Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền nói.

- Nửa hít thở?

Lâm Đào thiếu chút nữa thì bị sặc nước bọt:

- Sao có thể như vậy được! Trận pháp tam cấp lớn như vậy, muốn kích hoạt, chí ít cần phải tám vị cường giả Tông Sư đỉnh phong, canh giữ ở tám phương hướng vị trí, đồng thời rót vào chân khí. Đợi tất cả khí tức dung hợp mới có thể vận chuyển... biện pháp nhanh nhất, cũng phải mất ngoài mười phút!

- Mười phút?

- Ừ, nếu như nắm giữ thực lực Chí Tôn, một người có thể kích hoạt. Tốc độ cũng sẽ tăng nhanh. Chỉ có điều, không hai ba phút cũng không có cách nào hoàn thành!

Vẻ mặt Lâm Đào bất đắc dĩ.

Ngươi rốt cuộc có hiểu trận pháp hay không?

Kích hoạt trận pháp, nghe đơn giản. Trên thực tế lại phải truyền qua chân khí, giao cho hoạt tính. Quá trình này rườm rà phức tạp, cực kỳ phiền phức.

Chỉ cần là người có chút hiểu rõ đối với trận pháp, đều hiểu điểm ấy. Ngươi một cước đạp cho đại trận này cũng phải ngừng vận chuyển, làm sao có thể không biết?

- Thời gian này quá dài...

Trương Huyền nhíu mày:

- Lẽ nào không có biện pháp tốt hơn?

- Có thì có. Chỉ là... ta làm không được!

Lâm Đào có chút do dự,nói.

- A? Nói qua nghe một chút đi!

Trương Huyền vội vàng nhìn qua.

- Mỗi một trận pháp đều có một tâm trận, là nơi then chốt đầu mối nhất để cả trận vận chuyển. Chỉ phải rót vào chân khí ở chỗ này, trận pháp có thể khởi động rất nhanh... Đây cũng là phương pháp vận chuyển trận bàn!

Lâm Đào nói đến đây, có chút xấu hổ:

- Ngươi cũng biết, muốn khắc trận bàn, tệ nhất đều là trận pháp sư tam tinh. Ta chỉ là nhị tinh đỉnh phong... còn kém một chút!

Trận bàn, là thông qua phương pháp đặc biệt, khắc trận pháp lớn như vậy ở trên một vật phẩm có thể mang theo trên người, thời gian cần sử dụng, chỉ cần truyền chân khí là được. Mặc dù không phải là trận pháp sư, cũng có thể dễ dàng kích hoạt.

Tuy rằng uy lực yếu hơn so với trận pháp chân chính không ít, nhưng có thể trong nháy mắt kích phát, đồng thời thuận tiện mang theo, là thủ đoạn bảo toàn tính mạng được không ít người dùng tới.

Trên người Mạc Vũ lại có một cái. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Mạc Thiên Tuyết yên tâm để cho nàng đi ra ngoài.

- Ý tứ của ngươi, tìm được tâm trận... Là có thể rất nhanh kích hoạt trận pháp đúng không?

Trương Huyền hỏi.

- Đúng!

Lâm Đào gật đầu:

- Nói là nói như vậy, nhưng muốn tìm được tâm trận, làm gì có thể dễ dàng như vậy. Loại trận pháp bố trí xong này, không giống với trận bàn cố định. Tâm trận sẽ căn cứ địa hình, canh giờ phát sinh biến hóa. Cho dù là ta, cũng không tìm được. Càng chưa nói... tới kích hoạt!

- A!

Trương Huyền không hỏi nhiều, mà có chút do dự. Một lát sau mắt hắn rơi vào nơi nào đó.

Ngay sau đó, hắn không có dừng lại quá nhiều, lại đi tới trước hùng sư đuôi vàng, cầm lấy một thanh trường mâu.

Bàn tay run lên, mâu nhọn cắm vào trong thùng gốc chứa nọc độc. Trên trường mâu nhất thời phát ra âm thanh “tách tách”, giống như sắt thép cũng bị ăn mòn.

- Đi!

Cầm trường mâu dính đầy độc dược, Trương Huyền nhướng mày, cổ tay bất chợt run lên, phóng ra ngoài.

Vèo!

Giống như tiêu thương, trường mâu bay thẳng tắp về phía trước, ẩn chứa lực lượng khổng lồ, trực tiếp cắm ở trên người của con hùng sư đuôi vàng đang ngủ.

- A?

Còn tưởng rằng hắn muốn làm cái gì, đám người Mạc Thiên Tuyết, Lâm Đào nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, trong nháy mắt tóc gáy đều dựng ngược.

Đây chính là kịch độc... Tạm thời không nói có thể độc chết con man thú trấn quốc này hay không, trực tiếp công kích như vậy, chẳng khác nào đang khiêu khích với đối phương, rất dễ dàng khiến cho hắn hoàn toàn tức giận.

Ban đầu, tính tình của nó đã không tốt, khắp nơi ăn thịt người. Một khi bị chọc giận, còn không giết chết tất cả mọi người?

Gào!

Quả nhiên, khiếp sợ trong lòng còn chưa có kết thúc, mọi người liền nghe được một tiếng gầm rú đầy giận dữ. Con hùng sư đuôi vàng vốn đang chìm vào trong ngủ say, chợt mở mắt ra. Con mắt giống như đèn lồng vậy, trong nháy mắt trở nên đỏ đậm.

- Kết thúc rồi...

Nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, trái tim mấy người đồng thời lạnh hết phân nửa.

Phần phật!

Hùng sư đuôi vàng cúi đầu liếc mắt thoáng nhìn trường mâu đâm ở trên người, sự phẫn nộ xông lên tận trời. Nó lại hét lớn một tiếng, đứng dậy. Thân hình nó cao lớn, giống như một ngọn núi nhỏ. Nó còn không có động thủ, lại khiến cho người ta có áp lực cường đại, khiến người ta có chút mềm chân.

- Liễu hội trưởng, nguy hiểm...

Mạc Vũ không nhịn được hô lên một tiếng.

Hùng sư đuôi vàng nổi giận, ngay cả phụ thân hắn loại Tông Sư đỉnh phong này cũng không chống đỡ được. Đối phương chỉ có Tông Sư sơ kỳ, làm sao có thể chống lại được.

Tiếng la kết thúc, vốn tưởng rằng người thanh niên phía trước sẽ lập tức lui về phía sau. Ai biết đã thấy hắn lại cầm lấy một cây trường mâu, dính kịch độc, đâm tới.

Hơn nữa... Lần này đâm vào phương hướng vị trí là... hoa cúc của hùng sư đuôi vàng.

Xì!

Phương hướng của trường mâu rất chuẩn, trực tiếp đâm vào bên trong. Máu tươi nhất thời theo thân mâu điên cuồng phun ra ngoài ra.

- Gào!

Lúc này không chỉ đám người Mạc Thiên Tuyết, Lâm Đào điên, hùng sư đuôi vàng càng điên hơn.

Nó mở mắt, muốn xem rốt cuộc là ai dám động tới nó. Kết quả nó nhìn thấy được người này cầm trường mâu đâm hoa cúc của nó. Lửa giận trong lồng ngực thiếu chút nữa khiến cho hắn nổ mạnh.

Ầm!

Cái đuôi cực lớn vung lên, chợt đánh về phía Trương Huyền. Bởi vì tốc độ quá nhanh, phát ra tiếng nổ liên tiếp.

Hình như sớm biết rằng nó sẽ có động tác này, Trương Huyền cũng không hoảng hốt. Thân thể hắn thoáng lắc một cái, đã xuất hiện ở vị trí hơn mười thước hắn xem trọng lúc trước. Bàn chân hắn chợt giẫm mạnh trên mặt đất.

Ầm!

Dựa theo âm thanh, đám người Mạc Thiên Tuyết, Mạc Vũ chỉ cảm thấy thấy trước mắt chợt hoa lên. Trong nháy mắt trận pháp khởi động, lại bao phủ toàn sân.

- Trận pháp... kích hoạt?

Mắt Lâm Đào tông sư lại trợn tròn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK