Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tuy đè thấp tu vi, nhưng nó tuyệt đối là tồn tại Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong nhất.

Không nói thân thể đã sớm được luyện chế thành tồn tại vượt qua Đại Thánh, chỉ nói ý niệm chiến đấu, đi theo Nhiễm Cầu Cổ Thánh nhiều năm, chiến đấu to to nhỏ nhỏ, đã trải qua không biết bao nhiêu...

Đủ loại tu luyện giả, vô số tuyệt chiêu, biết rõ rõ ràng ràng, nhưng trước mắt... Cái quỷ gì?

Không có bất kỳ quy củ, vọt thẳng tới chính là loạn đả... giống như lưu manh đầu phố... Mấu chốt nhất là... Hết lần này tới lần khác nó không trốn tránh được! Vô cùng nhục nhã!

- Rống!

Cảm giác nắm đấm, bàn chân của đối phương đánh đến, giáng xuống khuôn mặt, tức giận đến toàn thân run rẩy, Cốt Long gào lên một tiếng, thân thể đột nhiên co rụt lại.

Phần phật!

Xương cốt toàn thân tích tụ chung một chỗ, thời gian nháy mắt tạo thành một thanh trường thương hắc quang lăn tăn.

- Phá!

Đột nhiên đâm một cái, không gian giam cầm giống như khối băng bị chùy đánh trúng,

Rầm một tiếng, lập tức vỡ vụn.

Bạch bạch bạch đạp!

Trương Huyền liên tục lui về phía sau mấy bước, ngực sôi trào.

Mặc dù phong cấm không gian rất cường đại, nhưng gặp được cao thủ chân chính, vẫn rất khó đưa đến hiệu quả.

Giống như Long Cốt Thần Thương trước mắt, mặc dù thi triển ra lực lượng không cao hơn Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, nhưng tập trung ở một điểm đâm ra, lực lượng phong cấm cũng không chịu nổi.

Đương nhiên, cũng liên quan đến hắn vừa mới lĩnh ngộ chân giải, chìm đắm thời gian lâu dài, hoặc lĩnh ngộ tầng thứ cao hơn, so với hiện tại càng thuận buồm xuôi gió, coi như muốn phá vỡ cũng không dễ dàng như vậy.

- Dám nhục nhã ta, ta muốn ngươi chết...

Đâm rách không gian, lấy được tự do, Cốt Long gào thét, từ hình thái trường thương lần nữa biến trở về bộ dáng Cốt Long, đầu to lớn ngẩn lên, lần nữa lao đến.

Vù!

Mới đi đến trước mặt thanh niên, con mắt hoa lên, không thấy tung tích của đối phương, đang muốn tìm kiếm, lại nhìn thấy một bàn chân thẳng tắp đạp tới khuôn mặt.

Phanh phanh phanh phanh!

Liên tục bốn cước, váng đầu hoa mắt, cái cổ suýt chút nữa từ trên đầu rơi xuống.

- Bà mẹ nó...

Tức giận đến mức cả người run run, Cốt Long sắp nổi khùng.

Đã tỷ thí, công bằng chiến đấu là được, giơ chân đạp mặt... Ngươi đến cùng có phải Danh Sư hay không? Còn biết xấu hổ hay không?

Rầm!

Lại kìm nén không được, cái đuôi đột nhiên nâng lên, muốn quấy gia hỏa vô sỉ kia thành bụi phấn, đuôi mới giương lên, cảm thấy toàn thân xiết chặt, chẳng biết lúc nào bị nắm lấy đuôi.

Ầm ầm ầm ầm!

Ngay sau đó cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ truyền đến, bị đối phương vung qua vung lại, đầu không ngừng đâm vào trên mặt đất, đập ra vô số hố to.

- Cốt Long... Bị đánh?

Thạch đồng tử đang tại quan sát, thấy cảnh này nhịn không được run run thoáng cái, quá mức khiếp sợ, đầu rơi trên mặt đất, không ngừng lăn lộn.

Vội vã nhặt lên, lần nữa gắn, vào càng xem càng hoảng sợ.

Tuy Cốt Long đè thấp tu vi đến Thánh Vực cửu trọng, nhưng tên này vẫn là tồn tại đỉnh phong nhất, trực tiếp xông lên, đánh không có sức đánh trả, giống như đại nhân trêu chọc hài tử... không cần phải hung tàn như vậy a?

Nếu không phải xương cốt người trước sớm đã rèn luyện không có kẽ hở, chỉ sợ trận hành hung này, sẽ biến thành bột phấn.

Vốn hắn suy nghĩ, đối phương đi vào lối đi này, làm không cẩn thận sẽ bị Cốt Long chém giết, nằm mơ cũng không ngờ tới, là loại kết cục này.

Quá ngoài dự đoán của mọi người.

- Đáng ghét, ta muốn ngươi chết...

Bị đánh đầu óc choáng váng, Cốt Long nhịn không được nữa, lực lượng trong cơ thể đột nhiên đâm thủng bầu trời, thời gian nháy mắt giải trừ áp chế ở Thánh Vực cửu trọng, đạt đến Đại Thánh nhất trọng… Kiến Thần Bất Hoại cảnh!

Tu vi bạo tăng, lực lượng tăng thêm, từ trong tay Trương Huyền giãy giụa ra, sau đó xoay người, móng vuốt nâng lên bổ xuống.

Hô!

Lần nữa vang lên tiếng gió, thanh niên trước mắt thuấn di biến mất, sau một khắc, xuất hiện ở trên đỉnh đầu, đạp tới.

- ...

Cốt Long điên rồi.

Cùng cấp bậc không phải đối thủ ngược lại cũng thôi, tăng lên một cấp bậc, vậy mà cũng né không ra, tên này rốt cục mạnh đến mức nào?

Nhiễm Cầu Cổ Thánh cùng cấp bậc, cũng không có loại sức chiến đấu này, thật muốn gặp, cũng sẽ bị hành hung!

Thân thể vội vàng thít chặt, muốn tránh thoát công kích. Tu vi đạt tới Kiến Thần Bất Hoại cảnh, mặc dù tốc độ phản ứng cùng lực lượng đều tăng lên không ít, có điều so với tốc độ của đối phương, dường như vẫn không có thay đổi bao nhiêu, chỉ cảm thấy đầu đau đớn kịch liệt, bàn chân của đối phương hung ác đạp xuống.

Nói thật, nếu như đối phương thi triển lực lượng huyết mạch đặc thù trước đó, thua thì thua, dù sao ở trước mặt thời gian, bất kỳ chiêu số gì, thậm chí suy nghĩ cũng không có tác dụng.

Nhưng đối phương căn bản không dùng, chỉ sử dụng thân pháp quỷ dị, cùng am hiểu không gian, liền để nó không có bất kỳ năng lực phản kháng... Tự mình chiến đấu, cũng không biết đến cùng làm sao làm được!

Giống như đối phương trước thời hạn biết nó muốn công kích ở đâu, có thể tuỳ tiện tìm ra sơ hở cùng thiếu hụt, càng đánh càng buồn bực.

Thình thịch thình thịch bành!

Lần nữa bị đạp mấy cước, nó nhịn không được nữa, lực lượng trong cơ thể sôi trào.

Tên này rõ ràng nắm giữ lực lượng vô địch cùng cấp bậc, lại lừa nó đè thấp tu vi, rất rõ ràng là muốn đánh nó một hồi, đã như vậy, mình cũng không có gì phải khách khí!

Lực lượng không còn áp chế, thời gian nháy mắt đã đột phá Kiến Thần Bất Hoại, tâm huyết dâng trào, không đến một cái hô hấp, liền lần nữa trở lại mạnh nhất dưới Cổ Thánh.

- Tiểu tử, mới vừa rồi không phải đánh ta rất thoải mái sao? Ta muốn giết ngươi...

Gào lên một tiếng, vội vàng ngẩng đầu, chỉ thấy thanh niên một mực đạp hắn, chẳng biết lúc nào đã mất đi tung tích, vội vàng quay đầu, ngay sau đó nhìn thấy đối phương đã ngồi ở cách ao nước không xa, trong tay mang một chén nước trà, thoạt nhìn tràn đầy nho nhã.

- Giết ta?

Nghe được tiếng la của nó, thả chén trà xuống, thanh niên nghiêm mặt, lời nói thành khẩn:

- Chém chém giết giết không tốt... Ta là Danh Sư, phải để ý lễ nghi cùng quy củ, nếu ngươi là vũ khí của Nhiễm Cầu Cổ Thánh, cũng nên hiểu được tôn trọng cùng bao dung, ngươi đã thua, liền ngoan ngoãn nhận chủ đi!

- Nhận chủ, ta nhận em gái ngươi...

Cốt Long suýt chút nữa tức điên.

Vừa rồi ngươi đánh ta thoải mái như thế, thực lực bây giờ khôi phục, nói không đánh... Nào có chuyện tốt như vậy! Nằm mơ! Ngày hôm nay không đánh ngươi thành bánh thịt, cắm mười cái lỗ thủng, ta liền không gọi Long Cốt Thần Thương...

- Ngươi xác định không nhận?

Thanh niên ngẩng đầu.

- Muốn ta nhận chủ, hiện tại đánh bại ta...

Cốt Long gào thét.

Bất quá thanh âm còn không có kết thúc, bên tai như tiếng sấm vang lên, vang vọng trong óc.

- Hồng, ò...

Lạch cạch!

Lực lượng toàn thân giống như trong chốc lát bị đông cứng, một cảm giác áp bách đến từ chủng tộc tràn đến, để nó cử động cũng không được, từ không trung thẳng tắp rớt xuống.

- Nể mặt ngươi, cùng ngươi giao thủ, làm sao, cho mặt còn không biết xấu hổ?

Trương Huyền hừ lạnh một tiếng, chậm rãi đứng lên, hai tay chắp sau lưng, lạnh lùng nói:

- Nhanh nhận chủ, nếu không, tin hiện tại liền chơi chết ngươi hay không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK