguyên thần mới có thể thấy rõ ràng, ngươi không ngại thử một chút, nhìn xem có thể nhìn ra thứ gì hay không...

- Nguyên thần?

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Cũng tốt!

Mặc dù hắn tu luyện thủ đoạn vu hồn sư, nguyên thần cực lớn, nhưng lĩnh ngộ Diễn Không Thiên Thư, có thể tùy ý biến hóa hình thể, đối phương xem như Trương gia trưởng lão, muốn nhìn ra, cũng không dễ dàng, không có gì có thể giấu diếm.

Vừa vặn hắn cũng muốn nghiên cứu thời gian chân giải của nơi này, phỏng đoán huyền bí trong đó. Khoanh chân ngồi dưới đất, tinh thần khẽ động, nguyên thần từ mi tâm chui ra.

Nguyên thần nhìn, cùng mắt thường nhìn không giống nhau, phảng phất đi vào trời tuyết, bốn phía đều phiêu đãng bông tuyết. Biết những bông tuyết này chính là đường vân của thời gian chân giải, đưa tay bắt tới.

Phần phật!

Đường vân từ lòng bàn tay xẹt qua.

- Nguyên thần không có bất kỳ khí tức Trương gia...

Nhìn một màn này ở trong mắt, trong mắt Trương Vô Trần nổi lên thất lạc.

Nếu như là con cháu Trương gia, nguyên thần xuất khiếu, đi vào nơi này, tất nhiên có thể lưu lại đường vân chân giải, dung nhập hồn phách, mà đối phương đụng vào, một chút phản ứng cũng không có, chỉ có một khả năng... Đó chính là linh hồn của hắn, cùng Trương gia không có bất cứ quan hệ nào! Xem ra trước đó hoài nghi, đều là sai.

- Trương sư, xin rời khỏi đi!

Hiểu được, thái độ cũng biến thành lãnh đạm, khoát tay áo, thanh âm truyền ra.

- Rời khỏi?

Trương Huyền sững sờ, nguyên thần lập tức quy vị, đứng dậy.

- Ừm, nơi này là cấm địa Trương gia, ta mang ngươi tới có thời gian hạn chế, hiện tại nên đi ra ngoài...

Trương Vô Trần vẫy tay.

- Cái này...

Thấy đối phương mặt không biểu tình, Trương Huyền có chút im lặng. Cũng không phải ta muốn tới, ngươi lôi kéo ta đi vào, mới ở bên trong không đến năm phút, liền đuổi người rời khỏi... người Trương gia, quả nhiên cả đám đều đầu óc có hố.

- Cáo từ!

Thấy đối phương tiễn hắn tâm tư đều không có, Trương Huyền chẳng muốn tiếp tục nhìn nhiều, quay người đi ra ngoài. Không cho nhìn, hắn còn không muốn xem đâu, không có gì ghê gớm.

- Phải lập tức bẩm báo đại trưởng lão...

Thấy hắn rời khỏi, Trương Vô Trần vội vàng rời khỏi huyết trì, đóng lại môn hộ, thẳng tắp bay về phía đại trưởng lão.

Rời đi tốc độ quá nhanh, cũng không phát hiện, toàn bộ pháp tắc, chân giải trong Huyết Trì, giống như thấy được vật gì đáng sợ, run lẩy bẩy, động cũng không dám động.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK