Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- A?

Trương Huyền sợ hết hồn.

Hắn vừa nãy xoay người tốc độ không nhanh, cũng không dùng khí lực gì, tại sao Lục Trầm đại sư liền bay ra ngoài?

Chẳng lẽ là hắn chơi nhảy sao?

- Đại sư...

Vội vàng đi tới, hắn muốn dìu đối phương, bàn tay nhắc lưng hắn lên.

- Ta không sao...

Vèo!

Lời còn chưa nói hết, Lục Trầm đại sư cảm thấy cả người nhẹ đi, hắn nhào thẳng về phía trước, va đầu vào một loạt giá sách, mặt dính đầy thư tịch.

- Ta...

Đại sư khóc không ra nước mắt.

Ngươi chơi ta sao? Dìu ta thôi mà, cần dùng sức như vậy sao?

- Đại sư...

Thấy dáng vẻ của hắn như vậy, Trương Huyền muốn xông tới, tiếp tục dìu một cái, liền nhìn thấy Lục Trầm đại sư vội vã giẫy giụa đứng lên:

- Ngươi... Đừng tới đây, ta có thể làm được.

- Ây...

Trương Huyền không thể làm gì khác hơn là ngừng lại, chớp mắt, hắn cảm thấy kỳ quái, nghi ngờ nhìn lão giả trước mặt, hắn không nhịn được hỏi ra nghi vấn trong lòng:

- Đại sư, ngươi đang chơi nhảy sao?

- Chơi nhảy...

Lục Trầm đại sư thiếu chút khóc thét lên.

Em gái ngươi, ngươi mới chơi nhảy, cả nhà ngươi đều chơi nhảy!

Ta đường đường là thư họa đại sư, là một người văn nhã, làm gì rãnh rỗi đi chơi nhảy? Lại nói, cho dù chơi nhảy cũng không thể ở nơi này! Nơi này là tàng thư của ta, bảo bối của ta...

Lục Trầm đại sư cảm thấy ngực khó chịu, có chút khó thở.

- Ngươi thế nào? Ngực không thoải mái sao?

Trương Huyền đi tới trước mặt, muốn đấm lưng cho hắn.

- Không...

Oành!

Nắm đấm vừa mới chạm vào lưng đối phương, Lục Trầm đại sư còn chưa kịp nói hết lời, con ngươi co rút lại, “Vèo!” bay về phía trước, va đầu vào vách tường phía trước, bụi bặm đầy mặt, cũng đâm thủng một lỗ lớn trên tường.

- Đại sư...

Thấy hắn lại xông ra ngoài, Trương Huyền liên tục vò đầu, nội tâm đầy nghi hoặc.

Vị đại sư này muốn làm gì?

Khi thì nhảy về phía sau, khi thì lao lên phía trước, phát điên cái gì thế?

Nếu như bị điên, cũng không thể mặc kệ a, lúc này hắn đi hai bước đuổi theo, đi tới trước mặt, muốn nâng hắn dậy lần thứ hai.

- Ngươi đừng tới đây...-

Lục Trầm đại sư lau lau máu tươi trên khóe miệng, liên tiếp lui về phía sau, nhìn thiếu niên trước mặt như nhìn một con quái vật, hắn suýt khóc thét lên.

Ta chẳng qua cảm thấy khó thở, không phải tìm chết, ngươi đấm một quyền như vậy... Ai yêu, cánh tay già của ta, cái chân già của ta...

- Đại sư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Nhìn thấy dáng vẻ của hắn như thế, Trương Huyền không nhịn được nữa.

Trước khi gặp đã nghe nói người này trầm ổn, tại sao hiện tại nhảy tới nhảy lui, hắn muốn làm gì?

- Xảy ra chuyện gì?

Lục Trầm đại sư nhìn sang hắn như nhìn quái vật, sắp khóc.

Xảy ra chuyện gì chính ngươi còn không biết sao?

Ta sợ ngươi tẩu hỏa nhập ma, hảo tâm đi qua nhắc nhở, kết quả ngươi xoay người tát ta bay đi, sau đó chạy tới ném ta, một lần cuối cùng còn ác hơn, một quyền kia, nếu không phải ta còn có chút tu vi, sợ rằng cái mạng này cũng mất... Ngươi lại hỏi ta xảy ra chuyện gì?Đang muốn nổi giận, lập tức nhìn thấy vẻ mặt thiếu niên vô cùng nghi hoặc, không giống giả vờ giả vịt, trong lòng hơi động, nhớ tới một chuyện, trong mắt hắn mang theo không dám tin:

- Ngươi... Lẽ nào vừa nãy có đột phá?

- Đúng vậy a!

Trương Huyền gật đầu.

Tu luyện Thiên Đạo Kim Thân, cũng nên tính là đột phá một ít!

- Nhưng mà… Cho dù đột phá, cũng không tiến bộ nhanh như vậy được...

Lục Trầm đại sư cuối cùng đã hiểu xảy ra chuyện gì nhưng vẫn không dám tin tưởng.

Mấy người sử dụng phương pháp đặc thù nào đó, sẽ làm tu vi tăng nhiều trong nháy mắt, thân thể không thích ứng với việc lực lượng đột nhiên tăng lên tạo thành hiện tượng không thể khống chế được, dưới cái nhìn của hắn là dùng sức bình thường, ở trong mắt người khác biến thành vận dụng toàn lực.

Giống như một người ban đầu nắm giữ lực lượng một trăm cân, dùng một phần mười chỉ có mười cân, cầm lấy một cái bát không tính là gì, nhưng đột nhiên tăng lên một vạn cân khủng bố, cho dù dùng một phần mười lực lượng chính là sức mạnh một ngàn cân, sẽ làm cái bát không chịu nổi và tan vỡ.

Hiện tại Trương Huyền vô cùng có khả năng chính là như vậy, lực lượng đột nhiên tăng lên dữ dội, thậm chí ngay cả hắn cũng không biết gia tăng bao nhiêu, vẫn dùng sức như cũ, đương nhiên mình không chịu nổi!

Tình huống như thế đã ghi lại trong thư tịch, chuyện thích ứng lực lượng cần thời gian dài mới được.

Vốn tưởng rằng là truyền thuyết, không nghĩ tới... Thật sự có chuyện như vậy.

Nhưng lão làm sao cũng không tin được, cái tên này đứng bên giá sách, xem sách một hồi và ngẩn người, tại sao đột nhiên nắm giữ lực lượng lớn như vậy.

Lẽ nào là tích lũy lâu dài sử dụng một lần, vừa vặn xem sách một hồi liền khai khiếu đốn ngộ, trực tiếp đột phá?

Nếu thật sự là như vậy, bản thân mình khó tránh khỏi quá mức xui xẻo rồi!

- Đi với ta tới phòng khách!

Trong lòng nghi hoặc, Lục Trầm đại sư không nói thêm lời nào, cứ đi về phía trước.

Muốn biết có phải như thế hay không cũng rất đơn giản, chỉ cần tìm trụ đá đo lực là đủ.

Nếu thiếu niên tìm công pháp võ giả lục trọng, khẳng định sẽ không đột phá, không đạt đến võ giả lục trọng, ngũ trọng đỉnh cao mạnh nhất cũng chỉ nắm giữ lực lượng tứ đỉnh mà thôi!

Nếu như sức mạnh vượt qua điểm này, vậy thì cho thấy hắn thật sự tiến bộ rất nhiều.

Tình huống vừa rồi cũng dễ hiểu.

............

Bên trong phòng khách.

Hai người Hoàng Ngữ, Bạch Tốn chưa rời đi, vẫn ngồi trong phòng, nhìn về hướng thư phòng và đầy sốt ruột.

Bọn họ chạy tới có việc, kết quả Lục Trầm đại sư kiểm tra Trương Huyền xong liền dẫn hắn rời đi, cũng không có cơ hội nói chuyện, tự nhiên cũng đi không được, chỉ có thể chờ.

- Tiểu Ngữ, chuyện vừa nãy... Trương Huyền đại sư thật sự cũng đạt tới võ giả ngũ trọng đỉnh cao?

Bạch Tốn lúc này không còn căm thù Trương Huyền như trước, mà hơi hơi hưng phấn.

Hắn không có hứng thú lớn về thư họa, nếu không phải cha ép buộc, chắc chắn sẽ không tới đây!

Đối với hắn mà nói, thứ làm hắn cảm thấy thật sự hứng thú là tu vi.

Gặp phải cường giả, hắn mới cảm thấy hưng phấn.

Hắn luôn luôn cảm thấy mình là thiên tài, năm nay mười tám tuổi, đạt đến võ giả ngũ trọng đỉnh cao được cho là tu luyện cực nhanh, toàn bộ vương thành không có bao nhiêu người so được với hắn! Không nghĩ đến thiếu niên không lớn hơn mình bao nhiêu, bất hiển sơn bất lộ thủy, cũng đạt đến loại cảnh giới này!

Hắn làm sao không hưng phấn?

- Ta cũng không biết, đã nói với ngươi, hắn chỉ đến cửa hàng của ta mua sách... Ta không hề quen biết hắn! Nhưng nếu hắn đi tìm công pháp võ giả lục trọng khắp nơi, hiển nhiên cũng đã đạt đến ngũ trọng đỉnh cao!

Hoàng Ngữ nói.

Trương Huyền có thực lực thế nào, bởi vì không ra tay, bọn họ không hề rõ ràng, nhưng nếu tìm bí tịch lục trọng, dĩ nhiên đã đạt đến ngũ trọng đỉnh cao.

Bằng không, cho dù tìm được bí tịch cao hơn cũng vô dụng!

- Từng tuổi này đã có cấp bậc như thế, chỉ không biết sức chiến đấu ra sao, chờ một lúc nữa ta đi lãnh giáo mới được…

Bạch Tốn cười hì hì.

Hắn mê võ nghệ, có thể tìm được người tỷ thí, nhất là người cùng cấp bậc, tuổi tác không kém bao nhiêu, trong lòng từ lâu không nhẫn nại được.

Cộc cộc cộc!

Hai người đang nói chuyện, liền thấy có người đi vào, nhìn về phía người tới, hai người lập tức đứng lặng tại chỗ.

Lục Trầm đại sư vừa rồi còn cực kỳ tao nhã, vào lúc này mặt mày xám xịt, mặt mũi đầy máu tươi, dáng vẻ vô cùng chật vật đi tới.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK