Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vốn tưởng rằng người này muốn nói lời gì quan trọng. Không nghĩ tới hắn lại nói về một man thú không quan trọng, tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng kỳ quái.

Ngay cả Tạ viện trưởng cũng nhăn mày, ngừng lại, muốn xem thử người này đến cùng giở trò gì.

- Loại nhện độc này, võ giả trúng phải, trong thời gian ngắn sẽ không chết, chỉ có điều thần kinh lại tê liệt, khiến cho trong tính cách người ta xuất hiện biến hóa, nóng nảy bất an, muốn cùng người chiến đấu... Bởi vì chỉ có thông qua chiến đấu mới có khả năng giảm bớt độc trong người, nhận được sự bình tĩnh!

Giọng nói của Trương Huyền tiếp tục vang lên.

- Còn có loại vật này sao?

- Trên đời có độc kỳ quái như vậy sao?

Nghe được tác dụng độc của nhện Huyết Ách, trong lòng mọi người mơ hồ xuất hiện một suy đoán. Chỉ có điều, bọn họ không dám xác nhận, đồng loạt nhìn về phía thiếu niên ở trước mắt.

- Không sai, nam sinh này trúng độc này, hơn nữa đã vô cùng nghiêm trọng! Cho nên, bình thường hắn mới đánh nhau cùng người, luống cuống bất an, khó có thể kìm chế. Các ngươi có phát hiện hay không, thời điểm vừa rồi hắn thi triển võ kỹ, tuy rằng chiêu số tinh chuẩn, trong mắt lại mang theo một tia ửng đỏ. Người tu luyện bình thường, cho dù từng nhiều lần trải qua chiến đấu, cũng không có khả năng ảnh hưởng tới tinh thần, khiến cho mắt thay đổi màu sắc.

Trương Huyền nhìn quanh một vòng.

- Ửng đỏ... Mới vừa rồi vẫn thật sự có. Chỉ có điều ta tưởng là tâm tình hắn kích động dẫn tới!

- Đúng vậy, ta cũng thấy được, cũng tưởng bởi vì võ kỹ của hắn đặc biệt. Chẳng lẽ là... một loại kịch độc?

- Làm sao có thể? Nếu như trúng độc, chúng ta tại sao hoàn toàn không có nhìn ra một chút nào?

...

Nhớ tới tình cảnh vừa rồi khi thiếu niên thi triển võ kỹ, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Ánh mắt của người này có gì đó không đúng. Chỉ có điều, một ít võ kỹ cũng có thể khiến cho mắt người ta thay đổi. Bởi vậy bọn họ chưa từng suy nghĩ về phương diện này.

Lại nói, ai có thể biết trên thế giới còn có một loại độc, có thể ảnh hưởng tới tinh thần con người, khiến người ta trở nên nóng nảy thích chiến đấu?

- Vừa rồi ta không phải đánh hắn, mà là sử dụng phương pháp đặc biệt ép chất độc ở trong cơ thể hắn ra. Nếu như không tin có thể nhìn xuống đất, chỗ máu của hắn vừa chảy ra!

Trương Huyền tiện tay chỉ một cái.

Thuận theo hướng ngón tay hắn nhìn lại, mọi người quả nhiên thấy trên mặt đất có máu từ nam hài bị Liễu lão sư đánh, chảy ra.

Lúc này, máu đã biến thành màu đen, giống như chất keo đọng lại trên mặt đất, tiếp xúc cùng với nham thạch, xuất hiện vết lõm, giống như bị thứ gì đó ăn mòn, quỷ dị khác thường.

- Là kịch độc...

Sắc mặt Tạ viện trưởng nhất thời trắng bệch.

Bình thường máu nhỏ trên mặt đất, không có khả năng nhanh chóng ngưng đọng lại như vậy, càng không thể nào ăn mòn nham thạch ra hố sâu.

Chỉ có trong máu ẩn chứa kịch độc mới phải xuất hiện loại tình huống này.

Nói cách khác...

Trong cơ thể nam hài quả thật trúng kịch độc! Vừa rồi, vị Liễu lão sư này không phải đánh người, mà là... trừ độc!

- Trúng độc của nhện Huyết Ách, trong ba tháng lại sẽ chết. Bộ dạng hắn bây giờ, chắc hẳn là mới trúng hơn một tháng, không tính là nguy hiểm. Bởi vậy, dựa vào năng lực bản thân hắn có khả năng áp chế, không bị phát hiện.

Trương Huyền nhìn về phía Tạ viện trưởng:

- Dù vậy, Thiên Vũ học viện, học phủ cao nhất vương quốc, để cho học sinh trúng kịch độc, bản thân lại không biết! Ta có lòng tốt cứu chữa, tự nhiên vu oan hãm hại ta đánh học viên, còn muốn tố cáo lên nghiệp đoàn... Đường đường là viện trưởng, danh sư nhất tinh ngay cả điều này cũng không nhìn ra. Xin hỏi... không phải mắt mù, thì là cái gì?

- Ta...

Sắc mặt Tạ viện trưởng nhất thời trắng bệch.

Máu độc rõ ràng như vậy không nhìn ra, còn quát mắng đối phương. Điều này khiến cho sắc mặt hắn đỏ lên, muốn giải thích, lại giải thích không được.

- Liễu lão sư vẫn xin bớt giận. Độc dính dáng tới chức nghiệp độc sư, rất nhiều người đều nói biến sắc, không biết cũng rất bình thường!

Thấy bầu không khí xấu hổ, Mạc Hoằng Nhất đi lên.

Hắn nói không sai. Chuyện dính dáng phương diện độc, rất nhiều tư liệu đều bị Độc Điện phong tỏa, không ít người cũng không rõ lắm.

Lão sư lại tự cho mình là lấy chính đạo, rất ít liên quan đến loại hạ cửu lưu này, tự nhiên kiến thức nửa vời.

Vừa rồi, hắn đã biết Trương Huyền không có khả năng bắn tên không đích. Nhìn thấy được nam hài phun ra máu chứa độc, hắn cũng vô cùng chấn động kinh ngạc.

Chỉ nhìn thi triển võ kỹ, đã biết hắn trúng loại kịch độc nào, đồng thời tiện tay hỗ trợ giải quyết... Nói rõ vị Trương Huyền này ở trên phương diện dùng độc, cũng tuyệt đối đạt tới cảnh giới Tông sư.

Thi họa sư tam tinh, thuần thú sư nhị tinh, thậm chí thuật luyện đan cao minh vượt quá luyện đan sư tứ tinh... Người này đến cùng còn có bao nhiêu bản lĩnh khiến người ta không biết?

Trước đó, hắn vẫn cảm thấy, đối phương cũng là danh sư, trên phương diện luyện đan mạnh hơn hắn, những phương diện chức nghiệp khác, chưa chắc đã so sánh được với mình. Bây giờ mới biết... đối phương khẳng định cũng có không ít chức nghiệp, căn bản không biểu diễn ra.

- Cho dù không biết kịch độc, vừa rồi người học sinh này đã nói, ta là đang cứu hắn, lại còn nghi ngờ ta. Danh sư nhất tinh lại là loại năng sức quan sát như vậy sao?

Không biết ý nghĩ trong lòng Mạc Hoằng Nhất, Trương Huyền tiếp tục nói.

- ...

Không nói cái này còn tốt, hắn vừa nói, tất cả mọi người đều không nói gì.

Học sinh kia nói ngươi ở đang cứu hắn, nhưng ngươi vừa đánh người xong, lại là loại thái độ đó, ai cũng tưởng ngươi đang uy hiếp đối phương, khiếp sợ đến mức hắn chỉ có thể trả lời như vậy.

Ai ngờ được... Hắn nói là lời thật lòng.

- Là ta không quan sát tốt, xấu hổ với danh hiệu danh sư nhất tinh...

Bị liên tục chất vấn, sắc mặt Tạ viện trưởng trắng bệch, toàn thân giống như là già hơn mười tuổi.

Vốn tưởng rằng một thông báo tuyển dụng lão sư, cho đối phương sát hạch, thế nào cũng không nghĩ tới, nhiều chuyện như vậy, chính hắn cũng không phát hiện.

- Được rồi, cũng không cần chán nản. Sau đó học tập cho giỏi, gặp phải vấn đề, không nên tự ước đoán bừa bãi là được!

Trương Huyền khoát tay áo.

Mọi người lại thoáng lảo đảo.

Đây chính là viện trưởng của Thiên Vũ học viện, tự nhiên bị một lão sư nho nhỏ giáo huấn giống như học sinh...

Vẻ mặt mọi người bất đắc dĩ, nhưng cũng âm thầm chấn động kinh ngạc.

Vị Liễu lão sư này, nhìn ra được kịch độc ngay cả viện trưởng cũng không nhìn ra, tiện tay giải quyết vấn đề của hai học sinh, năng lực quan sát, thủ đoạn cao. Bọn họ không phải tận mắt nhìn thấy, tuyệt đối khó có thể tin nổi.

Trong nháy mắt, bọn họ đối vị lão sư tuổi không lớn lắm này, đều lộ ra cảm giác bội phục giống như ngửa đầu nhìn lên núi cao.

Thời điểm ánh mắt mọi người ở đây tập trung qua, muốn biết hắn làm thế nào nhìn ra được bản thân nam hài trúng kịch độc, lại thấy khí thế cao nhân của vị Liễu lão sư này hoàn toàn không còn, giống như biến thành một học sinh chờ thành tích, gãi đầu, nhìn lại:

- Vậy... ta như vậy, có thể được lựa chọn không?

- Chọn, đương nhiên có thể được chọn!

Trước mắt Tạ viện trưởng tối sầm, liên tục gật đầu.

Nếu như loại năng lực này của ngươi cũng không chọn, viện trưởng ta cũng không cần làm nữa...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK