Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Đại... đại sư huynh?

- Lưu sư bọn họ gọi Trương Huyền là đại sư huynh?

- Hắn chưa đến hai mươi, ba danh sư nhỏ tuổi nhất cũng gần sáu, bảy mươi tuổi. Trời ạ, đây là lý luận từ đâu vậy...

- Không biết. Nhưng... xem ra, ba danh sư không giống như giả vờ. Chẳng lẽ vị Trương lão sư này còn có thân phận lợi hại khác?

Mọi người lại giống như bị sét đánh.

Ngày hôm nay chấn động kinh ngạc quả thực giống như sóng triều, hết đợt này tới đợt khác, hết sóng này tới sóng khác. Bọn họ cũng sắp không chịu nổi nữa. A, là trái tim không chịu nổi.

- Hắn... hắn là đại sư huynh của đám người Lưu sư? Lẽ nào...

Đồng tử co lại, Thẩm Truy bệ hạ nghĩ tới điều gì, thân thể run lên.

Ba đại danh sư ở tại vương cung, cả ngày tiếp xúc, hắn biết bọn họ suy nghĩ điều gì.

Một lòng muốn bái Dương Huyền làm lão sư. Hiện tại lại gọi là Trương Huyền là đại sư huynh. Có ngốc cũng hiểu rõ một điểm.

- Trương Huyền lão sư là... học sinh của Dương sư. Hơn nữa còn là... thân truyền!

Hơi thở của hắn lập tức trở nên dồn dập.

Dương sư có thể trợ giúp Thẩm Hồng gần chết đột phá, thủ đoạn cao, khiến cho người ta thán phục. Dựa theo cách nói của đám người Lưu sư, sợ rằng ít nhất là một vị danh sư siêu cấp tam tinh, thậm chí ngoài tam tinh.

Nhân vật như vậy, giống như thần long cửu thiên, thấy đầu không thấy đuôi. Nói không chừng mấy ngày nữa lại biến mất, có muốn tìm cũng không tìm được.

Trương Huyền là học sinh thân truyền của hắn, vậy dễ làm rồi. Hoàn toàn có thể thông qua cây cầu này, cột hắn vào trên chiến xa của Thiên Huyền vương quốc.

Cho dù buộc không được loại đại năng này, đám người Lưu sư ở chỗ này bái sư thành công, khẳng định cũng không có cách nào từ chối mình.

Vương quốc quật khởi, chỉ là vấn đề thời gian!

Nếu như khi vừa mới phát giác được thấp hơn một bối phận, còn có chút mất mặt, trong lòng phiền muộn, lúc này hai mắt hắn tự nhiên tỏa sáng, cảm thấy là một loại vinh hạnh.

Bái Dương Huyền làm lão sư, Trương Huyền này trở thành danh sư chỉ là vấn đề thời gian. Đừng nói gọi là thúc thúc, cho dù gọi là gia gia, lại có là gì?

Có thể làm người đứng đầu một nước, khiến vương quốc đứng sừng sững ở rừng thế giới, đã sớm học được chuyện sử dụng lợi ích đối đãi. Cái gọi là thân phận, bối phận, chỉ là một xưng hô mà thôi.

Lại nói, đám người Lưu sư vốn lại kết giao ngang hàng cùng tổ phụ Thẩm Hồng. Vị Trương Huyền này là đại sư huynh của bọn họ, xét cẩn thận, cho dù gọi là thúc thúc, cũng là buôn bán có lời, chiếm tiện nghi lớn g.

- Đại, đại, đại... sư huynh? Đại sư huynh của ba danh sư sao?

Đờ ra giống như mọi người, Lục Tầm chỉ cảm thấy miệng run rẩy, cũng không nói ra được điều gì.

Sở dĩ hắn cố ý nhằm vào vị Trương lão sư này, chính là để tranh đoạt cơ hội bái nhập môn hạ của ba danh sư... Người ta chẳng những không quan tâm, còn là đại sư huynh của ba danh sư...

Trong nháy mắt, hắn có cảm giác giống như một thằng hề.

Náo loạn lâu như vậy, đối phương hoàn toàn không để ý chút nào. Tùy tiện để lộ một thân phận, là có thể ép hắn gần chết.

Thư họa tông sư, trà đạo đại sư, luyện đan sư chính thức (nhiều luyện đan sư như vậy tới học viện trợ trận, Vương Siêu và hắn đều biết thân phận luyện đan sư của Trương Huyền), huynh đệ của phụ thân, sư huynh của ba danh sư...

Bất kỳ một thân phận nào cũng có thể xông pha ở trong Thiên Huyền vương quốc. Lúc này tất cả tập trung ở trên người một lão sư không mấy chú ý của học viện... Dưới chấn động kinh ngạc mãnh liệt, khiến cho hắn hoàn toàn mơ hồ.

Hắn vẫn tự nhận mình là một thiên tài siêu cấp, không mượn lực lượng của phụ thân, cũng có thể xông ra một mảnh thiên địa. Lúc này hắn mới phát hiện, cái hắn gọi là thiên phú vừa so sánh với đối phương, lại không tính là gì cả.

Nói thật... hắn cũng bị đả kích có chút nghi ngờ nhân sinh!

Hắn đang không biết làm sao, lại nghe bên tai có giọng nói của Lưu sư vang lên.

- Lục lão sư đúng là long phượng trong loài người. Ban đầu khi ta ở Bắc Vũ vương quốc đã nghe nói tới. Lần này qua đây, quả thật có ý thu hắn làm học đồ. Nếu đại sư huynh mở miệng... Lục Tầm, ngươi có bằng lòng bái nhập môn hạ của ta, trở thành học đồ của ta hay không?

Lưu Lăng cười nhìn qua.

Không thu được Trương Huyền, có thể thu vị Lục Tầm này làm học đồ, cũng là một thu hoạch lớn. Lại nói, nhìn dáng vẻ đại sư huynh của mình có ý định hóa giải mâu thuẫn, hắn cũng lại cam tâm tình nguyện hỗ trợ.

- Ta nguyện ý...

Tỉnh táo lại, thân thể Lục Tầm run lên, kích động tới mức toàn thân cứng đờ.

Tất cả cố gắng đều vì cái này. Vốn tưởng rằng thua đánh giá, thua so tài sẽ không còn hi vọng. Nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, lại tới đột nhiên như vậy.

- Vậy... Trương Huyền, à, không, Trương thúc... lão sư!

Chỉ có điều hắn cũng biết, Lưu sư sở dĩ không suy nghĩ nhiều liền đáp ứng, nghe nói qua tên của hắn chỉ là một phần nguyên nhân, chủ yếu nhất vẫn là nể mặt Trương lão sư.

Mình đối với hắn như vậy, hắn còn có thể không để ý tới hiềm khích lúc trước, giới thiệu mình, hi vọng Lưu sư có thể thu làm môn hạ!

Đây là lòng dạ thế nào?

Xiết chặt nắm đấm, mắt Lục Tầm nhất thời đỏ lên.

- Đây mới là phong độ lão sư nên có. Tầm Nhi, sau này phải học hỏi Trương đại sư nhiều hơn một chút!

Lục Trầm ở một bên cũng xúc động nói một tiếng.

Từ trong miệng Hoàng Ngữ, hắn biết đứa con bất hiếu này đã mang đến cho đối phương bao nhiêu phiền phức. Nhưng đối phương một câu trách cứ cũng không có, ngược lại hỗ trợ giới thiệu con mình trở thành danh sư học đồ. Chỉ riêng tấm lòng rộng rãi này, lại không phải người bình thường nào cũng có thể có.

- Vâng!

Lục Tầm gật đầu.

Lúc này hắn mới phát hiện, rầu rĩ trước đó, cách làm trước đó buồn cười tới mức nào.

Hắn còn nghĩ làm thế nào trở thành học đồ của ba danh sư, người ta đã thành đại sư huynh của đối phương. Còn nghĩ làm thế nào trở thành thư họa sư, người ta đã là tông sư. Còn nghĩ đột phá Ích Huyệt cảnh như thế nào, người ta đã là Thông Huyền cảnh đỉnh phong...

Đây là chênh lệch, căn bản không có cách nào so sánh được.

- Trương lão sư, trước kia là ta hồ đồ, không biết tốt xấu. Mong Trương lão sư tha thứ!

- Biết sai có thể sửa, không gì tốt bằng! Hi vọng ngươi sau này cố gắng theo Lưu sư học tập, tranh thủ mau chóng trở thành một vị danh sư chân chính!

Thấy hắn tỉnh ngộ, Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

Thật ra đối với Lục Tầm này, hắn không có quá nhiều ác ý.

Căn cứ vào tin tức tiền thân được biết, người này từ khi tiến vào học viện tới nay, dạy dỗ không ít học viên lợi hại, gần như không có làm việc gì xấu, chỉ là tính cách quá mạnh mẽ, một lòng muốn vượt qua phụ thân lợi hại, lúc này mới làm ra không ít chuyện sai lầm.

- Vâng!

Lục Tầm giống như tiếp nhận giáo huấn, gật đầu. Ngay sau đó hắn đi vài bước đến trước mặt Lưu Lăng:

- Lưu sư, có thể khẩn cầu ngươi một việc hay không?

- Cứ nói đừng ngại!

Lưu sư vuốt râu cười nói.

Nhìn thấy được vị Lục Tầm này thật lòng thật ý hối cải, trong lòng hắn cũng vô cùng cao hứng.

- Mấy vị học sinh này của ta vì giúp ta giành thắng lợi, dùng Phong Ma Phá Lực đan, có thể sẽ lưu lại tai hoạ ngầm. Mong rằng Lưu sư ra tay giải quyết.

Lục Tầm quỳ rạp xuống đất.

- Lão sư...

Xiết chặt nắm đấm, viền mắt đám người Chu Hồng đều nhất thời đỏ lên.

Chuyện này nói ra như vậy, nhất định sẽ mang đến ảnh hưởng rất lớn đối với danh dự của Lục lão sư. Nhưng vì tương lai của đám người mình i sau này, hắn vẫn vì việc nghĩa không hề chùn bước, lòng dạ vô tư. Phần tâm ý này, khiến người ta bội phục.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK