Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hừng hực!

Thiên Thương Hỏa Phượng biến thành hỏa hồng, bay về phía đại thụ trước mắt.

Hỏa diễm đầy trời, nướng bốn phía nóng không gì sánh được, đại thụ dần dần khô héo, triệt để thiêu đốt. Chỉ chốc lát liền biến thành tro tàn.

- Ừm?

Thấy triệt để thiêu đốt cũng không thần phục, Trương Huyền nhíu mày, nhìn về phía mặt đất, khóe miệng nâng lên:

- Hậu Thổ Kỳ Lân, cuốn lại tất cả rễ cây trong lòng đất ta, Hỏa Phượng phối hợp, ta không tin đốt không chết!

Hậu Thổ Kỳ Lân nhoáng một cái, chui vào sa mạc, ngay sau đó mọi người liền thấy từng rễ cây to lớn bị lật lên.

Thiên Thương Hỏa Phượng tiếp tục vọt tới.

Hỏa diễm tràn ngập, xuất hiện một mảng lớn biển lửa.

Thiên Thương Hỏa Phượng toả ra hỏa diễm, tuy thua Thiên Hỏa, nhưng không kém địa hỏa chút nào. Kích hoạt huyết mạch mà nói, hỏa diễm càng thêm nóng, Đại Thánh thần binh cũng có thể hòa tan!

- Ta sẽ không khuất phục nhân loại, bớt nằm mộng...

Rễ bị đốt, đại thụ vẫn không khuất phục, ý niệm nhỏ yếu truyền lại, mang theo quật cường.

- Như vậy cũng không phục?

Trương Huyền sửng sốt.

Một gốc cây mà thôi, có cần có cốt khí như thế hay không?

Cây không còn, rễ cây còn, có thể phục sinh, nhưng rễ cây cũng mất, hẳn phải chết không nghi ngờ ah...

- Không đúng, khẳng định thiêu hủy rễ cây, cũng không cách nào chém giết hắn, nếu không không có khả năng ngoan cường như vậy!

Mắt Trương Huyền sáng lên.

Chỉ là một cái cây, cho dù có linh trí, cũng không có khả năng giống như Danh Sư, tuân thủ quy củ, thà chết chứ không chịu khuất phục.

Sở dĩ như vậy, hẳn là có át chủ bài gì dựa dẫm, biết chỉ bằng vào đốt, là không chém giết đối phương được.

- Hồ nước!

Cúi đầu nhìn về phía ao nước cách đó không xa. hỏa diễm của Hỏa Phượng nóng như vậy, nhưng nước trong hồ không có tổn thất mảy may.

- Minh U Huyền Quy, ngươi nắm giữ lực lượng thủy thuộc tính, nước trong hồ này, tất cả đều lấy đi cho ta, ta ngược lại muốn xem xem, tên này có thể kiên trì bao lâu!

Trương Huyền chẳng muốn nói nhảm, lần nữa nói.

- Vâng!

Huyền Quy chậm rãi đi tới, há to miệng rộng.

Phần phật!

Hồ nước giống như thủy long, chảy ngược vào trong miệng nó.

Rất nhanh bị nuốt sạch sẽ, lộ ra một đoạn rễ cây thật nhỏ bên trong, toàn thân trắng bệch, cho người ta một loại cảm giác ôn nhuận như ngọc.

Trương Huyền lăng không trảo một cái, cầm tới, rễ cây giống như ngọc, vừa đến lòng bàn tay của hắn, cây cối mà Thiên Thương Hỏa Phượng đang thiêu đốt, giống như mất đi căn bản, lắc lư một cái, thời gian nháy mắt đồng thời biến thành cát vàng.

- Quả nhiên là bản thể...

Thấy cảnh này, Trương Huyền nơi nào vẫn không rõ.

Lúc trước đại thụ, rễ cây đều là giả, chỉ có cái này mới là bản thể, khó trách không thần phục... Chỉ cần tìm không thấy cái này, nó sẽ không chết.

- Hỏa Phượng, đốt cái rễ cây này cho ta... Kim Nguyên đỉnh, nếu như đốt không xong, giúp ta luyện chế thành xỉ than!

Bàn tay run lên, ném rễ cây ra ngoài, Kim Nguyên đỉnh, Thiên Thương Hỏa Phượng cùng với rất nhiều Thánh thú, vũ khí khác tất cả đều bay tới.

- Đừng có giết ta...

Thấy nhiều cường giả khí thế hùng hổ như vậy, rễ cây không ngừng run rẩy, nhúc nhích một chút:

- Ta thần phục, nguyện ý thần phục...

Không bị lấy ra thì thôi, chỉ cần bản thể còn, cây cối, rễ cây đều có thể mọc ra lần nữa, nhưng bây giờ bị chộp vào trong tay, liền không dám tiếp tục nhiều lời.

- Cái này còn tạm được!

Thấy tên này bị bắt bản thể, lại không còn kiên cường như lúc trước, lúc này Trương Huyền mới gật đầu.

Rất nhanh ký kết khế ước, kẻ cầm đầu làm cho cả tất cả cường giả ở sa mạc đều kinh hoàng không dứt, sau một khắc liền biến thành thú sủng của hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK