Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Đan dược?

Mạc Vũ tiểu thư sửng sốt, biến sắc, môi không ngừng run rẩy:

- Lẽ nào... vừa chế luyện thành công?

Trước khi nổ lò, tất cả mọi người cho rằng thất bại. Nhưng trong tay đối phương cầm đan dược, trơn nhẵn êm dịu, để lộ ra khí tức thuộc tính dương cường đại, không phải Chước Dương Đan lại là cái gì?

- Thành công?

- Sao có thể như vậy được?

Mạc Vũ tiểu thư kinh ngạc kêu lên. Những người khác lúc này mới chú ý tới đan dược trong tay Trương Huyền. Mỗi một người đều trợn mắt há hốc mồm.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Không ngờ... thành đan?

Nhất là hai người Chu Cẩm Hoàng, Chu Tuyên càng giống như bị tất một cái, thân thể cứng đờ.

Vừa ngôn từ chính nghĩa mắng đối phương, kết quả đối phương lại lấy ra đan dược...

Lò luyện đan cũng nổ thành mảnh vụn rơi đầy đất bã, thứ này từ nơi nào xuất hiện?

Nếu như không phải bốc hơi nóng, sặc sỡ loá mắt, hoàn toàn không có chút năng lượng tản ra, hình dáng vừa chế luyện ra, bọn họ cũng hoài nghi có phải hắn đã sớm có đan dược này, cố ý lấy ra ở trước mặt mọi người, giả vờ giả vịt hay không.

- Lò luyện đan không phải nổ rồi sao? Đan dược này của ngươi...

Trên người run rẩy, Chu Cẩm Hoàng không nhịn được nói.

Những người khác cũng đồng loạt nhìn qua, đều cảm thấy đầu óc choáng váng, không thể tin được.

- Ai nói nổ lò lại không luyện được đan?

Mí mắt Trương Huyền lại nâng lên.

- Nổ lò cũng có thể luyện thành đan dược sao?

Tất cả mọi người đều choáng váng.

Nổ lò, người người đều biết là tượng trưng cho luyện đan thất bại. Người này thì hay rồi, lô đỉnh vỡ khắp nơi, đan dược lại hoàn hảo giống như lúc ban đầu. Đến cùng có chuyện gì xảy ra?

- Đây là có chuyện gì?

Phong đường chủ không nhịn được hỏi.

Làm đường chủ Thú Đường, xem như là kiến thức rộng rãi. Nhưng trong trường hợp trước mắt, hắn ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua.

- Lô đỉnh chỉ là môi giới luyện đan, thật sự khiến cho đan dược thành hình là đan hỏa và dược liệu!

Thấy tất cả mọi người đều mở to hai mắt nhìn, không thể tin được, Trương Huyền giải thích:

- Vừa rồi thời điểm Mạc Vũ tiểu thư đặt một dược liệu, thời gian không nắm chắc được, khiến cho khí tức xông tới. Chỉ có điều, thời khắc cuối cùng, tăng thêm hỏa lực, ở thời điểm lô đỉnh nổ mạnh, đồng thời tự nhiên thành đan.

Nếu như đối phương nghiêm khắc dựa theo trình tự của hắn chế luyện, nhất định có thể chế luyện ra Chước Dương Đan. Đáng tiếc Mạc Vũ tiểu thư ở thời khắc mấu chốt thất thần, dẫn đến xuất hiện sai lầm.

Chỉ có điều, chỉ cần luyện đan, sách bên trong Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể đổi mới bất cứ lúc nào. Hắn cũng không vì một lần sai lầm liền buông tha, tiếp tục chỉ điểm luyện đan. Quá trình vẫn né tránh sai lầm, tuy rằng không bảo vệ được lô đỉnh, đan dược cuối cùng vẫn chế luyện thành công.

- Lô đỉnh nổ mạnh lúc thành đan?

- Điều này...

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, mỗi một người giống như phát điên.

Tuy rằng nghe được giải thích, bọn họ vẫn không thể tin được.

Đan dược ở bên trong lô đỉnh, làm sao ngươi biết thành đan?

Hơn nữa còn là đồng thời nổ mạnh... Vậy phải khống chế đối với dược liệu rất cao thâm mới có thể làm được đi?

Thời điểm người khác cho rằng hắn chỉ là thuần thú sư, hắn đứng ra nói mình tinh thông y đạo; Thời điểm cho rằng hắn chỉ biết y đạo, hắn lại chạy đến nói mình là luyện đan sư...

Ngươi là luyện đan sư chúng ta cũng nhịn. Tinh thông nhiều chức nghiệp không tính là gì cả. Nhưng ngươi lại nói... không biết luyện đan.

Được rồi, cũng có thể tiếp nhận.

Nhưng... không biết luyện đan, lại chỉ điểm một vị luyện đan sư nhất tinh chế luyện thành công đan dược nhị phẩm, đồng thời ở thời điểm nổ lò thành đan... cũng có chút không nói được!

Mọi người đều nói thiên tài không đi đường thường. Nhưng... con đường này của ngươi, cũng quá không tầm thường!

Mỗi lần đều ngoài dự đoán của mọi người, khiến người ta không tưởng tượng nổi!

- Lô đỉnh nổ, đan dược ở bên trong, tất nhiên không có việc gì. Chỉ có điều, ta biết nếu như không nhanh chóng bảo vệ tốt đan dược, bị vụ nổ mạnh trùng kích, vẫn sẽ khiến đan dược bị nổ thành bụi phấn. Cho nên, ta lại vọt tới, trong nháy mắt khi phát nổ, cầm đan dược ở trong lòng bàn tay. May là thành công!

Trương Huyền xúc động một câu, nhận lại nhìn về phía trước mắt Mạc Vũ tiểu thư, vẻ mặt thành khẩn:

- Ta vừa rồi thật sự vì cứu đan dược. Nàng là người luyện đan. Đan dược ra lò, tất nhiên bay về phía bên phía nàng. Cho nên, ở trước mặt nàng là vị trí tốt nhất. Nàng ngàn vạn lần không nên hiểu lầm. Ta thật sự không phải cố ý cứu nàng...

- Ngươi...

Thấy bộ dạng nghiêm túc của đối phương, da mặt Mạc Vũ tiểu thư co giật, thân thể run lên. Một ngọn lửa giận từ trong lồng ngực bắt đầu sôi trào, thiếu chút nữa bùng phát.

Trước đó nhìn thấy được hắn phấn đấu quên mình xông lên ngăn cản trước mặt mình, nàng cảm động không thể tăng thêm được nữa. Kết quả lời này vừa ra, thiện cảm vừa xuất hiện, lập tức tiêu tan thành mây khói.

Đáng giận thật đáng giận!

Có thể nói chút tiếng người được không?

Người khác thật vất vả thu được thiện cảm của mỹ nữ, cho dù không nghĩ như vậy, cũng nhất định sẽ giả vờ thân sĩ, nho nhã lễ độ thừa nhận. Hắn thì hay rồi, vội vã từ chối, gioongsn hư rất sợ sẽ dính vào...

Bất kể nói thế nào, nàng cũng là đại mỹ nữ số một số hai, còn là công chúa của một nước, địa vị được tôn sùng.

Gấp gáp ném sạch quan hệ như vậy... Có ý gì?

Là ta không xứng với ngươi? Hay cảm thấy ta quá xấu?

Mạc Vũ tiểu thư tức giận nghiến răng nghiến lợi, nắm tay xiết chặt. Nếu không biết không phải là đối thủ, khẳng định nàng đã sớm lập tức đánh một trận tơi bời.

Hít sâu mấy hơi, kìm chế lửa giận trong lòng, hàm răng nàng cắn chặt:

- Ta địa vị cao quý là công chúa Thiên Vũ vương quốc, sẽ không thiếu người ân tình. Nói ngươi đã cứu ta chính là đã cứu ta. Ngươi muốn cái gì, mở miệng là được!

- Nói như vậy... Cứu nàng có thù lao?

Trương Huyền sửng sốt.

- Không sai!

Mạc Vũ tiểu thư cắn răng.

- Hóa ra là như vậy!

Trương Huyền nghiêm sắc mặt, trong ánh mắt mang theo hào khí:

- Thật ra, vừa rồi khi ta nhìn thấy nàng rất nguy hiểm, lúc này mới phấn đấu quên mình xông tới. Đan dược... đây chỉ là chuyện nhỏ! Cứu nàng mới là quan trọng nhất. Nàng xem ta hiện tại đã bị thương. Nếu như có thể cho khoảng một ngàn vạn, hoặc một ít đan dược chữa thương, ta sẽ không ngại...

- ...

Mạc Vũ.

- ...

Phong đường chủ, những người khác.

Đã thấy vô sỉ, chưa thấy qua vô sỉ như vậy.

Mạc Vũ tiểu thư càng bị nghẹn một hơi thở không ra được, thiếu chút nữa thì chết.

Náo loạn nửa ngày, nàng đường đường là công chúa của một nước, không ngờ không có mị lực bằng những thứ vàng trắng này...

- Đan dược chế luyện ra, làm thế nào mới có thể cứu chữa cho Khiếu Thiên thú? Lại trực tiếp dùng nó như vậy sao?

Khóe miệng Phong đường chủ giật một cái. Hắn nhìn thấy Mạc Vũ công chúa sắp muốn khóc, vội vàng nói chen vào cắt ngang sự xấu hổ.

Hắn sợ không nói lời nào, để mặc cho tiếp tục phát triển như vậy, vị công chúa vương quốc nhất đẳng này, sẽ bị trực tiếp tức chết ở chỗ này.

- A, dùng nước hòa tan, sử dụng chân khí truyền nó xuống.

Trương Huyền đưa qua một viên Chước Dương Đan, hai viên còn lại thuận lý thành chương thu vào chiếc nhẫn trữ vật.

- Được!

Biết phương pháp cứu chữa, không có quá nhiều do dự, đám người Phong đường chủ vội vàng hòa tan đan dược, đút cho Khiếu Thiên thú đang hôn mê.

Ục ục ục!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK