Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tại một căn hộ cao cấp khác trong thành phố, Tư Khấu Ngọc thoải mái tựa vào sô pha, một tay cầm di động, một tay nhẹ nhàng đung đưa ly rượu đế cao trên tay, chất lỏng màu đỏ sậm lay động theo tay anh, nhẹ nhàng mà nhộn nhạo, ở dưới áng đèn màu vàng càng tỏa ra sắc màu diêm dúa lẳng lơ.

"Ừ, tôi nghĩ chúng ta rất cần tiến hành một cuộc trao đổi vẹn toàn, cô cứ nói đi, tiểu thư Hàn?" Tư Khấu Ngọc thong thả cúp điện thoại, hướng về phía đêm đen ngoài cửa sổ, trên môi chậm rãi lộ ra một nụ cười.

Mới chỉ tách ra mấy giờ mà cô gái quật cường này đã thay đổi thành kiến với anh nhanh đến vậy, còn nhờ anh giúp đỡ, xem ra chuyện tình của nhà họ Hàn còn thú vị hơn so với tưởng tượng của anh, mà những mối quan hệ trong đó tựa hồ càng thêm rắc rối và phức tạp, mà cô gái kia còn cô độc hơn anh tưởng nhưng cũng rất cứng cỏi.

Lại nghĩ đến nụ hôn mê người trước khi chia tay, Tư Khấu Ngọc tựa hồ vẫn còn cảm nhận được hương vị ngọt ngào của Hàn Thủy lưu lại, chưa có một cô gái nào có thể khiến anh có cảm giác nhớ nhung này, cho dù không có chút kỹ xảo hôn nào, lại vẫn khiến cho anh nhớ mãi không quên.

"Ngọc, đang suy nghĩ gì vậy?" Một cánh tay mềm mại trắng noãn vươn ra từ phía sau, giống như dây leo quấn lấy cổ anh, giọng nói nũng nịu ngọt ngào khiến người nghe xương cốt cũng phải mềm nhũn.

Nhẹ nhàng xoay tay một cái, Tư Khấu Ngọc đã đem người phụ nữ phía sau ra trước ngực mình, ôm vào trong ngực, ngón tay quấn vào mái tóc cô ta, trên mặt là nụ cười tà mị.

"Anh thật là hư." Người phụ nữ nũng nịu kêu lên, hai tay vẫn quấn chặt quanh cổ anh không buông.

Người phụ nữ này là một diễn viên rất nổi tiếng gần đây, trước mặt công chúng thì luôn ra dáng một ngọc nữ trong sáng, thanh khiết, nhưng đến tối nay, ở trước mặt Tư Khấu Ngọc lại tận tình bày ra bộ dạng một người phụ nữ quyến rũ động lòng người.

Cô ta khép hờ tròng mắt, lông mi dài cong khễ vểnh lên rung rung, cái miệng nhỏ nhắn hay chu lên, cái tư thái muốn nói lại thôi thật sự khiến người khác nhìn mà nóng hết cả lên.

Nhưng với một kẻ đã tung hoành tình trường nhiều năm như Tư Khấu Ngọc, làm sao có thể không nhìn ra được loại kỹ xảo cỏn con này? Chỉ có điều anh lại rất thích loại phụ nữ này, ở trong mắt anh, trời sinh phụ nữ phải lấy lòng đàn ông.

Anh nhìn người phụ nữ diễn trò, nhìn cô ta mê muội vì anh mà bày ra các loại tư thái quyến rũ, trêu trọc anh, loại cảm giác tuyệt vời này chỉ có đàn ông mới có thể hưởng thụ.

Mà anh, bây giờ đang rất hưởng thụ.

Bàn tay có chút vết chai sần trượt vào áo ngủ của người phụ nữ, thoắt nặng thoắt nhẹ vân vê hai viên anh đào trước ngực cô ta, bàn tay ấm áp bao trùm lên làn da trắng nõn lạnh như băng, mang theo theo từng trận run rẩy khiến người phụ nữ trước ngực nhẹ nhàng hừ ra tiếng.

Trên mặt anh động tình, ở chỗ sâu nhất trong đôi mắt, nhìn bộ dáng cô ta lâm vào tình dục, trong đầu không khỏi hiện lên khuôn mặt của một cô gái khác.

Người kia ngũ quan diễm lệ, vẻ mặt lại lạnh lùng, thời điểm bị anh hôn, cô còn trừng to đôi mắt đen lúng liếng của mình, thật sự là rất phá phong tình, nhưng không hiểu sao chính ánh mắt ấy đã hấp dẫn anh.

Tư Khấu Ngọc nghĩ tới chuyện đó, có chút nghi hoặc, lại có chút thú vị mà cười ra tiếng.

Người phụ nữ đang nằm trong lòng anh chợt cứng đờ, cảm thấy xấu hổ khi mình ra sức diễn trò lại bị người khác cười nhạo.

Cô ta mở mắt ra, không ngừng cọ vào lồng ngực tinh tráng của Tư Khấu Ngọc làm nũng, "Ngọc, sao anh lại làm thế chứ? Thật đáng ghét." (*nổi da gà*) Người phụ nữ thông minh sẽ không tức giận bỏ đi mà phải hiểu được cách lợi dụng lợi thế của phụ nữ để chinh phục được đàn ông.

Nếu đổi thành dĩ vãng, Tư Khấu Ngọc chắc chắn sẽ theo lời cô ta mà bỏ qua sự việc xấu hổ này, sau đó tiếp tục nhu tình như nước với cô ta. Nhưng giờ phút này anh bỗng nhiên không có hứng thú tiếp tục công việc đang dang dở, trong lòng lại nghĩ đến cô gái xinh đẹp có dung nhan mê người với thân thể nữ tính nhưng thành thục kia, anh tựa hồ cũng mất đi sức quyến rũ của trước đây, nơi nào đó cũng dần dần trở nên mềm nhũn.

Người phụ nữ tựa vào anh rất gần nên tất nhiên cũng cảm nhận được sự biến hóa từ anh, trong lòng mất hứng nhưng cũng gắng nén lại tính khí tiếp tục cọ vào trên người anh, ý đồ muốn khơi lại dục vọng của anh.

Nhẹ nhành đẩy cô ta ra, Tư Khấu Ngọc dịu dàng hôn xuống môi cô ta, "Ngoan, hôm nay hơi mệt, xin lỗi không thể thỏa mãn em." Nửa câu đầu thì dịu dàng hữu lễ, nửa câu sau thì lộ rõ bản sắc của một công tử phong lưu.

Người phụ nữ lúng túng không biết làm sao, nhưng cũng biết người đàn ông trước mắt tuy rằng bề ngoài nhìn qua chuyện trò vui vẻ, bộ dáng một người đàn ông dịu dàng nho nhã, trên thực tế lại rất vô tình, nguyên nhân anh đổi bạn gái như thay quần áo, căn bản là do những cô gái này không hiểu rõ được bản tính của anh, không biết được ranh giới của anh, mà bản thân cô ta, làm người tình của anh lâu nhất, tự biết cấm kỵ của anh, chỉ cần anh không muốn, cô ta chỉ có thể ngoan ngoãn rời đi.

"Ngoan." Anh mập mờ vỗ vỗ gương mặt cô. Người phụ nữ dấu đi tình ý trong mắt, khóe miệng nở nụ cười thật tươi, khéo léo cởi bộ váy ngủ trước mặt anh, sau đó từ từ mặc vào trang phục của chính mình rồi thổi cho anh một cái hôn gió, thời điểm đi ra lại quay về bộ dáng thục nữ.

Cửa lặng lẽ đóng lại, Tư Khấu Ngọc nhấp một ngụm rượu đỏ, đứng dậy đi đến bên chiếc cửa sổ sát đất, ở đây có thể quan sát toàn bộ thành phố. Quả nhiên mọi người đều thích đứng ở chỗ cao, chỉ có ở trên cao mới cảm giác được tất cả đều ở trong lòng bàn tay mình.

Hàn Thủy sao? Anh cười nhẹ, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ không còn tịch mịch nữa.

Ngập đầu trong công vệc bị chất đống mấy ngày liền, Hàn Thủy xuất hiện ở nhà ăn công ty với đôi mắt thâm quầng, trời biết mấy ngày nay, trừ bỏ cà phê và sandwich, cô còn chưa có một bữa cơm hoàn chỉnh nào đâu.

Gọi một suất cơm trộn cùng với canh gà, Hàn Thủy nâng cằm bắt đầu quan sát chung quanh, bây giờ đã là hai giờ chiều, xung quanh chỉ lẻ loi vài người đang ngồi tán gẫu với nhau, nhìn qua có vẻ cũng là làm việc tại tòa cao ốc này, không phải mang theo laptop thì chính là văn kiện, vừa ăn vừa làm việc, tựa hồ đầu năm nay chỉ có giành giật từng giây với công việc mới không làm phí tuổi thanh xuân, mới có thể thực hiện được lí tưởng của chính mình.

Mà lí tưởng của cô đâu? Là cái gì?

Chỉ cần giữ cho Hàn thị không đổi chủ là được, nguyện vọng đơn giản như vậy nhưng trong khoảng thời gian sau khi về nước cô mới ý thức nó cũng không hề đơn giản tí nào.

Khóe mắt không cẩn thận quét qua cửa ra vào của nhà ăn, lại thấy được người không muốn nhìn thấy.

Cam Thiến San kéo Dụ Hàm Phàm, cười cười nói nói đi vào cửa. Vài ngày không thấy, thoạt nhìn khí sắc Cam Thiến San rất tốt, cô ta không được tính là xinh đẹp nhất nhưng lại có vẻ thanh tú nhã nhặn, theo số tuổi lớn lên, trên người lại càng có thêm tư vị phụ nữ, rất dễ khiến cho người khác yêu thích, đều nói tướng sinh từ tâm, Hàn Thủy không rõ, vì sao tâm địa cô ta như vậy mà mọi người lại không nhìn ra được lớp vỏ giả tạo đó?

Mà ngược lại, khi nhìn Hàn Thủy cô, ai cũng nhất trí cho rằng cô khoe khoang tài năng, tâm địa thì ác độc, không thể trêu chọc.

Sự khác biệt này đúng là lớn thật đấy.

"Hàn Thủy, em cũng ở đây à?" Âm thanh trong trẻo của Dụ Hàm Phàm vang lên từ phía sau, "Chưa ăn cơm sao?"

Hàn Thủy không thể không quay đầu lại, cô thản nhiên gật đầu với Dụ Hàm Phàm, hoàn toàn không nhìn đến Cam Thiến San đang đứng bên cạnh anh.

"Em gái, nhìn sắc mặt em mấy ngày nay không được tốt lắm, có chuyện gì sao?"

Cô ta còn ra vẻ thân thiết gọi cô là em gái? Thật là buồn cười đến cực điểm.

Hàn Thủy trực tiếp coi cô ta thành không khí, xúc một thìa cơm trộn lên ăn. Nhưng Cam Thiến San không muốn buông tha cho việc quấy rầy cô, kéo Dụ Hàm Phàm ngồi xuống chỗ đối diện với cô.

"Sao bạn trai em không đến cùng em vậy? Con gái ý, không nên đem công việc đặt lên hàng đầu, không sau này sẽ rất vất vả."

Cam Thiến San này đúng là đồ sợ thiên hạ không đủ loạn sao, nói ít một chút sẽ chết người à?

Hàn Thủy thầm mắng, ánh mắt xẹt nhẹ qua mặt cô ta, sau đó dừng trên mặt Dụ Hàm Phàm, "Buổi chiều em phải tham gia hội nghị, đến lúc đó anh có thể sửa xong những tư liệu liên quan cho em được không?"

"Ừ." Đây chính là điểm tốt của Dụ Hàm Phàm, không hỏi nguyên nhân, không cố gắng đào sâu vào chuyện riêng tư của người khác, vĩnh viễn là một bộ dáng dịu dàng thiện lương.

Chính là người đàn ông này, về sau lại thuộc về người khác.

"Em cũng đừng để chính mình quá mệt mỏi." Quầng thâm dưới mắt Hàn Thủy thật quá dọa người, càng làm nổi bật lên sắc mặt tái nhợt của cô, cô luôn quật cường quá mức, tuổi vẫn còn nhỏ đã phải gánh vác trách nhiệm của cả gia tộc trên lưng, trước đây đứng bên cạnh cô, Dụ Hàm Phàm luôn có một cảm giác vô lực không thể làm được gì.

Mà ở bên cạnh Cam Thiến San, một cô gái mang vẻ mềm yếu dịu dàng, khiến cho anh cảm thấy mình là một người đàn ông kiêu ngạo và tự tin.

Hàn Thủy, anh thật sự không xứng với cô, cô đáng giá có được người đàn ông tốt hơn.

Tâm Hàn Thủy đau xót, trên mặt lại hiện lên ý cười dịu dàng, "Ừ em đã biết."

Cam Thiến San ở bên cạnh nhìn bọn họ nói chuyện, hận nghiến răng nghiến lợi, kéo góc áo Dụ Hàm Phàm, giống như lơ đãng nói: " Hàm Phàm, anh chưa nói cho em ấy biết bao giờ bọn mình đính hôn sao?" (*giơ ngón giữa*)

Tay cầm thìa của Hàn Thủy dừng một chút.

Đột nhiên Dụ Hàm Phàm cảm thấy có chút xấu hổ, anh lúng túng nới lỏng cà vạt, "Vốn muốn nói với em sớm hơn một chút nhưng mấy ngày nay vẫn chưa gặp được em nên mới kéo dài tới hiện tại."

Hàn Thủy lẳng lặng nhìn anh, người này là thanh mai trúc mã của cô, bây giờ lại phải nhìn anh giải thích hộ người phụ nữ bên cạnh, cô cảm thấy thật chướng mắt. Tuy rằng mấy ngày nay cô rất bận, nhưng chỉ cần anh tìm cô nói chuyện thì cô vẫn luôn sẵn sàng nghe, huống chi hai người còn làm việc chung phòng trong công ty.

Có lẽ đáp án chỉ có một, đó là Hàn Thủy cô đối với Dụ Hàm Phàm đã không còn quan trọng nữa rồi.

"Hàn Thủy, anh và Cam Thiến San sẽ đính hôn vào đầu tháng sau." Dụ Hàm Phàm dùng ánh mắt ôn nhu dịu dàng nhìn về người con gái ngồi bên cạnh mình, mà Cam Thiến San cũng dùng ánh mắt nhu tình như nước nhìn lại.

Ngay cả ngày tháng đều đã sắp xếp tốt rồi sao, nhanh như vậy? Mà cô lại là người cuối cùng biết được tin này? Hàn Thủy đột nhiên cảm thấy cơm trong miệng bị mắc nghẹn, làm thế nào cũng không thể nuốt trôi được.

"Em sao vậy, như thế nào sắc mặt ngày càng khó nhìn vậy?" Cam Thiến San giống như quan tâm hỏi, chỉ có Hàn Thủy nhìn ra được, trong mắt Cam Thiến San vừa lóe lên tia đắc ý.

Mất rất nhiều sức lực nuốt trôi cơm trong miệng xuống, lại uống thêm một ngụm canh rồi dùng khăn tay tao nhã lau miệng, thời điểm giương mắt nhìn hai người bọn họ, thần sắc Hàn Thủy đã trở lại như cũ, bình tĩnh và đạm mạc.

"Chúc mừng anh, Hàm Phàm." Chỉ cần anh hạnh phúc là được, câu nói phía sau Hàn Thủy không hề nói.

Vì Dụ Hàm Phàm, cô đã cố gắng nói ra hai chữ "chúc mừng", như vậy là cô rất có tiến bộ rồi phải không?

Lưu lại hai người với hai thần sắc khác nhau, Hàn Thủy vội vã tính tiền rồi rời khỏi nhà ăn. Thời tiết hôm nay thật không tốt chút nào, trời âm u không có một tí ánh nắng mặt trời nào, chỉ có một bầu trời màu xám tro giống hệt tâm trạng tồi tệ của cô bây giờ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Nhi Phạm12 Tháng năm, 2018 08:44
ủa tg, lúc Thuỷ nghĩ trong lòng muốn nói với Ngọc em yêu anh. Sao lại hoàn thành r, mình cũng ko bt Thủy sẽ chạy tới Ngọc sẽ nói ra sao. Truyện này mình thấy ko giống như hoàn thành v?
Avatar
Nhi Phạm12 Tháng năm, 2018 08:44
ủa tg, lúc Thuỷ nghĩ trong lòng muốn nói với Ngọc em yêu anh. Sao lại hoàn thành r, mình cũng ko bt Thủy sẽ chạy tới Ngọc sẽ nói ra sao. Truyện này mình thấy ko giống như hoàn thành v?
BÌNH LUẬN FACEBOOK