Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hóa Ra Chúng Ta Vẫn Còn Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Suốt hai ngày hôm nay Vũ Thần một bước cũng không về nhà, còn Uyển Đình thì tối hôm đó lại sốt cao đến mức nói sản, nhưng trong những câu nói của cô lúc nào cũng có hai chữ " Vũ Thần ". Gia nhân trong nhà như vậy mà thấy xót thay dùm cho cô.

Mặc kệ bao nhiêu lần anh làm cô đau đến chết đi sống lại, tất cả nỗi đau đó cứ chồng chất lên nhau ngày càng lớn nhưng không bao giờ đập tan đi được tình yêu mà cô dành cho Vũ Thần hết.

- Cố Uyển Đình, cô nhanh ngồi dậy cho tôi. _ Cánh cửa phòng bị đẩy ra một cách mạnh bạo, giọng nói đó lúc nào cũng khắc sâu vào trong tâm trí cô.

Bây giờ đã hơn mười một giờ khuya, mà Vũ Thần lại vào phòng cô lúc này thì chỉ có lúc khi say anh mới làm vậy mà thôi. Cả cơ thể anh đứng không vững, những bước đi cứ lảo đảo mãi.

- Vũ Thần, anh say.. rồi. _ Thấy anh cứ bước đi mãi không vững, cô vì lo lắng nên mới bước dậy đỡ anh, không ngờ rằng lại bị anh đẩy ngược ra sau, bước chân không vững nên ngã ra giường.

Chỉ trong chốc lát, quần áo của cô đã bay hết xuống dưới đất, cả cơ thể chỉ trần trụi không mảnh vai che thân.

Ánh mắt anh nhìn cô vừa ma mị lại vừa khinh bỉ, cô hoảng sợ lùi về vào phía bên trong thì bị anh kéo chân lại, tay còn lại anh nắm một mớ tóc giật ngược lại phía sau khiến cô đau đớn.

- Con chó, cô như vậy lại dám trốn tránh tôi hay sao? Có phải chê rằng tôi phục vụ cô không tốt hả. Vậy được, tối nay hăng say một chút đi. _ Từng câu nói anh phát ra luôn kèm theo đó là sự khinh bỉ, con chó sao? Anh nói đúng, từ khi bước vào ngôi biệt thự mang tên Âu Cung này, thật ra cô chưa bao giờ được coi là con người hết.

Trong Âu Gia, chỉ có ba mẹ anh là luôn yêu thương cô, coi cô như chính con gái ruột của mình. Họ luôn bị che mắt bởi anh, vì khi anh xuất hiện với cô cùng nhau ở Âu Gia thì luôn có một vở diễn " vợ chồng " hạnh phúc được diễn ra. Cũng nực cười quá nhỉ?

Nước mắt Uyển Đình lần lượt chảy ra khi anh cho thứ cứng cáp đó vào bên trong không một lần nói trước, nỗi đau từ sâu bên trong đến cả tinh thần.

- Mẹ nó cô khít chặt như vậy là muốn bóp chết tôi đúng không? _ Anh thật sự không thương hoa tiếc ngọc một chút gì hết, tự tay bóp lấy cổ của cô.

Nghe như vậy, Uyển Đình cố gắng mặc kệ cơn đau ở bên dưới, cả cơ thể bắt đầu thả lỏng ra để chiều lòng người mà mình gọi là chồng này ngay đây.

- Anh Thần, làm ơ..n nhẹ.. một chút.

Giọng nói có phần dâm đãng của cô phát ra trong căn phòng tối tắm ngập tràn mùi tinh dục này. Nhưng từng cơn thúc vào bên trong của anh cứ như muốn xé rách cô ra làm hai vậy.

- Cuối cùng thì cô cũng chỉ là con điếm mà thôi, khôn hồn thì câm miệng mà tận hưởng khoảnh khắc này một chút.

Điệu cười man rợ của anh vang khắp căn phòng, nó như là một nỗi ám ảnh tới cả con người của cô vậy. Sau câu nói đó, quả thật anh không hề nhẹ nhàng chút nào mà ngày càng mạnh bạo lên. Đối với tình hình này, cô thật sự có thể cảm nhận được phía dưới của mình đang sưng tấy lên vì đau.

Trải qua những cuộc hưng phấn cao trào, khúc cuối anh chạy nước rút, cô biết rõ anh sẽ không bao giờ phóng thứ nòng nọc nhỏ kia vào bên trong.

Mà chỉ phóng ra bên ngoài, phóng lên cả người của cô, mặc dù biết như vậy, nhưng bây giờ cô có thể làm được gì nữa chứ, chỉ đành nằm im mà chịu.

Xong xuôi mọi thứ, anh mệt mỏi gục xuống trên người của cô, thở dốc mệt mỏi, đôi mắt lờ mờ như muốn dím chặt hẳn lại. Ngày nào cũng vậy, đối với cô nó như một thói quen mà anh chính là người tạo nên cho cô.

- Uyển Đình.. Cô căn bản không hề xứng với tôi được bằng cô ấy đâu.

Một câu nói như một nhát dao chí mạng đâm sâu vào bên trong tim cô, cảm giác đau đớn lan truyền ra khắp cơ thể, nhưng đau trong tim vẫn là đau nhất và dài đăng đẳng về sau.

Rốt cuộc, anh yêu cô ấy tới mức nào, tới mức điên đảo và xem em như là một người thế thân hay sao? Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, cô cố gắng không phát ra tiếng để làm phiền tới anh, nhưng thật ra chỉ là do cô tự đa tình thôi. Cô khóc thương tâm như vậy, anh có quan tâm hay sao? Nếu có thì tất cả cũng chỉ là giả tạo mà thôi.

Tiếng khóc thương tâm của cô vang lên trong đêm tối, bên ngoài trời mù mịt như chính cuộc sống của cô vậy.

- ------------

[ Tác giả: @seunghyunttop ]

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK