Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Ngài Cố Thân Mến!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Nguyetmai

Cố Hạo Đình trở mình đứng dậy, vươn tay về phía cô.

"Dậy ăn cơm nhé?"

Hoắc Vi Vũ không cầm tay hắn, tự ngồi dậy.

Ánh mắt Cố Hạo Đình lạnh đi, hắn nói với hàm ý sâu xa: "Biết cách dựa dẫm người khác thì em sẽ càng dễ đứng dậy hơn."

Hoắc Vi Vũ nhếch môi, mắt long lanh: "Nhờ cậy người khác, ngã hay không đều tùy thuộc vào ý nghĩ của người đó. Tự tôi đứng lên thì chí ít chắc chắn sẽ không bị ngã thêm lần nữa."

Cố Hạo Đình nhìn về phía trước bằng cặp mắt sắc lạnh, tung nắm đấm đánh về phía cô.

Hoắc Vi Vũ giật nảy mình, lùi về sau một bước. Cú đấm sượt qua mặt cô. Cô ngồi trên giường, khó hiểu nhìn Cố Hạo Đình.

Hắn lắc cổ tay, liếc nhìn cô, cười khẩy: "Làm em ngã chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay."

Hoắc Vi Vũ phủi mông đứng lên, không vui nhìn hắn, mím môi không nói gì.

Cố Hạo Đình liếc nhìn chân cô.

Đầu ngón chân sưng gấp đôi lúc trước, không xỏ vào sandal được.

"Đi dép lê của tôi đi." Hắn cởi đôi dép lê ra rồi xoay người, đi chân trần ra cửa.

Hoắc Vi Vũ nhảy xuống giường, liếc nhìn đôi dép, xỏ chân vào.

Trong dép còn vương lại hơi ấm của hắn, đánh thức xúc cảm trong lòng bàn chân.

Hoắc Vi Vũ hoảng hốt, rút chân ra.

Cô cũng đi chân trần ra cửa.

Bác Long cầm một đôi dép nữ màu hồng đến.

Hoắc Vi Vũ vừa nhìn thấy đã cho rằng đôi dép lê hồng phấn ấy là của Cố Kiều Tuyết. Cô không muốn đi dép cũ của Cố Kiều Tuyết nên nhíu mày.

Bác Long ngồi xuống, giải thích: "Đôi dép này là lần trước cậu chủ dặn mua về cho cô. Nhưng cô chưa đến đây lần nào nên tôi cất đi. Thử xem có vừa không?"

Lòng Hoắc Vi Vũ run lên. Chân trần đút vào trong, vừa khít.

"Cậu chủ quả là có con mắt tinh tường, còn để ý cả kích cỡ của cô nữa." Bác Long khẽ cười.

Sao Hoắc Vi Vũ lại có cảm giác trong lời nói ấy chất chứa hàm ý nhỉ?

Cô làm như không hiểu, ngó quanh: "Cố Hạo Đình đâu rồi?"

"Cậu ấy đang mua điện thoại giúp cô." Bác Long che miệng cười.

Hoắc Vi Vũ nhớ ra điện thoại mình đang nằm trong tay Ngụy Ngạn Khang, hoảng hốt: "Điện thoại cũ của tôi thì sao?"

"Không phải cô đánh mất rồi à? Cậu chủ bảo Trung tá Thuợng đi đặt làm cái mới, làm lại cả số nữa. Tôi đưa cô đến phòng ăn nhé." Bác Long đi trước dẫn đường.

Hoắc Vi Vũ không muốn Cố Hạo Đình mua điện thoại cho mình chút nào. Cô đi theo bác Long đến phòng ăn.

Cố Hạo Đình đang ngồi ở vị trí trước cửa, trên bàn có rất nhiều món ăn ngon.

Kế bên tay hắn là một chiếc điện thoại thiết kế riêng giống y chang điện thoại của hắn, có điều chiếc của hắn màu đen còn của cô màu hồng.

Hoắc Vi Vũ ngồi đối diện hắn.

Hắn đẩy điện thoại tới trước mặt cô, trầm giọng: "Đừng làm mất nữa đấy!"

Hoắc Vi Vũ múc một thìa canh vào miệng rồi cắn muỗng, không nhận điện thoại hắn đưa.

Mắt Cố Hạo Đình lạnh buốt: "Sao? Em không muốn lấy à?"

Hoắc Vi Vũ thấy hắn sắp nổi khùng, nghĩ bụng thêm chuyện không bằng bớt chuyện, thế là để thìa trong bát, nhanh nhẹn đón lấy điện thoại, mở lên.

Hình nền điện thoại hắn cài là hình cô giả vờ hôn hôm trước.

Hoắc Vi Vũ đỏ mặt, trong lòng nảy sinh cảm xúc quái lạ.

Cô đăng nhập vào trang Đại kịch viện Ninh Xuyên, thấy tin ban nhạc giao hưởng lừng danh sắp tới biểu diễn.

Trước đây cô từng muốn mua vé, nhưng một tấm vé bình thường cũng đã 1500 tệ rồi, cô tiếc tiền không nỡ chi ra. Nhưng bây giờ cô lại dứt khoát đặt hẳn hai vé VIP.

5000 tệ một tấm vé, không rẻ chút nào. Nhưng còn đỡ hơn là nhận không điện thoại của hắn mà chẳng mất thứ gì.

Hoắc Vi Vũ lắc máy: "Điện thoại xịn quá, cảm ơn nhé. Tám giờ tối thứ sáu tôi mời anh đến Đại kịch viện Ninh Xuyên nghe nhạc giao hưởng. Vé đã đặt rồi."

"Em muốn hẹn hò với tôi sao?" Cố Hạo Đình nhếch môi, hỏi với giọng mờ ám.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK