Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Gọi thúc?

Bất kể lão sư hay học sinh, đều giống như bị đồng thời bóp chặt cổ.

Bảo Lục Tầm gọi Trương Huyền là thúc?

Đây là lý luận từ đâu vậy?

Ta không nghe nhầm chứ?

Lục Trầm đại sư đường đường là đế sư, thân phận cao quý, bảo Lục Tầm gọi là thúc. Không phải nói rõ, Thẩm Truy bệ hạ cũng phải gọi hắn là thúc sao?

Có cần kích thích như thế hay không?

Nghĩ đến điểm này, tất cả mọi người nhìn về phía bệ hạ ở trên vị trí chủ trì. Quả nhiên sắc mặt hắn cũng có chút không dễ nhìn.

Đường đường là quốc vương bệ hạ, người trung niên hơn bốn mươi tuổi thấp hơn một thế hệ so với một tiểu tử chưa đủ hai mươi tuổi... Đổi lại thành ai, cũng không sẽ cao hứng.

- Gọi hắn... là thúc?

Lục Tầm thiếu chút nữa khóc.

Đây là chuyện gì với chuyện gì vậy?

Hắn không hề lớn hơn ta, còn chỉ là một lão sư cấp thấp, gọi là thúc?

Trong lòng hắn bị ấm ức muốn nôn ra máu.

- Thế nào? Cảm thấy không gọi được ra miệng sao? Trương đại sư và ta kết giao ngang hàng. Ta gọi hắn là huynh đệ. Ngươi không gọi là thúc, vậy gọi là gì?

Một tát đánh vào trên đầu con trai, Lục Trầm đại sư gầm lên phẫn nộ.

Nuôi cái thứ gì vậy? Dám động thủ với thúc thúc, thực sự không biết sống chết. May mà Trương đại sư rộng lượng, nếu không, ngày hôm nay cũng không cần về nhà nữa.

- Ta...

Giãy dụa vài lần, Lục Tầm khóc không ra nước mắt. Hắn thật sự không có cách nào mở miệng.

- Súc sinh nhà ngươi...

Lục Trầm đại sư tức tới mức râu mép dựng thẳng lên, đang muốn tiếp tục quát mắng, lại bị Trương lão sư ở bên cạnh ngăn cản.

- Được rồi, Lục huynh. Hài tử nhất thời không nghĩ ra, không hiểu nổi, không có gì. Sau đó giáo dục thật tốt là được. Ở trước mặt đông người như vậy đánh hắn, cũng không tốt lắm đâu!

Trương Huyền khuyên can.

Nói thật, cái gọi là bối phận, hắn cũng không quá để ý.

Chỉ có điều, mặt mũi của Lục Trầm đại sư vẫn phải cho.

Từ khi hắn xuyên qua đến bây giờ, vị Lục đại sư này trợ giúp hắn rất lớn. Nếu không phải như vậy, Lục Tầm khiêu khích như vậy, hắn khẳng định sớm đã đánh người này thành đầu heo.

- Đúng, Trương huynh đệ nói rất đúng!

Lục đại sư gật đầu, lại đánh con trai một cái:

- Súc sinh nhà ngươi còn không mau cám ơn Trương thúc thúc khoan dung độ lượng rộng lượng!

- Ta...

Lục Tầm điên rồi. Hắn lại nhìn về phía Trương Huyền, có loại cảm giác muốn phát điên.

Đại ca, tốc độ ngươi tiến vào thân phận cũng quá nhanh đi!

“Hài tử” nhất thời không nghĩ ra...

Ta là hài tử của ai chứ?

Ngươi còn nhỏ hơn ta, nói đương nhiên như thế, không biết lấy tự tin ở đâu ra...

Trong lòng hắn đau thương vô hạn, nhưng ở trước mặt phụ thân, lại không dám nói thừa.

Hắn chỉ là đau thương, nhưng không biết đã có người ngất xỉu.

Đó chính là bằng hữu tốt nhất của hắn, Vương Siêu.

Vị Trương lão sư này đối với Vương Sùng có nửa nghĩa lão sư. Nói cách khác... cha hắn cũng là vãn bối.

Cứ luận theo như vậy, hắn phải gọi là đám người Trịnh Dương là thúc...

- Trương... thúc thúc!

Rầu rĩ hồi lâu, Lục Tầm cắn răng đứng dậy, hít sâu một hơi, trong ánh mắt mang theo cảm giác lạnh lẽo:

- Ngươi đánh giá sư giả thắng ta, muốn trở thành học đồ của ba danh sư, chỉ sợ cũng làm không được!

Ngày hôm nay mất mặt như thế, đều bởi vì người này. Cho dù nể mặt phụ thân, gọi hắn là Trương thúc thúc, thật ra ở sâu trong lòng, hoàn toàn không có một chút tôn kính nào.

- A? Hiền chất thế nào lại nói ra lời này?

Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

- Ngươi...

Biết đối phương gọi là “hiền chất” là cố ý, Lục Tầm tức thiếu chút nữa lại nôn ra máu. Toàn thân hắn lắc lư, cắn răng một cái:

- Muốn trở thành học đồ của danh sư, đầu tiên phải nắm giữ chứng nhận thân phận lão sư sao kim, hoặc thân phận lão sư cao cấp của công hội sư giả. Ngươi chỉ là một lão sư cấp thấp, trên thân phận lại không phù hợp yêu cầu!

Lão sư chia ra làm: lão sư cấp thấp, lão sư cao cấp và lão sư sao kim.

Muốn trở thành học đồ của danh sư, cơ bản đều là lão sư sao kim. Tệ nhất cũng đạt tới cao cấp. Một lão sư cấp thấp nho nhỏ, trên thân phận lại không phù hợp yêu cầu.

Cho dù ba đại danh sư thưởng thức ngươi lại như thế nào?

Bọn họ làm danh sư, từng hành vi cử chỉ càng phải tuân thủ theo quy tắc, không thể trái lại.

- Điều này...

Trương Huyền sửng sốt.

Tiền thân vẫn luôn là thân phận lão sư cấp thấp. Sau khi hắn sống lại, thời gian quá mức khẩn trương, cũng chưa kịp sát hạch cao cấp. Xem ra sau này phải tìm một cơ hội, thi một chút. Nếu không muốn trở thành danh sư, chỉ riêng trên thân phận lại có thể kẹp chết người.

Danh sư làm chức nghiệp đỉnh phong nhất, nổi bật nhất trên thế giới này. Mỗi một bước đều cần đi một cách vững chắc. Bằng không, một khi bị người điều tra ra, mất mặt là chuyện nhỏ, tất cả vinh dự đều sẽ bị đốt sạch.

- Trương lão sư, chúng ta lại gặp mặt!

Lại ở thời điểm trong lòng hắn đang suy nghĩ khi nào đi sát hạch một chút, liền nghe được một giọng nói quen thuộc vang lên. Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Mạc trưởng lão của công hội sư giả không biết từ lúc nào đã đi qua.

- Hóa ra là Mạc trưởng lão!

Đối với Mạc trưởng lão này, hắn vẫn rất có thiện cảm.

Biết sai liền sửa, không giúp đỡ bằng hữu, không che chở thân tình, công bằng vô tư. Lần trước học tâm khảo vấn, nếu không phải nhờ hắn, muốn làm cho Thượng Thần, Thượng Bân á khẩu không trả lời được, hắn thật đúng là làm không được.

- Trương lão sư, thật sự ngại quá, trong số lão sư xuất hiện loại người bại hoại như Thượng Thần, mang tới cho ngươi không ít phiền phức. Ngày đó ngươi đi rồi, ta lại báo lên tổng hội, cho tới bây giờ mới có kết quả. Đã khiến cho ngươi phải chờ lâu!

Mạc trưởng lão khom người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK