Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Mười vạn Dị Linh tộc, nếu như ta nhớ không sai, trong này chỉ thống lĩnh Bất Hủ cảnh, liền có hơn mười vị, ngươi đều... giết?

Tưởng Phương Du nhịn không được.

- Đúng vậy a, đều giết!

Trương Huyền gật đầu, vẻ mặt thành thật:

- Vì giết bọn hắn, khôi giáp cũng bị làm bẩn nhiều lần...

Vì ngụy trang càng giống, lau khôi giáp một lần, làm bẩn một lần, khôi giáp màu đen, đến bây giờ dính đầy vết máu, muốn lau cũng lau không sạch.

- ...

Tưởng Phương Du cũng cảm thấy quá mệt mỏi.

Đối mặt hơn mười cường giả Bất Hủ cảnh, Dương sư cũng phải trốn được bao xa thì trốn, ngươi giết toàn bộ, không bị một chút tổn thương ngược lại thôi, còn ngại người ta làm bẩn quần áo ngươi... Làm sao trong nháy mắt cảm giác những cao thủ Dị Linh tộc này, chết uất ức như thế?

...

Ở hạch tâm cổ chiến trường, trong một cung điện nguy nga.

Hai trung niên nhân ngồi đối diện nhau, giơ ly rượu lên, vẻ mặt vui vẻ.

- Ăn mừng chúng ta lần đầu tiên liên minh, chúc tộc nhân thắng ngay từ trận đầu, đoạt lại địa phương thuộc về chúng ta!

Bên trái, một trung niên mặc trường bào kim sắc cười nói.

Hắn là một trong Dị Linh tộc ba đại Hoàng giả… Thần Linh Hoàng! Phía bên phải là trung niên mặc trường bào màu tím, Thần Tinh Hoàng.

- Ừm, chỉ mong ngươi làm đúng!

Thần Tinh Hoàng gật đầu, cũng uống rượu ngon, cẩn thận thưởng thức một phen.

Không thể không nói, Thần Linh Hoàng chuẩn bị rượu cực kỳ mỹ vị, coi như hắn là Hoàng giả, cũng không thường nếm đến.

- Ta đương nhiên làm đúng, yên tâm, sau sự tình lần này, nhân tộc sẽ không còn là tai hoạ ngầm, chúng ta sẽ lần nữa trở lại mảnh đất màu mỡ kia, tái hiện huy hoàng của Linh tộc...

Thần Linh Hoàng cười ha ha một tiếng, đang muốn nói chuyện, đột nhiên lông mày giương lên, thân thể nháy mắt vọt ra ngoài.

Nhìn thấy cử động của hắn, Thần Tinh Hoàng biết nhất định phát sinh việc lớn, theo sát đi ra.

Rất mau liền đi đến một cung điện rộng lớn.

Trong phòng, bày biện vô số ngọc bài, tầng tầng lớp lớp lơ lửng ở giữa không trung, không biết bao nhiêu.

Trước khi Dị Linh tộc điều động đại quân, đều sẽ lưu lại một tia linh hồn của binh sĩ, hình thành ngọc bài linh hồn, một khi ngọc bài vỡ vụn, liền đại biểu người đó đã vẫn lạc, không cần lại tìm, cũng thuận tiện báo tin với người nhà.

Giờ phút này, tình huống bình thường, một khi đại chiến, ngọc bài sẽ liên tiếp nổ tung, biểu thị vô số nam nhi Linh tộc vì chủng tộc hy sinh thân mình, không tính toán sinh tử!

Lúc này bọn họ là anh dũng, là quang vinh, vĩnh viễn ghi lại ở trong lịch sử, bài vị đi vào đền thờ.

Vốn cho rằng chỉ là tử vong bình thường, ai biết hai đại Hoàng giả vừa tới, liền thấy ngọc bài trước mắt một cái tiếp một cái, không ngừng nổ tung.

Bùm đôm đốp! Bùm đôm đốp! Bùm đôm đốp đùng!

Ngọc bài bắn nổ cực kỳ có tiết tấu, tựa như gõ trống, lại như đang hát, cho người ta một cảnh đẹp dị thường, mấu chốt nhất là, còn thỉnh thoảng giống như pháo hoa, nổ ra uy lực rất lớn, rực rỡ chói mắt.

Không đến một giờ, trong gian phòng lơ lửng mười vạn ngọc bài, toàn bộ biến thành bột phấn, rơi trên mặt đất, một cái cũng không còn lại.

- Mười vạn binh sĩ của chúng ta...

Thân thể Thần Linh Hoàng nhoáng một cái, chén rượu trong tay lập tức rơi trên mặt đất, khuôn mặt trắng bệch, mặt mũi phát điên.

Mười vạn tinh binh, vốn cho rằng có thể lao ra Địa quật, huyên náo Danh Sư đường long trời lở đất, kết quả lúc này mới vừa liên minh, khả năng ngay cả Địa quật còn không có đi ra, tất cả đều chết rồi...

Linh hồn ngọc bài nổ có tiết tấu như thế, việc nghĩa chẳng từ nan như thế... Ai có thể nói cho ta biết, đến cùng xảy ra chuyện gì không?

Trong nháy mắt, hai đại Hoàng giả hoàn toàn bối rối.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK