Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tàng thư khố nhất tinh, rộng rãi mênh mông, không biết chứa bao nhiêu bộ sách, bao gồm không ít chức nghiệp và kỹ năng trên phương diện chỉ điểm.

Tiến vào trong đó, Trương Huyền liếc mắt thoáng nhìn, cũng nhịn không được chấn động kinh ngạc.

Tàng thư khố này còn lớn hơn so với tàng thư khố của vương quốc trước đó. Sách càng nhiều hơn. Phương diện tri thức cũng càng rộng hơn. Nhân văn địa lý, man thú đan dược, bí cảnh bảo vật... Không cái gì không có, không chỗ nào không chứa.

- Nhiều sách như vậy, phải xem xong trước sáng sớm ngày mai...

Hắn thở ra một hơi.

Trước đây tàng thư khố của vương quốc, hắn lại xem tròn năm ngày năm đêm. Chỉ có điều, lúc đó thủ pháp đọc sách quá chậm. Hiện tại cho dù tốc độ nhanh hơn nhiều, muốn trong thời gian nửa ngày một đêm xem xong hết, cũng là một công trình vĩ đại.

- Bắt đầu đi!

Biết không quá nhiều thời gian để cho hắn do dự. Thân thể hắn thoáng lắc một cái, lại chạy nhanh ra.

Tu vi đạt được Tông Sư cảnh, lại thêm mức độ tâm cảnh tăng, hắn không giống như trước, chạy nhanh một hồi lại không chịu nổi. Hắn có thể kiên trì càng lâu hơn, tốc độ cũng càng nhanh hơn.

Loạt xoạt!

Từng hàng sách được thu vào trong đầu, rong chơi ở trong biển tri thức, Trương Huyền quên cả thời gian.

...

Trong lòng Bạch Thiềm y sư đã suy sụp.

Hắn tìm được phủ đệ rất gần với Danh Sư Đường, nhưng giá cũng đắt tới dọa người, gần như tất cả số tiền hắn kiếm được trong đời này đều bỏ vào đó.

Chỉ có điều, so với mạng sống, những vật ngoài thân không tính là gì cả.

- Trương Huyền thiếu gia ở Danh Sư Đường, lẽ nào hắn cũng muốn sát hạch danh sư?

Tìm được phủ đệ, hai người hắn và Tôn Cường chịu trách nhiệm đốc thúc đi nhanh về phía Danh Sư Đường.

- Ừ, thiếu gia là học sinh của lão gia, tất nhiên phải sát hạch danh sư...

Tôn Cường gật đầu:

- Chúng ta đi nhanh lên một chút, có lẽ còn có thể nhìn thấy được thiếu gia biểu diễn tài hoa, một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc!

- Một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc?

Bạch Thiềm y sư lắc đầu:

- Danh sư không phải dễ dàng thi như vậy, nhất là năm cửa ải, cửa ải trước khó khăn hơn so với cửa ải sau. Thiếu gia nhà các ngươi tuy rằng cũng rất lợi hại, nhưng ta cảm thấy vẫn còn hơi trẻ. Thuận lợi thông qua có lẽ có thể. Một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc, chỉ sợ cũng sẽ khó khăn! Dù sao, phía trên có một Mạc Hoằng Nhất đè nặng, tất cả kỷ lục đều là của hắn!

- Mạc Hoằng Nhất?

Tôn Cường nhìn qua.

Ngày hôm qua vừa đến Thiên Vũ vương quốc, lại gặp được người này. Sau đó chính là tìm phủ đệ, cơ bản không được nghỉ ngơi mấy. Đối với vị danh hiệu thiên tài siêu cấp này, hắn chưa từng nghe qua.

- Đúng vậy, Mạc Hoằng Nhất là đệ nhất thiên tài của Thiên Vũ vương quốc chúng ta. Đặc biệt là ở thời điểm sát hạch danh sư, liên tục phá kỷ lục, được gọi là người đứng đầu trong ngàn năm từ trước tới nay!

Ánh mắt Bạch Thiềm y sư lộ ra vẻ sùng bái:

- Mức độ tâm cảnh càng đạt tới 6.0, cái thế vô song! Khương đường chủ từng nói rõ, muốn vượt quá hắn, trong vòng trăm năm sợ rằng không có người nào có thể làm được.

- Mức độ tâm cảnh 6.0? Người đứng đầu nghìn năm?

Tôn Cường líu lưỡi.

Không nghĩ tới, vương quốc còn có một vị cao thủ như vậy.

Hai người vừa nói vừa đi về phía trước. Rất nhanh bọn họ đã đi tới trước cửa Danh Sư Đường. Bọn họ đang muốn đi vào, lại thấy một tên hộ vệ đi tới.

- Bạch y sư...

Nhìn thấy được hai người, ánh mắt hộ vệ nhất thời sáng lên, sốt ruột vội vàng nghênh đón.

- Diêu đội trưởng, ngươi cũng ở đây!

Bạch Thiềm y sư gật đầu.

Đó chính là vị Diêu đội trưởng tối hôm qua.

Lúc này, Diêu đội trưởng không khí thế giống như tối hôm qua, trên mặt vẫn còn sưng đỏ. Chỉ có điều, ánh mắt hắn lộ ra vẻ khiếp sợ khó có thể che giấu được.

Phù phù!

Hắn đi tới trước mặt, đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống đất:

- Cảm ơn ân cứu mạng của Bạch y sư!

- Ân cứu mạng?

Bạch Thiềm y sư giống như hòa thượng sờ không thấy tóc:

- Diêu đội trưởng làm cái gì vậy? Tại sao lại nói ra lời này...

Mình cứu hắn khi nào?

- Nếu không nhờ y sư khuyên can, ta có khả năng còn có thể hồ đồ, không biết trời cao đất rộng, tìm cơ hội trả thù Trương sư. Là nhờ lời của y sư, khiến cho ta may mắn tránh khỏi khó khăn...

Diêu đội trưởng xúc động.

Làm hộ vệ của công chúa, quá trình Trương Huyền sát hạch danh sư, hắn đều nhìn thấy ở trong mắt, khiếp sợ đến mức thiếu chút nữa thì chết rồi.

Đối với công chúa có nửa nghĩa sư đồ. Sư huynh Khương đường chủ, có một lão sư lợi hại vượt quá tam tinh, bản thân gần như trở thành danh sư nhị tinh...

Bất kỳ một thân phận, bối cảnh nào, cũng không phải là người một hộ vệ nho nhỏ như hắn có thể đắc tội.

Nếu không phải ngày hôm qua Bạch Thiềm y sư khuyên can, hắn thật sự choáng váng đi tìm người ta gây phiền phức, sợ rằng đã lập tức bị đập chết, không hề có người nào thương tiếc thay hắn.

Quá dọa người!

- Trương sư?

Bạch Thiềm vẫn không biết rõ:

- Ngươi là nói... Trương Huyền thiếu gia?

- Đúng vậy, Trương sư thật lợi hại. Sát hạch danh sư nhất tinh phá hết tất cả kỷ lục do Mạc Hoằng Nhất lưu lại. Thậm chí cũng phá tan tất cả kỷ lục của sát hạch danh sư nhị tinh. Ta tự nhiên có mắt không tròng. Nếu muốn trả thù loại thiên tài này, thực sự là muốn chết...

- Phá tan kỷ lục của Mạc Hoằng Nhất? Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Bạch Thiềm y sư bối rối.

- Ngươi không biết sao? A, vừa rồi ngươi không ở Danh Sư Đường, không biết là rất bình thường. Là như vậy, hôm nay ta nhận lệnh bảo vệ công chúa...

Diêu đội trưởng vội vàng nói lại một lượt những gì bản thân mình nhìn thấy.

- Độ tín nhiệm 85, phòng trợ giúp tu luyện 130, điện khôi lỗi một chiêu đánh bại kẻ địch... Tại hiện trường đột phá Tông Sư, sát hạch danh sư nhị tinh thông qua bốn cửa ải, sư huynh của Khương đường chủ...

Nghe đối phương kể xong, mắt Bạch Thiềm y sư đỏ bừng, thân thể run rẩy, sắp muốn khóc.

Mình rốt cuộc đắc tội một quái vật thế nào vậy?

Vừa nói muốn phải phá được kỷ lục Mạc Hoằng Nhất ghi lại rất khó, kết quả hắn không chỉ phá được, còn cường thế đánh vào mặt...

Ban đầu còn nghĩ, chỉ cần đối phương giải hết kịch độc trong cơ thể hắn, hắn sẽ lập tức trở mặt, dựa vào nhân mạch của hắn, trừng trị cho tiểu tử này một trận. Hiện tại nghe được mới biết, vừa so sánh với đối phương, một chút nhân mạch này của hắn, chó má cũng không phải, lông cũng không tính được một sợi.

Danh sư nhị tinh, lại thêm bản thân là sư huynh của Khương đường chủ, sợ rằng ra lệnh một tiếng, cho dù là quốc vương bệ hạ, cũng phải tuân theo không dám vi phạm.

Buồn cười hắn còn sắc đảm che trời, đùa giỡn học sinh của người ta...

Thực sự ông cụ thắt cổ... ngại mạng dài!

- Trương sư... hiện tại đang ở đâu?

Vẻ mặt buồn bã giống như đưa đám, hắn không nhịn được hỏi.

- Danh Sư Đường cho hắn nhiệm vụ gì đó, có khả năng trong khoảng thời gian ngắn phải rời khỏi vương thành!

Diêu đội trưởng suy nghĩ một chút, liền ôm quyền:

- Cảm kích, nhớ ở trong lòng. Sau này sẽ mời ngươi ăn cơm. Ta còn có việc, cũng không muốn nói nhiều!

Nói xong, hắn xoay người rời khỏi đó.

- Ta đã nói thiếu gia sát hạch nhất định sẽ một tiếng cất lên khiến ai nấy đều kinh ngạc, sẽ không sai!

Tôn Cường nâng đầu lên.

- Đúng, đúng!

Bạch Thiềm y sư nghĩ tới điều gì, ánh mắt nhất thời sáng lên:

- Trương sư đã có nhiệm vụ muốn làm, học sinh của hắn có phải cũng ở nơi đây, vừa vặn có thể nhận được phủ đệ... thuận tiện hầu hạ!

Nghe được rất nhiều sự tích về vị Trương Huyền này, hắn lại không có tâm tư chống đối nữa. Trước đó bởi vì đùa giỡn học sinh của Trương sư, do đó phát sinh rạn nứt, có thể có thể nhân cơ hội tu bổ một chút.

- Ách, được rồi!

Tôn Cường gật đầu, hai người đi vào Danh Sư Đường.

...

- Lưu sư, Trương sư bảo ta nói cho các ngươi biết, tạm thời tìm nơi nghỉ ngơi, thay hắn chiếu cố mấy học sinh. Hắn sát hạch danh sư nhị tinh có khả năng còn cần một khoảng thời gian nữa!

Bên trong Danh Sư Đường, trước mặt Lưu Lăng, một học đồ đã đi tới.

- Cảm ơn đã truyền lời!

Học đồ đi rồi, Lưu Lăng nhìn về phía mọi người:

- Nếu sư huynh vẫn cần một khoảng thời gian, ta thấy chúng ta vẫn nên tìm chỗ ở trước đã!

- Được, chỉ là... ở nơi nào được?

Thiên Vũ vương thành chúng ta lại không quen. Nếu chẳng may ở quá xa, lão sư trở về không tìm được, vậy phải làm sao bây giờ?

Triệu Nhã không nhịn được nói.

- Cái này...

Lưu Lăng cũng nhăn mày lại:

- Thật sự không được, lại ở chỗ trước...

Còn chưa nói dứt lời, hắn liền nghe được một người kêu lên.

- Lưu sư, các vị thiếu gia, tiểu thư, ta đã chuẩn bị xong phủ đệ, mời đi theo ta...

Quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy Bạch Thiềm y sư ngày hôm qua giống như Thiên Vương lão tử đùa giỡn Triệu Nhã, hiện tại vẻ mặt cung kính, giống như nô bộc, trên mặt đầy vẻ tươi cười khiêm tốn, hình như rất sợ chọc bọn họ không vui.

- ...

- Đây là tình huống gì?

Đám người Lưu Lăng đồng thời ngây người.

...

- Ngươi nói cái gì?

- Có người liên tiếp phá được kỷ lục do Mạc Hoằng Nhất ghi lại?

- Sư huynh của Khương đường chủ? Lão sư hắn là một vị danh sư vượt quá tam tinh?

- Sát hạch danh sư nhị tinh thành công?

Chuyện phát sinh ở Danh Sư Đường, giống như gió lốc, xoay tròn, trong khoảnh khắc lại truyền tới trong tai vô số tộc trưởng gia tộc lớn.

Danh sư cũng là căn bản của một nước.

Danh sư nhị tinh còn là nhân vật đỉnh phong nhất của Thiên Vũ vương quốc. Sát hạch thành công, đồng thời phá được tất cả kỷ lục do thiên tài Mạc Hoằng Nhất lưu lại. Tin tức quá mức kinh người, muốn che giấu, cũng không che giấu được.

- Bên trong Vương quốc còn có một nhân vật như vậy sao? Người, tuyên chỉ, phong vị Trương sư này là Huyền vương, có thể tự do ra vào vương cung, không cần triệu kiến...

Trên ghế lớn cao nhất trong vương cung, một người trung niên nhìn xong tấu chương trong tay, ánh mắt lóe lên, lập tức tuyên bố.

Chỉ có điều, hắn còn chưa nói dứt lời, vội vàng khoát tay áo:

- Tạm thời không vội, những điều kiện này quá mức tầm thường. Ngươi phái người liên tục chú ý tới Danh Sư Đường. Một khi Trương sư xuất hiện, lập tức nói cho ta biết, ta muốn đích thân bái kiến!

- Đích thân bái kiến? Bệ hạ, chuyện này...

Nghe được quyết định của hắn, rất nhiều đại thần đều sửng sốt.

Bất kể nói thế nào, hắn cũng là bệ hạ của vương quốc nhất đẳng, tự mình bái kiến một người thanh niên chưa đủ hai mươi... có phải có chút chuyện bé xé ra to hay không?

- Không cần nói, ý ta đã quyết!

Người trung niên hừ lạnh nói.

Vị Trương Huyền này tuy rằng hiện tại thoạt nhìn chỉ là danh sư nhị tinh sơ kỳ, thậm chí còn có chưa có sát hạch xong, nhưng dựa vào tiềm lực, trở thành tam tinh, thậm chí càng cao hơn, chỉ là vấn đề thời gian.

Người như thế, đi tới bất kỳ chỗ nào cũng sẽ là tồn tại siêu cường xưng bá một bên. Cho dù hắn là quốc vương, cũng không dám có sơ suất.

- Vâng!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK