Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Làm sao bây giờ?

Người còn chưa có trị được, y sư đã ngất đi trước, Lâm Nhược Thiên, Quý Phong đưa mắt nhìn nhau, cũng có chút hôn mê.

Lâm Lang, Quý Mặc rốt cuộc gặp phải một đối thủ thế nào, mới khiến cho bọn họ thành như vậy?

- Y thuật của Mộc Hoành y sư, ở Thiên Vũ vương quốc cũng có thể đứng hàng thứ tự trên. Hắn cũng không được, đổi lại thành các y sư khác khẳng định cũng không có cách nào!

Một lát sau, Quý Phong nói:

- Trừ khi... Dựa theo hắn nói, nghĩ biện pháp giải độc cho bọn họ trước!

- Giải độc? Ngay cả độc là cái gì cũng không biết, giải thế nào?

Lâm Nhược Thiên lắc đầu.

Độc vật này không phải người nào nói giải là có thể giải được. Không xác định được loại, không xác định được lượng thuốc, muốn giải quyết, gần như không có khả năng!

- Đúng vậy. Nếu muốn giải quyết kịch độc ngay cả Mộc tông sư cũng bó tay không làm gì được, sợ rằng chỉ có thật sự độc sư mới được...

Quý Phong gật đầu.

- Độc sư? Đúng rồi, Hồng Liên thành đại dược vương lại ở vương thành. Mau phái người đi mời hắn tới. Ta còn nghe nói, Liêu Huân điện chủ Độc Điện, ngày hôm qua cũng đến. Cùng mời tới cho ta!

Nghe đến độc sư, ánh mắt Lâm Nhược Thiên nhất thời sáng lên, vội vàng quay đầu lại phân phó.

Hắn và đại dược vương vẫn có liên hệ. Nếu không cũng không có khả năng mua được độc dược độc chết hùng sư đuôi vàng.

- Liêu điện chủ? Điện chủ của Độc Điện không phải...

Vẻ mặt Quý Phong gia chủ nghi ngờ.

Hắn và Độc Điện ít tiếp xúc, nhưng làm quần thể chức nghiệp đặc biệt uy hách một phương, hắn vẫn có nghe thấy. Tuy rằng không xác thực biết được tên họ của điện chủ, lại biết, tuyệt đối không phải là họ Liêu.

Hơn nữa đường đường là điện chủ của Độc Điện không ở trong sào huyệt, chạy tới Thiên Vũ vương thành làm gì?

- Cụ thể chuyện gì xảy ra, ta cũng không biết được rõ ràng. Hình như là điện chủ trước đây đã qua đời, học sinh của hắn tiếp nhận chức vụ. Lần này là vì đưa tiễn một vị nhân vật lợi hại rời khỏi đây, mới đến nơi đây!

Lâm Nhược Thiên suy nghĩ một chút, nói.

Hắn cũng từ trong miệng đại dược vương nhận được tin tức, giống như là tổng bộ phái đặc sứ nào đó đến đây. Liêu điện chủ cũng vì đưa tiễn đối phương rời khỏi đây, mới đến nơi này.

- Không quan tâm vì nguyên nhân gì, bọn họ ở trên tin tức này thuộc về tuyệt mật, không thể để cho bất kỳ người nào biết!

Giải thích xong, Lâm Nhược Thiên nhìn qua, ánh mắt lóe lên:

- Quý gia chủ, ta là thấy hai nhà chúng ta đời trước qua lại thân thiết mới không có giấu diếm, nói thật cho biết! Ngươi hẳn cũng biết nên làm thế nào!

Độc sư và những chức nghiệp khác quan hệ cũng không tốt. Nếu như để cho những người khác biết đường đường điện chủ của Độc Điện ở vương thành, rất có khả năng sẽ phát sinh mâu thuẫn không cần thiết.

- Lâm gia chủ yên tâm, ta còn không có lắm miệng như vậy!

Thấy bộ dáng đối phương nghiêm túc, Quý Phong biến sắc, liền vội vàng gật đầu đáp ứng.

Không đáp ứng cũng không được. Lâm gia cường thế. Hắn không đáp ứng sợ rằng không cần tới ngày mai, Quý gia thật sự sẽ bị tàn sát sạch sẽ.

Mà cảnh tượng như vậy, vương thất Thiên Vũ tuyệt đối cam tâm tình nguyện nhìn thấy được.

Loại gia tộc lớn như bọn họ, đối với quyền uy vương thất là một loại ngăn cản. Có thể bị người tiêu diệt không cần bọn họ nhúng tay, bọn họ tuyệt đối cao hứng cũng không kịp.

...

Lâm gia phái người đi mời. Thời gian không lâu, đại dược vương và Liêu Huân điện chủ lại đi tới nơi này.

Lúc này Liêu Huân dĩ nhiên có khí thế và uy nghiêm của điện chủ, chắp hai tay ở sau lưng, ánh mắt sâu thẳm cao xa, khiến người ta cảm nhận được một loại dáng vẻ sâu không lường được.

Trước đó Lâm Nhược Thiên. Quý Phong vô cùng kiêu ngạo, thấy hắn đi tới, cũng không dám giả vờ lớn lối, đồng loạt ôm quyền

- Lâm Nhược Thiên (Quý Phong), ra mắt Liêu điện chủ!

Độc sư không giống với những chức nghiệp khác, tính cách hình như đều có chút cổ quái. Nếu chẳng may đắc tội, chọc cho hắn mất hứng, sau đó hắn dùng độc chơi đùa một chút, chết cũng không biết chết như thế nào.

- Ừ

Nhìn dáng vẻ hai người, Liêu Huân thoả mãn gật đầu, mí mắt vừa nhấc lên:

- Không biết Lâm gia chủ tìm ta qua gấp như vậy, vì chuyện gì?

- Là như vậy!

Lâm Nhược Thiên nhìn qua:

- Khuyển tử không cẩn thận trúng kịch độc, ngay cả Mộc Hoành y sư bó tay không làm gì được. Hi vọng điện chủ có thể ra tay cứu giúp...

- Trúng độc?

Liếc mắt thoáng nhìn ba người nằm dưới đất (còn có Mộc Hoành y sư), sắc mặt không buồn không vui, mí mắt Liêu Huân vừa nhấc lên:

- Thật sự trúng độc. Chỉ có điều... Ta tại sao phải ra tay cứu giúp?

Con trai ngươi trúng độc liên quan gì đến ta?

Người khác muốn nịnh bợ Lâm gia ngươi, với ta lại không có quan hệ quá lớn!

- Điều này...

Nhìn thấy được biểu tình của đối phương chẳng hề để ý, sắc mặt Lâm Nhược Thiên nhất thời đỏ lên, buồn bực suy nghĩ muốn nôn ra máu.

Lâm gia làm đệ nhất thế gia của Thiên Vũ vương quốc, luôn luôn đều là bọn họ khi dễ người khác, đòi lợi ích từ chỗ người khác, đã khi nào có người khác nói chuyện với hắn như vậy?

Nhưng đối mặt với người trước mắt này, hắn lại không dám phát tác.

Thực lực của đối phương thì không bằng hắn, nhưng độc sư công kích quỷ dị, không thể dùng lẽ thường phỏng đoán. Không ít người thực lực thấp, cũng có thể dễ dàng vượt qua người mạnh hơn hắn, độc chết.

Vị Liêu Huân này, thân là điện chủ của Độc Điện, thực lực lại đạt tới Tông Sư đỉnh phong. Tốt nhất vẫn đừng có đắc tội hắn. Nếu không chọc cho hắn tức giận, sợ rằng một viện người cũng không đủ cho hắn độc chết.

Nghĩ vậy, cố nén phiền muộn, cổ tay hắn lật một cái. Một cái bình ngọc xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

- Đây là một viên Kim Nguyên đan, đan dược tam phẩm trung kỳ, Thiết Du tông sư của Hiên Viên vương quốc tự tay chế luyện thành, đạt tới cấp bậc hoàn mỹ! Sau khi dùng, tuyệt đối có thể khiến cho tu vi của điện chủ tiến thêm một bước, bước vào nửa bước Chí Tôn cảnh, cũng chưa biết chừng!

Kim Nguyên Đan thuộc tính kim, vô cùng sắc bén, có chứa hiệu quả bài trừ bình chướng.

Đạt được cấp bậc hoàn mỹ, giá trị càng lớn hơn nữa, dĩ nhiên không kém gì một khối linh thạch!

Lấy thứ này ra, Lâm Nhược Thiên coi như là bắn ra máu.

- Kim Nguyên Đan?

Nhìn cũng không liếc mắt nhìn, Liêu Huân khoát tay áo, vẻ mặt hoàn toàn không để ý chút nào:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK