• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngồi bên bàn làm việc, Tuấn Phong đăm chiêu nhìn vào màn hình điện thoại, đang suy nghĩ điều gì đó, có tiếng bước chân người vội vã, một người đàn ông vẻ mặt lo lắng chạy vào đứng trước mặt anh, trên trán lấm tấm mồ hôi.

– Có chuyện rồi ạ!

– Sao? - Anh nhíu mày.

– Toàn bộ hàng của chúng ta trong đợt này đều bị tịch thu hết rồi ạ, phải làm thế nào bây giờ ạ? - Người đàn ông lo lắng chờ đợi câu trả lời của anh.

– Tại sao bị bắt được? Làm ăn kiểu gì? - Tuấn Phong đập tay xuống bàn, gắt lên.

Trong khi đó, tại bệnh viện.

– Sao rồi, thằng bé thế nào rồi? - Bà Ngọc Hà hoảng hốt nhìn chồng.

– Con không sao rồi em, viên đạn chỉ bị bắn vào phần mềm thôi, bác sĩ đã xử lý rồi. - Ông Nguyên trấn an vợ.

– Chắc anh đau lắm! - Hải Huệ thay áo cho Khánh Duy, cô rất nhẹ nhàng vì sợ chạm vào vết thương của anh, cô thật sự rất lo lắng, từ lúc nhìn thấy anh bê bết máu vào phòng cấp cứu cô đã rất cố gắng để không khóc.

– Anh không sao mà, nhìn này. - Anh dơ tay lên lúc lắc cho cô đỡ lo lắng.

Khánh Duy bị thương khi cùng đội vây bắt tội phạm vận chuyển hàng lậu trái phép, nhưng số hàng trong đó lại chỉ toàn mấy thứ đồ linh tinh không có loại hàng như được chỉ điểm.

– Chị à, anh ấy đang bị thương mà. - Hải Huệ nhăn mặt nhìn Hải Băng lật qua lật lại cánh tay đang được băng bó của Khánh Duy.

– Thì biết rồi mà, để kiểm tra xem còn dùng được không ấy. May mà không chết. - Cô cười toe nhìn anh, Khuôn mặt anh và Hải Huệ lúc này thì khỏi phải nói, cả hai cười mà như mếu nhìn cô lắc đầu, cô hay trêu đùa người khác như vậy, ai cũng hiểu tính cách này của cô, thật ra cô rất lo lắng cho anh, anh là người anh mà cô vô cùng yêu quý, anh luôn lo lắng bảo vệ cho hai chị em cô, không chỉ vậy, có thể cô chỉ coi anh như người anh trai nhưng với anh thì lại hơn cả như thế, chính điều này lại làm cho người con gái khác đau lòng, có thể mọi người hay ngay chính bản thân Hải Băng không nhận ra điều đó nhưng cô ấy hiểu rất rõ, cô luôn dõi theo anh, lo lắng cho anh, bởi vì trong lòng cô từ lâu đã chỉ có mình anh.

– Anh hãy rút khỏi vụ này đi, ngoan ngoãn làm con ngoan của ba là được rồi.

– Em hãy về nhà đi, mẹ rất lo lắng cho em, ba cũng không còn giận em nữa đâu. - Khánh Duy nhìn em trai, ánh mắt anh dành cho em trai vẫn luôn rất dịu dàng đầy lo lắng, anh vẫn luôn dõi theo và thật lòng quan tâm cậu em trai không cùng huyết thống này.

Khánh Duy là đứa trẻ được ba Tuấn Phong nhận là con nuôi từ nhỏ, anh là con trai của bạn ba mẹ Tuấn Phong, khi anh tám tuổi mẹ anh không may mắc bệnh hiểm nghèo, trước lúc qua đời bà đã gửi gắm anh cho bố mẹ Tuấn Phong, từ đó anh đều sống cùng gia đình Tuấn Phong, được họ yêu thương coi như ruột thịt, anh cũng là niềm tự hào của ba mẹ nuôi, là người anh tốt của Tuấn Phong, Hải Băng, từ nhỏ bọn họ đã rất thân với nhau và anh luôn là người đứng mũi chịu sào trước những trò nghịch ngợm của ba cậu cháu nhà này, phải nói là mấy đứa trẻ nhà này rất thông minh nhưng nghịch hơn quỷ sứ.

– Dù anh giỏi đến đâu nhưng súng đạn không có mắt, vụ này không dễ như những vụ anh từng theo, em không muốn mẹ phải đau lòng nữa đâu. Anh rút khỏi vụ này đi.

– Em biết gì về vụ này?

– Không có gì, thôi em phải đi đây. Anh mau bình phục. - Nói rồi, nhanh như một cơn gió, Tuấn Phong đi vội ra khỏi phòng bệnh trước sự ngỡ ngàng của anh trai, anh luôn bí hiểm như vậy, nói chuyện lấp lửng, đầy ẩn ý.

Khánh Duy trầm ngâm nhìn ra cử sổ phòng bệnh, anh phân vân suy nghĩ, không hiểu sao Tuấn Phong lại làm như vậy, không hiểu vì lí do gì một cảnh sát giỏi, từng sống chết yêu nghề như anh lại có thể dễ dàng từ bỏ để đi theo con đường của những kẻ mà anh từng ghét cay ghét đắng như vậy. Hồi ức trong anh ùa về, khi mà cậu em trai lúc ấy còn đang học năm cuối cấp ba hào hứng khoe với anh sẽ nộp hồ sơ dự tuyển học viện cảnh sát nhân dân giống anh, cậu bé còn từng tuyên bố hùng hồn sẽ bắt sạch bọn tội phạm để bảo vệ bình yên có đất nước, để mọi người đi ngủ không cần khóa cổng, cất tiền trong két không cần để mật khẩu rồi nhiều nhiều điều nữa.

"– Tại sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?

– Em muốn vậy, anh tránh ra đi.

– Để nó đi, ta không có thằng con như vậy.

– Ba…

– Con đừng đi mà…

– Lý tưởng của em đâu rồi, ai từng nói với anh sẽ bắt hết tất cả bọn tội phạm, giữ bình yên cho đất nước?

– Không phải việc của anh, chăm sóc ba mẹ giúp em, em đi đây…"

Cùng lúc đó:

– Anh đang nghĩ gì vậy? - Hải Huệ vào phòng, nhìn thấy anh đang trầm ngâm, cô nhíu mày.

– Anh nằm xuống đi, xuống khỏi giường làm gì vậy? Vết thương vẫn chưa lành đâu, nào cẩn thận, em mang cháo cho anh nè. Cô mỉm cười đỡ anh ngồi xuống giường, lấy cháo cho anh.

– Cảm ơn em. - Anh mỉm cười nhìn cô, làm cô thoáng chút bối rối.

– Ồ dâu tây nè, dì đến thăm anh ạ. - Nhìn lẵng quả trên bàn Hải Huệ reo lên.

– Không, Phong vừa ở đây.

– Ồ. Thật là, đúng là anh em nhà người ta chưa bao giờ làm em thất vọng, biết rõ nhau thích ăn gì. Để em giúp anh ăn cháo, anh đang bị thương mà. - Biết anh định từ chối, cô phải úp sọt ngay lí do tay anh đang bị thương không thì thế nào anh cũng đòi tự ăn.

Bãi đậu xe bệnh viện.

– Phong!

– Mẹ.

– Con vừa thăm anh?

– Vâng.

– Mẹ xem nào, con trai của mẹ, con vẫn khỏe chứ, có bị ốm không? Không thức khuya đấy chứ?

– Mẹ à, con không sao, mẹ gầy đi nhiều đấy ạ. Mẹ ngồi xuống đây.

– Mẹ rất lo lắng cho con, lúc Duy bị thương mẹ rất sợ, quay về nhà được không con, không làm cảnh sát nữa cũng được, chỉ cần con trở về nhà là được rồi.

Bà Ngọc Hà dưng dưng nước mắt nhìn anh đầy lo lắng, người phụ nữ mạnh mẽ, giờ đây yếu đuối hơn lúc nào, bà lo lắng cho cậu con trai đang trong vòng nguy hiểm, chưa bao giờ bà lại lo lắng và sợ hãi như vậy, ngay cả trước đây khi mà phải một mình bơ vơ bươn trải nơi đất khách quê người mấy năm trời cùng cậu con trai nhỏ bà cũng không lo lắng và sợ hãi như bây giờ, bà ước gì các anh cứ bé nhỏ như trước đây, cứ mãi trong vòng tay bảo vệ của bà thì thật là tốt.

***

"– Mẹ ơi, Kem ăn này. - Cậu bé chỉ vào đĩa tôm trên bàn mắt lấp lánh.

– Kem ngoan chờ chút ba ra cả nhà mình cùng ăn nhé! - Người phụ nữ trẻ âu yếm nhìn cậu con trai.

– Em, em à, cháy rồi em. - Ông Nguyên vội vàng tắt bếp. – Em sao vậy?

– Anh à… - Bà nghẹn nào nói không nên lời, ông vội lau nước mắt cho bà, đỡ bà ngồi xuống ghế rồi ngồi xuống đặt tay lên vai bà, ông nhìn bà đầy lo lắng.

– Em đang lo lắng cho con? Thằng bé đã không sao nữa rồi mà, mai sẽ xuất viện không phải sao?

– Anh đưa Phong về cho em, em sợ… - Bà mím môi lắc đầu nhìn ông trong nước mắt.

– Ngoan nào… - Ông ôm bà vào lòng vỗ về, bà càng khóc to hơn, ông càng đau lòng hơn.

Phong là cậu con trai ông yêu quý, anh và mẹ anh vô cùng quan trọng với ông, vì một sai lầm ông đã từng một lần để mất hai mẹ con anh, ông tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra nữa, nhưng những gì người ta mong muốn đều khó có thể xảy ra theo ý mình, ngày anh nói sẽ rời khỏi ngành đã làm cho ông vô cùng sốc đến mức đột quỵ, cũng từ ngày đó ông luôn phiền lòng, ông cũng rất lo lắng cho anh, luôn dõi theo anh, nhưng ông không biểu hiện ra ngoài, khiến ai cũng cho rằng ông đang giận anh, không để ý gì đến anh.

"– Sau này lớn lên Kem sẽ làm cảnh sát như ba để bảo vệ mẹ và Min.

– Kem của ba ngoan lắm."

Người đàn ông ngoài năm mươi đang buồn rầu hồi tưởng lại.

Nhìn tấm ảnh trong bộ cảnh phục cùng hai cậu con trai giờ đều đã là đồng nghiệp của mình, ông Nguyên không kìm nén được cảm xúc, ông khẽ đưa tay lau giọt nước mắt trên khóe mi. Ông từng rất tự hào về cả hai khi lần lượt nhận được hồ sơ dự tuyển của hai anh đều làm ông xúc động, rồi họ lần lượt tốt nghiệp ra ngành xuất sắc, rồi những thành tích mà cả hai đạt được đều làm ông hạnh phúc.

Wedding Dress Paradise.

– Hả biến mất ở sân bay? Chết thật chết thật. - Bà Ngọc Hà nhíu mày khi đang nhận điện thoại của một ai đó gọi tới.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK