Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Thiết Thanh Hoa nghìn năm?

Sắc mặt Lưu sư cũng có chút khó coi.

Là danh sư, hắn tuy rằng không tinh thông y dược, cũng đã nghe nói qua Thiết Thanh Hoa, là một loại dược liệu trân quý, đặc biệt là đạt được nghìn năm, càng trân quý. Nếu thật sự muốn bán ra, một ngàn vạn kim tệ, sợ rằng cũng không nhất định có thể mua được.

Một ngàn vạn kim tệ, hắn tích lũy nhiều năm như vậy mặc dù có, nhưng thoáng cái bị người ta lừa đi nhiều như vậy, cho dù là hắn cũng cảm thấy không thể chịu đựng được.

- Không sai!

Ngón tay Bạch Thiềm y sư gõ bàn, mí mắt nâng lên:

- Ta vừa mua được dược liệu này, va chạm tới người học sinh này của ngươi, đã không thấy tăm hơi. Không phải là nàng trộm thì ai trộm? Hoặc là đền tiền. Không muốn đền tiền, để ta bắt nàng trở lại tra hỏi. Bằng không, cùng lắm thì ta lại nói chuyện này ra ngoài, nói ngươi dung túng học sinh ăn cắp, xem Danh Sư Đường có thể xử lý hay không.

Vừa nói hắn vừa rót một chén nước trên bàn, vẻ mặt đắc ý nhìn qua.

- Chuyện này...

Sắc mặt Lưu sư tái xanh.

Đối phương xem ra nắm chặt nhược điểm của danh sư.

Phàm là danh sư, đều yêu quý danh tiếng. Nếu như thật sự bị hắn vu oan hãm hại dung túng học sinh ăn cắp, sau này còn sát hạch nhị tinh thế nào? Làm sao có thể gặp người?

Xôn xao!

Gian phòng đang nặng nề, một đám người đã đi tới. Đó là tiểu nhị đi mời đội tuần tra.

Những người này mỗi người đều có thực lực Ích Huyệt cảnh. Người đi đầu kia còn là cường giả Thông Huyền cảnh.

Toàn thân mặc khôi giáp, cầm trường kiếm trong tay, khiến người ta có một loại cảm giác thiết huyết lạnh như băng.

- Ra mắt Bạch Thiềm y sư!

Người trong đội tuần tra đi tới phòng khách, vừa liếc mắt thoáng nhìn, liền nhận ra Bạch Thiềm, tiến lên ôm quyền.

Nếu nói gần đây trong toàn bộ vương thành người có danh tiếng nổi nhất là ai, tất nhiên là tam công chúa điện hạ Mạc Vũ. Về phần người thứ hai, chỉ sợ cũng phải kể tới người ngồi trước mắt này.

Có người nói hắn giải quyết được chứng bệnh ngay cả y sư tam tinh cũng không nhìn ra, thực lực chân chính, sợ rằng đã vượt qua tam tinh, đạt được cảnh giới cao hơn. Chỉ là tu vi không đủ, mới không đi thi hạch.

- A, hóa ra là Diêu đội trưởng!

Mí mắt vừa nâng lên, Bạch Thiềm cũng nhận ra đối phương, bàn tay vẫy một cái:

- Nếu là ngươi lại dễ giải quyết. Nữ hài kia trộm dược liệu do đại dược vương vừa đưa cho ta, Thiết Thanh Hoa nghìn năm. Ngươi xem chuyện này nên xử lý như thế nào!

- Đại dược vương?

Sắc mặt Diêu đội trưởng thoáng đổi.

Đại dược vương danh tiếng cực lớn, đại biểu cho Độc Điện. Chính vì vậy, ở Hồng Liên thành gần như cũng là bá chủ một phương. Thiên Vũ vương thất cũng chưa bao giờ xuất binh.

Dược liệu do đại dược vương tự mình đưa cho hắn, xem ra lời đồn đại là sự thật. Chuyện này phải cẩn thận xử lý.

- Ngay cả dược liệu của Bạch Thiềm y sư cũng dám trộm? Thật to gan!

Hừ lạnh một tiếng, Diêu đội trưởng bước lên trước, đi tới trước mặt Lưu sư:

- Vị danh sư này, ta kính trọng thân phận của ngươi, sẽ không động thủ. Mau giao người học sinh này của ngươi ra! Để cho ta mang về thẩm vấn. Yên tâm đi, đội tuần tra công bằng chính trực. Nếu quả thật là trong sạch, tất nhiên sẽ xử quyết công bằng chính trực cho các ngươi. Nếu thật sự trộm đồ, cho dù ngươi là danh sư, chúng ta cũng không ngại, ầm ĩ đến tai Danh Sư Đường!

- Chuyện này... vẫn mong đừng vội vàng. Chúng ta nguyện ý giải quyết riêng!

Thấy hai bên quen biết, biết một khi Triệu Nhã bị bắt, nhất định sẽ bị tội danh trộm đồ phải bắt giam, Lưu sư hít sâu một hơi, nói.

- Lưu sư, không được!

- Triệu Nhã không trộm đồ, vì sao phải giải quyết riêng?

- Không sai, Lưu sư, một khi giải quyết riêng, chẳng khác nào thừa nhận Triệu Nhã cầm đồ của bọn họ. Đối với danh tiếng lão sư của ngài, sẽ có tổn hại cực lớn...

...

Nghe được Lưu sư muốn giải quyết riêng, đám người Trịnh Dương, Lục Tầm sốt ruột la lên.

Một khi giải quyết riêng, lại cho thấy mình chột dạ, thật sự trộm đồ, danh dự của Lưu sư sẽ bị hao tổn thật lớn. Truyền tới Danh Sư Đường, thậm chí cũng sẽ tiếp nhận điều tra.

Như vậy thật sự lại trăm miệng khó cãi.

- Được rồi! Tất cả câm miệng!

Lưu sư khoát tay.

Không giải quyết riêng, Triệu Nhã tất nhiên cũng sẽ bị bắt trở lại thẩm vấn. Dẫn học sinh tới còn đánh mất, bảo hắn có mặt mũi nào đi gặp “đại sư huynh”?

- Giải quyết riêng?

Không nghĩ tới vị danh sư này vì học sinh, ngay cả một ngàn vạn kim tệ cũng bỏ ra được, Bạch Thiềm y sư chắt lưỡi. Hắn lập tức cười lạnh một tiếng:

- Giải quyết riêng cũng có thể. Ta vừa rồi suy nghĩ một chút, gốc cây Thiết Thanh Hoa nghìn năm này, vô cùng trân quý. Một ngàn vạn căn bản mua không được. Đại khái cần phải năm nghìn vạn kim tệ. Ngươi lấy kim tệ tới, ta liền rời đi. Nếu không lấy ra được, thật ngại qua, người hôm nay ta nhất định dẫn đi!

- Năm nghìn vạn? Ngươi... Dược liệu gì có thể đáng giá như thế?

- Vừa mới là một nghìn vạn, lập tức tăng giá. Đáng giận...

...

Nghe người này thoáng một cái nói tăng giá dược liệu lên năm nghìn vạn, tất cả mọi người phát điên rồi. Mỗi một trợn mắt nhìn.

Lưu sư cũng xiết chặt nắm đấm.

Hắn trở thành danh sư nhiều năm như vậy, đâu chịu nổi cơn giận này!

- Thế nào? Muốn giải quyết riêng cũng nhanh một chút. Đừng ở chỗ này dây dưa. Thời gian của ta quý giá, không có thời gian tiêu hao cùng với các ngươi!

Bạch Thiềm y sư nâng chén trà lên, vẻ mặt đắc ý nhìn qua.

- Ngươi...

Khuôn mặt Lưu sư tái nhợt.

- Lưu sư, ta đi cùng với bọn họ. Rõ ràng là hắn đùa bỡn ta, ngược lại vu oan hãm hại ta ăn cắp dược liệu. Ta không tin, toàn bộ Thiên Vũ vương quốc không có vương pháp!

Triệu Nhã bước lên trước, cất cao giọng nói.

...

Bên trong căn phòng, Trương Huyền rửa mặt xong đang muốn đi ngủ, đột nhiên sửng sốt.

- Nghe giống như... Triệu Nhã? Lẽ nào bọn họ tới?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK