Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Linh thạch thứ này, cho dù là vương thất của Khôn Càn vương quốc cũng rất ít ỏi. Phí Hiên vương tử thân là thân vương, mới có tư cách được ban tặng một quả. Lấy cái này ra đặt cược, khó tránh khỏi có chút quá lớn.

- Yên tâm, hắn chỉ là phô trương thanh thế thôi. Ta không tin Thông Huyền cảnh sơ kỳ nho nhỏ, có thể chiến thắng được man thú nửa bước Tông Sư!

Phí Hiên vương tử hừ một tiếng nói.

Tu vi trong đó chênh lệch như biển lớn. Nhất là nửa bước Tông Sư đã lĩnh ngộ khí độ “Tông Sư“.

Thông thường một người nửa bước Tông Sư, bốn năm Thông Huyền cảnh đỉnh phong cũng không chiến thắng nổi, càng chưa nói tới một sơ kỳ nho nhỏ.

Thật muốn chiến đấu, tuyệt đối là bị giết chết trong nháy mắt.

Liễu lão sư này cố ý đánh cược, rất đơn giản, chính là đang hù dọa hắn.

Cổ tay hắn lật một cái, một cái hộp ngọc xuất hiện. Sau khi mở ra, một hòn đá trong suốt lấp lánh, bình phương trong đó, tản ra linh khí nồng đậm.

Linh thạch!

- Linh thạch của ta ở chỗ này, không biết của ngươi ở đâu?

Cầm linh thạch ở trong lòng bàn tay, Phí Hiên vương tử nhìn qua.

- Của ta? Ta đương nhiên có. Thua, nhất định sẽ giao cho ngươi!

Trương Huyền nói:

- Không tin ngươi có thể hỏi bệ hạ một chút!

linh thạch của hắn đều bị hấp thu sạch, biến thành bụi phấn, tất nhiên không lấy ra được. Chỉ có điều, nếu nói không có, đối phương có khả năng lại khiếp sợ đến mức không thể so đấu.

- Liễu lão sư quả thật có một viên. Là lễ vật ta tặng ngày hôm qua!

Tuy rằng vị Liễu lão sư trước mắt này kỳ quái, không đáng tự tin, Mạc Thiên Tuyết có chút do dự, vẫn gật đầu.

- Được!

Phí Hiên vương tử khoát tay chặn lại:

- Vậy thì mời! Mạc Vũ công chúa, vẫn hi vọng nàng đừng để man thú hạ thủ lưu tình. Nếu không, quy định nàng nói trước đó, cũng đừng trách ta không đi tuân thủ!

Hắn cố ý để cho Trương Huyền khiêu chiến, thứ nhất muốn sỉ nhục người này một hồi. Thứ hai, hắn cũng muốn xem thử phản ứng của Mạc Vũ công chúa.

Nếu như hắn cũng thua, ta xem nội bộ các nàng còn quyết định, xem trọng thế nào...

Đôi mi thanh tú của Mạc Vũ công chúa thoáng nhíu lại, không nhịn được mở miệng.

- Liễu lão sư, ngươi suy nghĩ kỹ càng. Con Thanh Ưng thú này của ta đã đạt được cấp bậc nửa bước Tông Sư!

Nếu thật sự để cho Thanh Ưng thú cấp nửa bước Tông Sư động thủ, hắn chỉ có tu vi Thông Huyền cảnh sơ kỳ, nhất định là không chống đỡ được.

Phụ vương có ý muốn qua lại thân thiết với hắn. Còn chưa có quan hệ tốt được, hắn đã bị thú sủng của mình đánh bị thương. Tiếp sau còn muốn làm tốt quan hệ, lại không quá dễ dàng.

Nàng nói chưa dứt lời, Phí Hiên vương tử ở bên cạnh đã sắp tức tới bùng nổ.

Thời điểm bảo ta và con vật này so đấu, nàng vui vẻ đồng ý, hưng phấn và tự đắc. Vừa nghe được hắn so đấu, lại lập tức do dự. Đây là có ý tứ?

- Đánh cược ta đã nhận. Hiện tại đổi ý, lại đại biểu cho thua. Mạc Vũ công chúa cũng không hy vọng vị Liễu lão sư này còn chưa bắt đầu so tài, đã thất bại thảm hại!

Phí Hiên vương tử hừ một tiếng, nói.

- Đa tạ công chúa nhắc nhở. Nửa bước Tông Sư thì nửa bước Tông Sư!

Trương Huyền nhìn Mạc Vũ gật đầu. Tiếp đó, hắn lại nhìn về phía Phí Hiên vương tử:

- Ta sẽ cùng còn Thanh Ưng thú này so đấu. Chỉ có điều, ta muốn hỏi trước một chút, thế nào là đánh bại?

- Đánh bại chính là đánh con Thanh Ưng thú không dám đấu với ngươi nữa...

Phí Hiên vương tử chắp hai tay ở sau lưng.

- Ta đã biết!

Trương Huyền gật đầu, dùng ngón tay ngoắc Thanh Ưng thú cách đó không xa:

- Ngươi qua đây, để cho ta đánh một trận. Ta đánh không dám phản kháng là được rồi!

- Khụ khụ!

Nghe hắn nói như thế, không chỉ Mạc Vũ công chúa, ngay cả Mạc Thiên Tuyết bệ hạ trên vương tọa, thân thể cũng thoáng lắc lư một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

Man thú trời sinh tính tình hung bạo, tức giận nhất chính là bị khiêu khích. Ngươi ngoắc ngón tay, hơn nữa nói ra lớn lối như vậy...

Sẽ không sợ bị đối phương một cánh đánh chết sao?

- Tự mình đâm đầu vào chỗ chết...

Phí Hiên vương tử bốn đang lo lắng người này sử dụng âm mưu quỷ kế gì, lại nghe được hắn nói loại lời khiêu khích này, lập tức hưng phấn, hai mắt tỏa sáng.

Hắn không khiêu khích, còn thiếu chút nữa bị đánh một trận tới chết. Vừa nói như vậy, không phải là đâm đầu vào chỗ chết thì làm gì?

Có thể dự đoán được, con Thanh Ưng thú này nhất định sẽ lập tức nổi giận, hung hăng đập nát đầu của người này.

- Thu!

Quả nhiên, loại ý nghĩ này vừa kết thúc, mắt con Thanh Ưng thú trước mắt lập tức đỏ lên, ngân dài một tiếng, tiếng động vang vọng chín tầng trời.

Vù!

Cánh lớn vung lên, lập tức từ phía sau lưng Mạc Vũ vọt ra ngoài.

- Cẩn thận...

Cùng con Thanh Ưng thú này ở chung lâu như vậy, đây coi như là lần thứ hai nàng nhìn thấy nó nổi giận như thế. Lần đầu tiên là ở Thú Đường, bị Trương sư khiêu khích.

Chỉ là, Trương sư người ta nắm giữ thực lực chân chính. Người này, chỉ có Thông Huyền cảnh sơ kỳ, giả vờ cái gì mà giả vờ?

Thật sự muốn một cánh bị đánh chết, người của nghiệp đoàn y sư còn không qua đây làm ầm ĩ muốn lật trời sao?

Nàng đang nghĩ ngợi có nên quát Thanh Ưng thú, để cho nó hạ vuốt lưu tình. Nàng lập tức trợn tròn mắt, thân thể thoáng lắc một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

Ngay cả Phí Hiên vương tử vẻ mặt đang đắc ý, cho rằng người trước mắt này hẳn phải chết không thể nghi ngờ, cũng cảm thấy trước mắt tối sầm.

Chỉ thấy khí thế Thanh Ưng thú hung hăng, cánh mở tới đi tới trước mặt Liễu lão sư, dùng miệng lôi kéo nắm đấm của hắn, không ngừng đưa về phía trên người của mình.

Xem ra, là chủ động yêu cầu người thanh niên động thủ đánh nó...

Ngươi không phải là bị hắn sỉ nhục, khí thế hung hăng muốn giết người sao?

Không phải là không muốn từ bỏ ý định sao?

Đây là giở trò quỷ gì?

Càng hãm hại phụ thân chính là, nhìn thấy được quả đấm đối phương xiết chặt, lập tức dừng động tác, cánh mở, đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích, không phản kháng, cũng không tránh né. Trong ánh mắt nó trái lại lộ ra một thần sắc chờ mong, khát vọng.

Rất rõ ràng, nó đang chờ bị đánh...

Bị vũ nhục một trận, không động thủ với hắn, còn chờ mong, khát vọng...

Phí Hiên vương tử chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi ở nơi cổ họng không ngừng cuồn cuộn, bất cứ lúc nào cũng sẽ phun ra.

Ai có thể nói cho ta biết chuyện gì đang phát sinh không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK