Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không biết bay bao xa, mọi người ngừng lại.

- Lão sư, nhận thua như thế, ta thực sự không cam tâm...

Một thanh niên nhịn không được mở miệng.

- Đúng vậy, tuy Trương Cửu Tiêu kia tiến bộ rất nhanh, nhưng chỉ cần chúng ta dùng hết toàn lực, hắn chưa chắc có thời gian lĩnh ngộ, còn Trương gia tộc trưởng kia, cũng có khả năng chỉ là giảng bài tốt, lĩnh ngộ thời gian pháp tắc kém xa chúng ta!

Một thanh niên khác cắn răng nói.

Chư Tử bách gia cho nhiệm vụ, không có hoàn thành, trở về nhất định sẽ bị trừng phạt.

- Các ngươi nói Trương gia gia chủ lĩnh ngộ thời gian khả năng không bằng các ngươi?

Thấy mấy đệ tử ấm ức, trong mắt Đạm Đài Chấn Thanh tràn đầy thất vọng.

- Vâng!

Một thanh niên gật đầu.

- Trước đó ta cũng nghĩ như vậy, nhưng các ngươi nhìn cái kính này một chút!

Cũng không giải thích, bàn tay Đạm Đài Chấn Thanh run lên, Thời Không Cảnh vừa mới cầm ở trong lòng bàn tay lơ lửng trước mặt mọi người.

- Kính làm sao vậy?

Mấy người đều vây tới, chỉ nhìn một cái, đồng tử đều co rụt lại. Chỉ thấy trên gương, một vết nứt ngang qua, như một mặt sẹo.

- Lão sư, đây là có chuyện gì? Ai phá hủy Thời Không Cảnh?

Đạm Thai Kiếm Khuê nhịn không được hỏi.

Đây chính là bảo vật của gia tộc bọn họ, cường giả Đại Thánh muốn phá hỏng cũng khó khăn, làm sao lại đột nhiên xuất hiện vết rách?

- Vừa rồi Trương gia gia chủ kia liếc mắt nhìn kính... Liền biến thành như vậy!

Đạm Đài Chấn Thanh cười khổ.

- Liếc mắt nhìn?

Mọi người không hiểu.

Trình độ chắc chắn của Thời Không Cảnh, toàn lực ra tay cũng làm không được, Trương gia tộc trưởng chỉ là Thánh Vực cửu trọng đỉnh phong, chỉ nhìn một cái, liền làm hỏng?

- Thời Không Cảnh, là tiên tổ am hiểu thời gian pháp tắc lưu lại, trong đó hiện đầy đủ loại trận pháp, mới có thể để cho ý niệm người tiến vào bên trong, khó mà rời đi... Vừa rồi Trương gia gia chủ thoạt nhìn tùy ý, không có bất kỳ động tác gì, nhưng trên thực tế ý niệm đã tiến vào bên trong, phá hủy tất cả trận pháp!

Vẻ mặt Đạm Đài Chấn Thanh nghiêm túc.

- Ý niệm tiến vào bên trong? Phá hỏng trận pháp?

Ánh mắt của mọi người đều co rút lại.

Nếu như nói trước đó không hiểu, hiện tại đã hiểu được. Ý niệm tiến vào bên trong, lĩnh ngộ thời gian pháp tắc càng cao, đi ra càng nhanh, đối phương không chỉ rời đi, còn phá trận pháp... phải lĩnh ngộ thời gian pháp tắc đến cảnh giới gì, mới có thể hoàn thành?

- Chỉ sợ đã đạt đến chân giải...

Nhìn ra nghi vấn của mọi người, Đạm Đài Chấn Thanh nói.

Những người khác nói không ra lời.

Hai đại pháp tắc thời gian, không gian, không giống với kiếm đạo… Cổ Thánh muốn lý giải cũng làm không được, một Thánh Vực cửu trọng liền hoàn thành...

- Xem ra Trương gia gia chủ này, cùng Lạc gia Lạc Thiên Nhai kia, thiên tư không phân cao thấp, sự tình Chư Tử bách gia muốn làm, chỉ sợ không dễ dàng như vậy!

Giờ phút này Nam Cung Nguyên Phong cũng hiểu ra, nhịn không được cảm xúc.

Khó trách bạn già đi nhanh như vậy, đối phó một người lĩnh ngộ thời gian chân giải, dù thực lực bản thân vượt xa đối phương, ngang cấp muốn thắng được, là gần như không có khả năng. Đi, quả thực là lựa chọn tốt nhất, nếu không sẽ chỉ càng thêm mất mặt...

- Chúng ta chiến thắng?

- Chúng ta thắng được cường giả Chư Tử bách gia?

Không giống đám người Đạm Đài Chấn Thanh, Trương gia reo hò nhiệt liệt.

Cường giả Chư Tử bách gia đến đây, mọi người vốn cho rằng chỉ có thể bị động chịu đòn, nhận hết khuất nhục, nằm mơ cũng không nghĩ đến, tộc trưởng tuỳ tiện hóa giải, để hắn không công mà lui. Đổi lại trước đó, nghĩ cũng không dám nghĩ. Mà bây giờ, lại chân chính làm được.

- Ta thắng?

Ngay cả Trương Cửu Tiêu cũng không dám tin tưởng.

Tay không đối chiến truyền nhân Chư Tử, hơn nữa thắng được, phần vinh quang này, đổi lại nửa năm trước, đánh chết cũng không dám tin tưởng. Tất cả đều là nhờ lão sư ban tặng.

- Những ngày gần đây, cố gắng tu luyện kiến thức ta truyền thụ cho ngươi, tranh thủ sớm ngày lĩnh ngộ thời gian chân giải, mặt khác, có bản công pháp bí tịch này, dựa theo tu luyện, không bao lâu liền có thể đột phá ràng buộc hiện tại, tu vi tăng cao!

Trương Huyền nhìn qua, trong mắt mang theo trông đợi:

- Mấy học sinh của ta, hiện tại thực lực của ngươi thấp nhất, cũng phải nhanh chút tiến bộ, giống như sư huynh, sư tỷ khác, trở thành nhân tài trụ cột!

- Vâng, Cửu Tiêu tuyệt không phụ lòng lão sư ưu ái!

Trương Cửu Tiêu ôm quyền.

- Ừm!

Thấy hắn đáp ứng, Trương Huyền không nói thêm lời, mà nhìn về phía Hưng Mộng kiếm thánh cách đó không xa.

- Cha, mẹ!

Không chần chờ quá lâu, hô lên.

Trước đó, bởi vì bị trí nhớ kiếp trước ảnh hưởng, tuy trong lòng sớm đã thừa nhận hai người là cha mẹ của mình, nhưng lại chưa bao giờ kêu ra, giờ phút này rốt cục lên tiếng.

Cổ Thánh của Dị Linh tộc đi tới đại lục, đã không an toàn giống như trước kia, phải nhanh chóng tăng thực lực lên, để nhân tộc mạnh hơn, Trương gia là thế lực không thể thiếu.

Hai vị trước mắt, ở Trương gia lực ảnh hưởng càng lớn hơn hắn, cho nên nhận thân, sớm muộn gì cũng phải nhận, cũng không có gì phải xoắn xuýt. Như vậy người Lạc gia tới, cũng có thể tới dung hợp tốt hơn.

- Ai!

Hưng, Mộng kiếm thánh đều tràn đầy kích động, bàn tay nắm chặt. Bọn họ đã sớm mong đợi ngày này, không nghĩ tới đến nhanh như vậy.

- Hai vị tu luyện công pháp, mặc dù là cấp cao nhất, nhưng những năm này bởi vì lòng có ứ đọng, khí tức có không ít chỗ không trôi chảy, hiện tại ta nói một chút, các ngươi có thể đột phá càng nhanh!

Trương Huyền nói.

Cha mẹ của hắn, mặc dù là nhân vật đỉnh phong nhất của đại lục, nhưng ở dưới thư viện chiếu rọi, cũng có vô số thiếu hụt, ràng buộc tu vi tiến bộ.

Nếu như có thể giải quyết, thực lực nhất định đột phá, chân chính xung kích Đại Thánh đỉnh phong nhất.

- Ngươi... chỉ điểm cho chúng ta?

Nghe được lời của con, Hưng, Mộng kiếm thánh đều giật nảy mình.

Nhi tử của mình mới Thánh Vực cửu trọng, chỉ điểm bọn họ là Đại Thánh tam trọng tu luyện, thật sự có thể làm được sao?

- Cũng không tính chỉ điểm, chỉ nói cho các ngươi biết sai lầm trong tu luyện, loại bỏ tai hoạ ngầm cùng ám tật mà thôi!

Trương Huyền cười nhạt một tiếng.

Trước đó hai người đều từng ra tay ở trước mặt hắn, trong thư viện sớm đã có thư tịch liên quan tới, chỉ là không có thời gian xem mà thôi.

Đã nói tới chỗ này, không có chần chừ quá nhiều, lấy ra hai quyển sách trống, thời gian không dài liền viết tình huống của bọn hắn lại, cũng kết hợp công pháp trước đó làm ra sửa lại.

- Cái này...

Nhận lấy thư tịch, xem xong nội dung, thân thể của hai vợ chồng đều chấn động. Nhi tử nói một chút cũng không sai, đúng là vấn đề hiện tại của bọn họ, không sai chút nào.

- Các ngươi cũng bày ra một ít thực lực cho ta xem, thuận tiện chỉ điểm một chút...

Không tiếp tục để ý cha mẹ khiếp sợ, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía các trưởng lão khác.

Đã tăng lên, vậy thì cùng một chỗ, mọi người chung đồng tiến.

- Tộc trưởng, không tốt, người Lạc gia đã đến ngoài cửa...

Vừa định chỉ điểm kỹ càng, một hộ vệ vội vã đi tới, mặt mũi khẩn trương.

Trải qua ba ngày phi hành, Lạc gia cuối cùng đã tới!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK