• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Các nàng ta có chút sai sót về xưng hô, Bái Bái gọi Ôn Vãn là dì nhé…còn nữa mình edit từ bạn gái của A Tước, từ này không có nghĩa là người yêu, mà là một cô gái bình thường nhé….

A Tước không có ở đây, Bái Bái ngược lại tùy ý hơn nhiều, không chỉ cười nhiều hơn, lời nói cũng lễ phép hơn, bớt đi mấy phần thận trọng, nha đầu ghé mắt nhìn Ôn Vãn, ý vị sâu xa hỏi: "Nghe nói dì và tam ca tốt lắm?"

Mi tâm Ôn Vãn khẽ nhíu: ". . . . . . Tại sao lại gọi Hạ Trầm là tam ca, còn chị lại là dì?"

Hạ Trầm so với cô còn lớn hơn bảy tuổi.

Bái Bái thờ ơ nhún vai một cái: " Tuổi tam ca và Phùng Tước không sai biệt lắm."

Tiếng nói vừa ngừng cô bé liền yên tĩnh lại, đáy mắt có mấy phần vẻ cô đơn, Ôn Vãn mơ hồ hiểu cái không khí quái dị vừa nãy, giữa Phùng tước với Bái Bái có gì đó không bình thường .

Cô ho một tiếng, làm bộ không muốn tìm hiểu: "Chúng ta bây giờ sẽ đi đâu?"

Bái Bái cau mày suy nghĩ một chút, nhướng nhướng đuôi lông mày: "Biết đánh banh bàn không?"

Thật ra Ôn Vãn không muốn đi lắm, nhưng là vì thấy tiểu nha đầu hăng hái liền gật đầu cùng đi. Ban đầu nhìn Bái Bái là cô bé khó gần, nhưng tiếp xúc một lúc Ôn Vãn mới biết cô bé rất đơn thuần, tất cả tâm tư đều biểu hiện trên khuôn mặt, tựa như giờ phút này cô bé như có điều suy nghĩ nhìn Ôn Vãn, ánh mắt có mấy phần dãn ra.

Tiểu nha đầu không còn địch ý với cô nhiều nữa, nhưng cũng không cố ý thân cận, chỉ dẫn đầu nói: "Đi thôi."

Bái Bái không phải lần đầu tiên tới đây, trực tiếp dẫn Ôn Vãn vào khu bóng bàn. Bên trong đã có không ít người, Bái Bái đi thẳng tới bàn cuối góc, cầm cây gậy golf lên ném cho Ôn Vãn: "Yên tâm đi, tôi sẽ nhường cô."

Ôn Vãn hơi sững sờ, ngay sau đó mỉm cười nói: "Tốt."

"Cô trước." Tiểu nha đầu kiêu căng hất cái cằm lên, hướng trên ghế dựa ngồi xuống, "Kính già yêu trẻ, Phùng Tước dạy tôi."

Cách nói chuyện của nha đầu này thật làm người khác không thích, Ôn Vãn khó xử nhìn cô bé một cái, tiểu nha đầu không kiên nhẫn thúc giục: "Bắt đầu đi."

Ôn Vãn cười : "Cung kính không bằng tuân mệnh."

Bái Bái cũng không có để ý, một cô gái 17 tuổi mà đã ra oai phủ đầu.

Cô bé cũng không phải là chưa từng thấy qua bạn gái Hạ Trầm, nhưng không nhớ mặt các cô gái đó, bởi vì cơ hồ Hạ Trầm không cố định bạn gái. Mà lần này hình như có chút không giống nhau, là đầu tiên Hạ Trầm mang về một cô gái, hơn nữa còn ở bên cạnh anh lâu như vậy, hôm nay nhìn lên, dáng dấp cũng coi như là thanh tú thôi, nhìn một hồi cũng không có gì đặc biệt.

Bái Bái đối với Hạ Trầm cực kỳ sùng bái và kính trọng , cảm thấy cô gái này có chút không xứng với tam ca.

Ai biết cô gái này lại đáp trả cô, làm người thật không thể nhìn bề ngoài, cư nhiên cô ta cũng không tệ lắm.

Bái Bái ngồi ở đó càng ngày càng dễ nổi nóng: "Này, kỹ thuật cô tốt như vậy làm gì không nói sớm." Thì ra là giả bộ , không giống như vẻ bề ngoài điềm đạm.

Cuối cùng Ôn Vãn đánh cú cuối cùng, lúc này mới ngồi dậy cười nhìn cô bé: "Tôi cảm thấy phải làm chút gì đó, mới có thể làm cho em yêu thích tôi."

Bái Bái mím môi lườm cô một cái: "Ít tự hão đi, còn lâu tôi mới thích cô."

Ôn Vãn mỉm cười không nói, ngày thứ nhất tiểu nha đầu này liền hẹn cô đánh banh bàn, hơn nữa cầm lên gậy golf ánh mắt cực kỳ sáng ngời kích động, nhìn ra được cô bé rất thích banh bàn. Như vậy muốn cô bé này yêu thích mình, đầu tiên phải để cho cô bé sùng bái mình.

Bái Bái không cam lòng, hai người quyết định đấu lại một ván.

Bái Bái từ nhỏ đã đi theo A Tước ở banh bàn Thất Trưởng, thứ A Tước thích không nhiều lắm, banh bàn coi như là sở thích lâu dài nhất của A Tước. Cho nên Bái Bái cơ hồ là tập luyện như điên, ở bạn cùng lứa tuổi, thậm chí là so với rất nhiều cô gái mà nói, tài nghệ của cô cũng tính là đẳng cấp .

Nhưng dưới mắt, cô liên tục thất bại.

Bái Bái có chút không chịu phục, cứ đấu lại thu, cô nóng nảy mà đem cầu lần nữa : "Đánh lại."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK