Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Được, giải quyết xong!

Trương Huyền cười khanh khách vỗ tay một cái.

Nhìn thấy được bộ dáng hắn thoải mái, tất cả mọi người mê muội từng hồi, muốn nôn ra máu.

Người này ra bài cũng quá không theo lẽ thường.

Nghiệp đoàn giáo sư có văn bản quy định rõ ràng không cho phép dùng cách xử phạt học sinh về thể xác. Ngươi trực tiếp động thủ đánh người ta thành đầu heo. Một khi truy cứu tới, ai cũng không gánh nổi trách nhiệm này.

- Liễu lão sư, ngươi...

Mạc Hoằng Nhất cũng bất đắc dĩ một hồi, thiếu chút nữa thì không nhịn được cơn giận:

- Lão sư không thể đánh học sinh!

Người này cũng hay rồi.

Ngươi nói ngươi không hiểu quy định sát hạch danh sư ngược lại cũng thôi. Dạy học chung quy đã từng làm, học sinh chung quy đã từng dạy... Đều là người sát hạch danh sư nhị tinh, làm sao có thể ngay cả chút quy định ấy cũng không hiểu?

Lão sư phải lấy đức thu phục người, dùng cách xử phạt học sinh về thể xác, một khi bị phát hiện, rất có khả năng sẽ bị loại bỏ tư cách giáo sư.

- Đánh học sinh? Ai nói ta đánh học sinh?

Trương Huyền mở to hai mắt nhìn, nhìn về phía nam sinh trước mắt:

- Ta đánh ngươi sao?

- Không! Lão sư đối với ta ơn nặng như núi, là vì cứu ta, không phải đánh ta!

Nam sinh vội vàng dập đầu, dùng miệng thều thào kêu lên.

- ...

Mọi người phát điên.

Đại ca, ngươi có cần phách lối hơn một chút nữa sao?

Đây là muốn xem nhiều người như vậy thành người mù a!

Chúng ta tận mắt nhìn thấy được ngươi đánh người, không thừa nhận ngược lại cũng thôi, lại còn uy hiếp học sinh, khiến cho hắn không dám nói. Quả thực chính là cùng hung cực ác, mất trí!

Đã từng thấy lão sư làm cho người ta không nói được lời nào, chưa thấy qua người nào không thể nói được như thế.

- Hừ!

Vung cánh tay, sắc mặt Tạ viện trưởng tái xanh.

Thân là viện trưởng, danh sư nhất tinh, sự kiện giáo sư đánh học sinh lại phát sinh ở trước mắt, thậm chí còn tiến hành uy hiếp đối với học sinh, cũng quá không để hắn vào trong mắt!

- Liễu lão sư, dùng cách xử phạt về thể xác đối với học sinh, đã vi phạm làm là chức trách của bản thân lão sư. Chuyện ngày hôm nay, ta sẽ đúng sự thật báo lên nghiệp đoàn. Ngươi cứ chờ nhận quyết định cân nhắc của nghiệp đoàn! Mặt khác, Thiên Vũ học viện chúng ta cũng sẽ không mời loại lão sư có thái độ tệ hại giống như ngươi. Người không có sư đức, vẫn mời lập tức rời đi!

Nói khoát tay áo.

- Quyết định cân nhắc? Không có sư đức?

Trương Huyền thoáng sửng sốt một chút, nhìn về phía Tạ viện trưởng trước mắt:

- Đây là nhận định của ngươi?

- Không sai!

Tạ viện trưởng bực bội nói.

- Được rồi!

Trương Huyền lắc đầu:

- Với năng lực quan sát này của ngươi, thực sự là danh sư nhất tinh sao? Nói thật, ta thật muốn hỏi một câu... Ngươi có đúng là mù hay không!

- Phụt!

- Người này trực tiếp mắng Tạ viện trưởng mù?

- Trời ạ, dùng cách xử phạt học sinh về thể xác, mắc nhiếc danh sư nhất tinh, người này điên rồi sao?

...

Tất cả các lão sư khác tròng mắt trợn trừng cũng sắp rơi ra khỏi viền mắt.

Đây chính là viện trưởng của Thiên Vũ vương quốc, cường giả siêu cấp Tông Sư đỉnh phong. Nói riêng về thực lực, đủ để xếp vào mười người đứng đầu vương quốc, còn là danh sư nhất tinh. Nói hắn mắt mù...

Ta nhổ vào!

Vừa rồi chỉ cảm thấy ngươi kiêu ngạo. Bây giờ mới biết, ngươi là điên rồi!

Nếu không, làm sao muốn người ta tuyển dụng vào làm lão sư trong trường học, lại ở trước mặt mọi người đánh học sinh không nói, còn mắc nhiếc danh sư?

Danh sư không thể sỉ nhục. Chỉ riêng tội danh này cũng có thể khiến cho ngươi vạn kiếp bất phục, hoàn toàn xong đời!

Mạc Hoằng Nhất đứng ở một bên, khóe miệng cũng co giật.

Chỉ có điều, hắn biết người trước mắt này, tuy rằng tính cách cổ quái, nói không thèm quan tâm, nhưng có thực lực tuyệt đối, tuyệt đối không thể bắn tên không đích.

Hắn không nhịn được nhìn qua. Vừa nhìn, hắn không kìm lòng được sững sờ ở tại chỗ:

- Chuyện này...

Thời điểm hắn ngây người, Tạ viện trưởng dĩ nhiên hộc máu.

Hắn tức giận râu mép nhếch lên, râu tóc toàn thân dựng đứng, bất cứ lúc nào cũng sẽ bùng nổ.

- Liễu lão sư, ngươi có biết ngươi đang sỉ nhục một vị danh sư hay không?

Cố nén lửa giận, hàm răng Tạ viện trưởng nghiến lại vang lên những tiếng két két.

Nếu không e ngại tới thân phận, có khả năng hiện tại hắn đã động thủ đánh cho kẻ không biết trời cao đất rộng này thành đầu heo.

- Sỉ nhục danh sư? Ta sao?

Vẻ mặt Trương Huyền thương hại nhìn qua:

- Là có người đang sỉ nhục thân phận danh sư này. Chỉ có điều không phải ta, mà là ngươi!

- Ngươi...

Khí tức trên người hắn bắn ra, đang muốn dạy dỗ người nói không biết suy nghĩ này một trận, lại thấy hắn chắp hai tay ra sau lưng, đi tới trước mặt nam sinh, giọng nói khe khẽ vang lên.

- Nhện Huyết Ách, một loại man thú đặc biệt kỳ quái, hình thể chỉ có kích thước chừng ngón út con người, lấy cắn nuốt máu sinh mạng làm thức ăn, sinh sống ở môi tương âm u, thích hành động vào ban đêm, trong cơ thể có chứa kịch độc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK