Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cổ Mục gật đầu.

Thật sự chiến đấu, hắn chỉ có phần bị đánh, căn bản không phải là đối thủ.

Tiếp tục nữa, chỉ có thể một con đường chết.

- Ta bảo ngươi thu trường kiếm, đưa đầu qua, rõ ràng là hành vi chịu chết, lại sẽ làm cho Dung Nham thú này vốn đã đa nghi, sinh lòng nghi ngờ, cảm thấy khiếp sợ! Bởi vì... điều này hoàn toàn không phù hợp với lẽ thường!

Trương Huyền mỉm cười:

- Hơn nữa quan trọng nhất chính là, Dung Nham thú có một nhược điểm rất lớn ở trên miệng. Thấy động tác của ngươi khác thường như vậy, nó nghi ngờ có phải ngươi nhìn ra vấn đề. Nó sợ bị khống chế thu phục, lúc này mới xoay người bỏ chạy.

- Thì ra là thế!

Nghe được giải thích, Cổ Mục, Liêu Huân mới chợt hiểu ra.

Nhất là Cổ Mục, trong lòng âm thầm may mắn. Nhờ nghe theo lời sư thúc tổ, bằng không, tiếp tục đánh tiếp, hiện tại chắc hẳn đã xong rồi.

- Vậy... vì sao ôm lấy cái đuôi của nó, nó lại co quắp, không còn năng lực chiến đấu nữa?

- Man thú có cần hít thở hay không?

Trương Huyền nhìn qua.

- Đương nhiên cần...

Cổ Mục thoáng sửng sốt một chút, liền vội vàng gật đầu.

Man thú và người như nhau, tự nhiên cần phải hít thở.

- Dung Nham thú sinh hoạt ở trong dung nham. Trước đó chúng ta vừa tới, vẫn chưa nhìn thấy. Ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?

Cổ Mục sửng sốt.

Cá ở trong nước có thể hít thở, đó là bởi vì tai nó có thể loại bỏ khí tức trong nước. Dung nham nói trắng ra chính là nham thạch tan chảy, cực nóng khó nhịn được. Bên trong không có khả năng có khí thể. Vừa rồi thời gian ba người tới, vẫn chưa nhìn thấy được đầu của Dung Nham thú ở bên ngoài. Vẫn là chờ Liêu Huân ném ra một tảng đá, nó mới nhảy ra.

Chẳng lẽ... Con vật này không cần hít thở?

Không thể như vậy được!

Chưa từng nghe nói qua có man thú không cần hít thở vẫn có thể sống!

- Chỗ Dung Nham thú sử dụng để hô hấp, cũng chính là cái chúng ta gọi là mũi, không phải ở trên đầu, mà là ở... trên đuôi!

Trương Huyền giải thích.

- Ở trên đuôi?

Hai người vội vàng nhìn lại về phía Dung Nham thú, quả nhiên thấy trên đuôi có hai hàng lỗ nhỏ.

- Bình thường con vật này ẩn nấp ở trong dung nham, chỉ cần lộ đuôi ra, có thể dễ dàng hít thở. Mà màu sắc đuôi của nó và dung nham gần như tương đồng. Cho dù chúng ta vừa tới, cũng không phát hiện ra!

Trương Huyền cười nói:

- Vừa rồi ta bảo ngươi ôm lấy đuôi của đối phương, chính là sử dụng thân thể ngăn chặn đường hít thở của nó. Không thể hít thở, trong cơ thể võ giả nắm giữ chân khí có thể kiên trì hồi lâu. Man thú lại khác, đặc biệt là còn ở trong nham thạch nóng cháy như vậy, không bao lâu, thể lực sẽ tiêu hao hết! Tất nhiên vì vậy, cũng không có sức phản kháng! Những đặc trưng này, khi vừa mới bắt đầu ta cũng không nhìn ra. Ta bảo ngươi cùng với nó chiến đấu, mới suy đoán ra.

- Thì ra là thế!

Giờ Cổ Mục mới hiểu được, vì sao vừa mới bắt đầu sư thúc tổ không nói chuyện. Hóa ra không phải hãm hại hắn, mà là đang quan sát đặc điểm của Dung Nham thú, lại nghĩ biện pháp lập ra phương án thuần phục nó.

Buồn cười cho hắn, còn hiểu nhầm như vậy... thực sự mất mặt!

Biết những điều này, đối với vị sư thúc tổ trước mắt này, hắn lại càng thêm bội phục sát đất.

Chỉ dựa vào chiến đấu, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, lại xác định được đặc điểm, tính cách của con Dung Nham thú này, cũng lập ra được phương pháp thuần phục. Phần kiến thức này, sợ rằng thuần thú sư tứ tinh cũng khó có thể đạt được!

Nhất là sau khi lên bờ, đâm mấy châm đối với Dung Nham thú, sợ rằng chính là thủ đoạn hạn chế đối phương động đậy. Bằng không, tốc độ thần phục cũng không có khả năng nhanh chóng như vậy.

- Dung Nham thú đã thuần phục, đi hái hạt sen đến đây đi!

Giải thích xong, Trương Huyền khoát tay áo.

- Vâng!

Cổ Mục gật đầu, không nói nhiều, lại nhảy vào dung nham, bay nhanh về phía sen Xích Diễm.

Thấy hắn thành công thuần phục Dung Nham thú, Trương Huyền cũng thở phào nhẹ nhõm.

Man thú chiến đấu cũng giống như nhân loại, Đồ Thư Quán cũng có thể hình thành sách. Để cho Cổ Mục cùng nó đối chiến, chính là để xuất hiện sách nhìn ra chỗ thiếu hụt.

Biết khuyết điểm, việc còn lại sẽ đơn giản.

Không có Dung Nham thú ngăn cản, thời gian không lâu, một đài hoa sen đã bị hái qua. Phía trên kết chín viên hạt sen màu kim hoàng. Còn không có lấy ra, mùi thơm lại xông vào mũi, khiến người ta ngửi lên một hơi, không nhịn được tinh thần chợt thoải mái.

- Sư thúc tổ, đây là hạt sen Xích Diễm...

Dụng hộp ngọc đựng hạt sen xong, hắn đưa tới.

- Ừ!

Tiếp nhận hạt sen, Trương Huyền lấy ra hai hạt đưa tới:

- Một hạt là cho ngươi, một hạt khác là cho con Dung Nham thú này!

Đã nói trước, đối phương lưu lại một hạt sen Xích Diễm, còn lại thuộc về mình.

Hiện tại con Xích Viêm thú này, bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá, tăng thêm mộ hạt.

Dù sao không có vị đặc sứ này, đừng nói có thể có được thứ đồ tốt này, sợ rằng ngay cả biết cũng không biết, sẽ bỏ qua.

- Đa tạ sư thúc tổ!

Vẻ mặt Cổ Mục kích động.

- Những hạt này, lưu lại chia cho phân bộ các ngươi, đợi thực lực ai đạt được Chí Tôn đỉnh phong, mới có thể dùng!

Lại lấy ra một hạt, đưa cho Liêu Huân.

Người sau cũng không tránh khỏi ngàn ơn vạn tạ.

Hạt sen Xích Diễm tuy rằng vô cùng trân quý, nhưng đối với Trương Huyền hiện tại mà nói, tác dụng không lớn.

Hắn muốn đột phá Chí Tôn đỉnh phong, chỉ cần tìm được đủ bí tịch, công pháp là được. Cái gọi là rào cản tu luyện, căn bản không tồn tại.

Tác dụng không lớn, lại là nhận được ở Hồng Liên Độc Điện, không để cho đối phương một hạt, cũng không thể nào nói nổi.

Chín hạt sen, đưa ra ba hạt, còn lại sáu hạt, Trương Huyền yên tâm thoải mái thu vào chiếc nhẫn trữ vật.

- Chuyện nơi đây đã xong, ta cũng nên đi!

Hạt sen Xích Diễm tới tay, sách Độc Điện cũng xem xong, mục đích lần này hoàn thành viên mãn. Trương Huyền giúp Cổ Mục giải quyết một lần cuối cùng tai hoạ ngầm, xua tay từ biệt.

- Sư thúc tổ... sau đó ta muốn bái kiến ngài, phải đi nơi nào tìm kiếm?

Biết hắn nhất định sẽ đi, Cổ Mục có chút lưu luyến, không nhịn được nói.

Tuy rằng thời gian chung đụng không dài, vị trước mắt này lại hoàn toàn chữa trị tốt tai hoạ ngầm trong cơ thể hắn, đồng thời giúp hắn thuần phục một con man thú, ân tình to lớn, khó có thể miêu tả.

Cho dù cũng đoán ra đối phương có khả năng không phải là sư thúc tổ, nhưng vẫn bội phục không thôi, không dám có chút ý niệm phản kháng, trái lại còn mang theo một tia sùng bái.

- Ta bốn biển là nhà. Nếu có duyên, tự nhiên sẽ gặp mặt!

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn là giả, có thể không thấy mặt thì tốt nhất không thấy.

- Sư thúc tổ. Đây là lệnh bài đại biểu thân phận của ta. Ta biết đối với sư thúc tổ không có tác dụng gì. Nhưng nếu chẳng may ngài có một hậu nhân, học sinh gặp phải khó khăn, có thể cầm thứ này tới Độc Điện của Hiên Viên vương quốc tìm ta. Chỉ cần có thể hoàn thành, ta sẽ dốc hết toàn lực!

Cổ tay hắn lật một lần, lấy ra một ngọc bài đưa tới.

- Tốt lắm, đa tạ!

Biết đối phương là có lòng tốt, muốn báo đáp ân tình của mình, Trương Huyền cũng không từ chối, tiện tay tiếp nhận, thu vào chiếc nhẫn trữ vật.

- Từ biệt!

Nên nói đều đã nói hết, Trương Huyền không từ chối nữa, đi nhanh từ Độc Điện ra ngoài.

Thời gian đi qua một lần, toàn bộ đường đi hắn đều nhớ. Cho dù không có đại dược vương dẫn dắt, hắn cũng có thể dễ dàng rời khỏi đó.

Một đường đi về phía trước, năm ngày sau, hắn rời khỏi phạm vi Hồng Liên sơn mạch.

Hắn khẽ kêu lên một tiếng, chờ đợi một lát, bóng dáng khổng lồ của Thiết Xỉ Khiếu Thiên thú lại xuất hiện ở trên không trung.

Thân thể hắn tung lên, nhảy lên trên lưng Khiếu Thiên thú, cánh nó vỗ, bay thẳng về phía phương hướng Thiên Vũ vương thành.

Danh Sư Đường, Trương Huyền ta tới đây!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK