Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Phốc!

Cho tới giờ khắc này, mới phát giác được toàn thân rã rời, trong cơ thể có lực lượng không ngừng quanh quẩn, cảm thấy cả người muốn nổ tung.

Không chịu nổi phun ra một ngụm máu tươi, biết bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong, Nam Cung Nguyên Phong cũng không tiếp tục áp chế lực lượng trong cơ thể.

Ầm ầm!

Kiến Thần Bất Hoại, Kim Thân, Tâm Huyết Lai Triều... một cái nháy mắt, tu vi triệt để khôi phục, lần nữa đạt đến Bất Hủ cảnh, chân khí trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển, lúc này mới ổn định thân hình ở trên không trung, vẻ mặt trắng bệch.

Ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy mình đã bay ra không biết bao xa, Lạc gia chiếm diện tích mấy trăm cây số, đã không nhìn thấy.

- Đây là... Bay ra mấy vạn cây số?

Khóe miệng nhịn không được run rẩy, trong đầu mê man.

Mới vừa nói chiến đấu, để đối phương ra tay toàn lực... Tuy làm xong chuẩn bị có thể sẽ bại, nhưng nằm mơ cũng không có nghĩ đến bại nhanh như vậy, một quyền bị đánh ra xa như vậy...

Loại lực lượng này, xem như cường giả Kiến Thần Bất Hoại đại viên mãn, cũng chưa chắc có thể làm được? Một Thánh Vực cửu trọng...

- Đây mới là thực lực chân chính của hắn? Khó trách muốn năm người chúng ta lên một lượt... Cùng tiến lên, cùng cấp bậc cũng không phải đối thủ!

Thân thể run một cái, lúc này Nam Cung Nguyên Phong mới cảm thấy nghĩ mà sợ.

Nếu không phải hắn ở thời khắc mấu chốt giải phong tu vi, khôi phục lại Bất Hủ cảnh, lực lượng của đối phương ở lại trong cơ thể hắn, rất dễ dàng có thể chấn hắn nổ thành bột phấn.

Mấu chốt nhất là, nếu đối phương không phải dùng loại lực lượng này, mà vọt thẳng tới giết, coi như thân thể đạt đến Bất Hủ, cũng sẽ bị một quyền xuyên thấu, bỏ mình tại chỗ... Đáng sợ! Tại sao có thể có Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong mạnh như vậy?

- Chỉ sợ không kém Khổng Thi Dao... Không nghĩ tới Danh Sư đại lục còn có nhân tài như vậy!

Nhịn không được cảm xúc, đồng thời vẻ mặt ảm đạm.

Chỉ một quyền là hắn biết, không cần tiếp tục so nữa, đã thua, trở về nhất định bị trừng phạt.

Nhưng cũng hết cách rồi, thua thì thua, để hắn đường đường hậu nhân Cổ Thánh đi cứng rắn cướp, thật đúng là làm không được.

- Trở về!

Trong lòng có quyết định, không còn xoắn xuýt nữa, thân thể vụt qua, thẳng tắp bay về phía Lạc gia.

- Ngươi còn cam lòng trở về ah!

Vừa tới quảng trường, chỉ thấy Lạc Thiên Nhai vừa rồi ra tay với hắn, đang ngồi ở chỗ ngồi trước đó của hắn, trước mặt là một cái lẩu nóng hổi, vừa ăn vừa giải thích:

- Chờ nửa ngày không thấy trở về, có chút đói bụng, nên ăn một chút, có muốn ăn chung không...

- ...

Nam Cung Nguyên Phong thấy ngực đau.

Không phải là bị đánh, mà là nghẹn.

Hắn có thể thấy được, đối phương ăn lẩu ở lúc này, tuyệt đối là cố ý, đường đường cao thủ Đại Nho đường của Chư Tử bách gia, tới khiêu chiến một gia tộc ở Danh Sư đại lục, bị một quyền đánh bay... Suýt chút nữa không có bay trở về, để người ta ăn lẩu chờ... Truyền đi cũng không cần sống.

- Nam Cung Nguyên Phong ta thua tâm phục khẩu phục, cáo từ!

Biết ở tiếp, sẽ càng ngày càng mất mặt, Nam Cung Nguyên Phong nhịn không được nữa, thu con quay không gian về, ôm quyền, sau đó nói với bốn học sinh:

- Chúng ta đi!

Nói xong bay ra ngoài, thời gian nháy mắt biến mất ở trước mắt.

- Đi...

- Chúng ta chiến thắng Chư Tử bách gia?

- Thiên Nhai vạn tuế!

- Thiên Nhai, ta quá tôn sùng ngươi, ngươi là thần tượng của ta, ta muốn sinh con cho ngươi!

- Thiên Nhai, ngươi là người vĩ đại nhất trên thế giới, ta là Luyện Khí sư của gia tộc, ta muốn rèn đúc vũ khí cho ngươi, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu...

...

Dưới đài reo hò, toàn bộ Lạc gia trong nháy mắt sôi trào.

Vốn cho rằng lần này Chư Tử bách gia khiêu chiến, Lạc gia bọn họ sẽ giống như buổi sáng, mặt mũi mất hết, nằm mơ cũng không nghĩ đến, Lạc Thiên Nhai nhờ vào sức một người, ngăn cơn sóng dữ, không chỉ giúp gia tộc xả giận, còn đánh Chư Tử bách gia không hề có lực hoàn thủ...

Trong nháy mắt, vị con cháu bàng chi trước đó chưa hề có người thấy, thành công thần lớn nhất Lạc gia, thần tượng của tất cả mọi người!

- Cái này...

Ngắm nhìn bốn phía, thấy người Lạc gia cảm kích, nhân tâm ngưng tụ trước nay chưa có, trong lòng Trương Huyền tràn đầy cảm xúc. Buổi sáng hắn cưỡng ép từ hôn, tạo thành đả kích rất lớn cho đối phương, hiện tại đã triệt để khôi phục lại.

- Cảm ơn Thiên Nhai huynh, xuất thủ cứu gia tộc ở trong nguy nan...

Lạc Càn Trinh tiến về phía trước một bước, vẫy tay một cái, trường kiếm của Tử Dung Cổ Thánh bay tới:

- Đây là tiền đặt cược của Nam Cung Nguyên Phong, chỉ có ngươi mới có tư cách sử dụng...

Trương Huyền sững sờ.

Hắn ra tay trợ giúp Lạc gia, chỉ là bù đắp áy náy, không có ý tứ lấy đồ vật của đối phương, dừng lại một chút, sau đó khoát tay áo:

- Đây là một con cháu Lạc gia nên làm, không tính là gì...

- Nhận lấy đi, ngươi cứu vãn gia tộc, để tộc nhân ngưng tụ trước nay chưa có, chỉ có nhận lấy, mọi người mới cảm thấy đương nhiên...

Lạc Khinh Trần cũng tới trước mặt, mỉm cười.

- Cái này... Cũng được!

Thấy đối phương khăng khăng muốn đưa, Trương Huyền đành phải nhẹ gật đầu, đưa tay nhận lấy.

Có Long Cốt Thần Thương, có chuôi kiếm này hay không cũng không tính là gì, có điều đưa cho Triệu Nhã mà nói, vừa vặn có thể để cho thực lực nàng tăng lên.

- Đoán không sai, buổi trưa các tiền bối trong từ đường chấn động, tổ tiên công nhận hẳn là ngươi!

Thấy hắn nhận lấy trường kiếm, Lạc Càn Trinh thở phào nhẹ nhõm, nhìn lại.

- Tiền bối chấn động? Tổ tiên công nhận?

Trương Huyền nghi ngờ.

- Ngươi là con cháu bàng chi, không biết cũng rất bình thường, Lạc gia lấy không gian phong cấm chân giải lập nghiệp, chỉ cần có người lĩnh ngộ loại chân giải này, thì có thể nhận được tiên tổ đồng ý, bài vị tổ tiên thần phục...

Lạc Càn Trinh giải thích một câu.

- Hẳn là ta!

Trương Huyền giật mình.

Buổi sáng rời Lạc gia, hắn cùng Lạc Nhược Hi đi Bạch Khê sơn, tính toán thời gian, hẳn là buổi trưa lĩnh ngộ không gian phong cấm chân giải.

- Ngươi lĩnh ngộ phong cấm chân giải, liền có tư cách làm Lạc gia gia chủ...

Lạc Càn Trinh giải thích xong, ôm quyền nói:

- Mong Thiên Nhai huynh có thể chủ trì đại cục, dẫn đầu Lạc gia chúng ta đi về phía mạnh hơn!

- Làm gia chủ? Này làm sao làm...

Còn tưởng rằng chuyện gì, nghe được là cái này, Trương Huyền giật nảy mình.

Hắn căn bản không phải người Lạc gia, làm gia chủ gì chứ?

- Lạc gia nhục nhã, bị Trương gia tiểu thiên tài ở trước mặt mọi người từ hôn, rất mất thể diện, hiện tại cũng chỉ có ngươi mới có uy tín cùng năng lực, làm cho tất cả mọi người lần nữa ngưng tụ, khôi phục lòng tin! Cứu Lạc gia không bị chế giễu... Mong không nên chối từ!

Lạc Càn Trinh ôm quyền khom người.

- Xin làm Lạc gia gia chủ, không nên chối từ...

Rất nhiều trưởng lão cũng đồng thời cúi người.

- Cái này...

Trương Huyền phát điên.

Hắn thật sự chỉ là tới bù đắp mắc nợ, lại bắt mình làm gia chủ... Chuyện này là sao? Còn có thiên lý ư? Còn có công đạo ư?

Chẳng lẽ quá mức ưu tú, thật được hoan nghênh như thế, bất đắc dĩ như thế?

Sớm biết như vậy, biểu hiện phổ thông một chút là được, chỉ là phải làm sao mới có thể biểu hiện bình thường?

Ta là thật không hiểu lắm, không quá biết ah! Ai có thể dạy ta một chút... Thật hao tổn tâm trí!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK