Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ngươi...

Cho rằng nói ra lời này, đối phương sẽ kiêng kỵ, sợ ném chuột vỡ bình. Không nghĩ tới tên này còn ngoan độc hơn so với trong tưởng tượng của hắn, Lâm Nhược Thiên sửng sốt.

- Lộ Trùng, báo thù như thế nào, là chuyện của ngươi. Báo thù xong, quay về học viện tìm ta!

Mặc kệ Lâm Nhược Thiên tự cho mình là đúng này, Trương Huyền căn dặn một tiếng:

- Liêu Huân, ngươi ở nơi này trợ giúp!

- Vâng!

Lộ Trùng, Liêu Huân gật đầu.

Trưởng lão lợi hại của Lâm gia đều bị đánh ngã. Số còn lại chạy thì đã chạy, tản ra thì tan ra, cơ bản không có nhân vật lợi hại gì. Liêu Huân, Lộ Trùng phối hợp, gần như hoàn toàn có thể làm được.

Lười phải tiếp tục ra tay, Trương Huyền chậm rãi đi ra ngoài.

Lúc này, mọi người bên ngoài còn chưa có tản đi. Thấy hắn đi ra, mỗi một người lộ ra vẻ sùng bái.

- Cảm ơn các vị đến đây trợ trận!

Biết những người này đều do học sinh tìm tới, tuy rằng không giúp đỡ được cái gì, lại chẳng khác nào ở thời khắc mấu chốt, đắc tội Lâm gia, thay hắn làm chỗ dựa, ở bên trong có tình nghĩa cực lớn.

- Liễu lão sư (Liễu hội trưởng) khách khí. Chúng ta cũng không làm gì...

Mọi người liền vội vàng khom người, sắc mặt tất cả đều nhất thời đỏ lên.

Ban đầu, bọn họ thật sự dự định giúp một tay. Kết quả, người ta một mình lại tiêu diệt toàn bộ Lâm gia, muốn giúp cũng không giúp đỡ được.

- Các vị trợ giúp ta, Liễu Trình ta có ơn nhất định phải trả. Như vậy đi, ta ở chỗ này giảng giải cho mọi người một buổi, xem như là báo đáp ân tình!

Có ơn nhất định phải trả. Đã có tình nghĩa ở bên trong, Trương Huyền cũng không thể thờ ơ thản nhiên tiếp nhận.

- Giảng bài?

Sắc mặt vui vẻ, tất cả mọi người hưng phấn, hai mắt tỏa sáng.

Tuy rằng vị hội trưởng Liễu Trình này không phải là danh sư, lại là tồn tại cường giả Tông Sư đỉnh phong chân chính, lĩnh ngộ kiếm tâm mạnh mẽ.

Có thể nghe hắn giảng bài, đối với tu luyện tất nhiên có lợi ích cực lớn!

- Con đường tu luyện, ở chỗ tâm...

Không có nói thừa quá nhiều, Trương Huyền trực tiếp mở miệng, âm thanh vang vọng ở đáy lòng của mọi người, chấn động linh hồn.

Vì đề phòng tiết lộ thân phận Trương sư, lần này hắn không thi triển thiên bẩm sư đạo. Chỉ có điều, dù vậy, trong quá trình nghe giảng bài, vẫn có không ít người dừng chân ở đỉnh phong, thuận lợi đột phá, thành công thăng cấp.

Đến đây trợ trận, chí ít trên trăm người. Sau một buổi giảng giải, tự nhiên đột phá đủ bảy vị!

- Một buổi giảng giải cũng khiến người ta đột phá. Không hổ danh là danh sư thiên tài nhất của Thiên Vũ vương quốc...

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Khương đường chủ bội phục không thôi.

Hắn mặc dù là danh sư nhị tinh đỉnh phong, cũng làm không được điểm ấy.

Đối phương giảng giải tỉ mỉ nhẹ nhàng, những thứ bình thường rất khó, đến trong miệng hắn, trở nên cực kỳ đơn giản. Hình như người khác tu luyện, là một đám loạn như ma, hắn, đã tìm được phương pháp kéo tơ bóc kén.

Dựa theo hắn giảng giải tu luyện, giống như tìm được bản chất tu luyện, muốn không tiến bộ cũng khó khăn.

- Thật mạnh... Không nghĩ tới vị Liễu lão sư này giảng bài, không thể kém hơn so với Trương sư!

- Đúng vậy. Từ hôm nay trở đi, ta lại xuất hiện thêm một thần tượng!

Ba người Trịnh Dương, Viên Đào, Lưu Dương nghe, cũng nghe như mê như say.

Trước đó, bọn họ vẫn cảm thấy Trương sư là lão sư lợi hại nhất trên đời này. Đối với các lão sư khác, bọn họ đều xem thường. Lúc này bọn họ mới biết, thiên địa to lớn, núi cao còn có núi cao hơn.

Trương sư tuy rằng lợi hại, so với vị này, có khả năng cũng rất khó thắng được.

Buồn cười, trước đó bọn họ vẫn cho rằng đối phương là kẻ phóng túng có được hư danh.

- Các ngươi cảm thấy Trương sư giảng bài tốt, hay vị Liễu lão sư này tốt?

Thấy bộ dạng này của bọn họ, Triệu Nhã bất đắc dĩ lắc đầu, vẻ mặt cổ quái nhìn qua.

- Hai người bọn họ... đều rất tốt!

Nghẹn tới mặt đỏ ửng, Trịnh Dương nói.

Hắn có lòng muốn nói Trương sư rất tốt, nhưng vị Liễu lão sư này giảng bài, không kém chút nào, không thể phủ nhận.

- Thôi đi, chính các ngươi lĩnh ngộ!

Lão sư nếu không nói, nàng cũng lười giải thích. Triệu Nhã và Vương Dĩnh xoay người rời đi.

...

Một buổi giảng dạy rất nhanh nói xong. Trương Huyền một lần nữa trở lại Thiên Vũ học viện.

Thời gian không lâu, Lộ Trùng lại đi đến trước mặt, viền mắt ửng đỏ, thân thể không tự chủ được run rẩy, đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.

Thiên ngôn vạn ngữ, tất cả biến thành một câu nói:

- Lão sư...

Là nhờ lão sư, hắn mới có cơ hội báo thù, mới tìm được ý nghĩa sống sót chân chính.

Là nhờ lão sư, hắn mới có thể làm cho cha mẹ người thân mỉm cười dưới cửu tuyền, không đến mức sau này gặp lại phải hổ thẹn.

Có thể tìm tới một vị lão sư tốt như vậy, là chuyện may mắn nhất trong đời này.

- Đứng lên đi!

Ngồi ở trong phòng học, Trương Huyền thản nhiên nhìn qua:

- Hiện tại có thể nói với ta, Lâm gia vì sao phải muốn tiêu diệt gia tộc các ngươi!

Cho dù Cù Linh tỷ tỷ Lộ Trùng đánh cho Lâm Lang đoạn tử tuyệt tôn, Lâm gia cũng phải bận tâm tới hình tượng, đi tìm đầu sỏ gây họa, không có khả năng trực tiếp ra tay tiêu diệt một gia tộc hơn một trăm người.

Trừ khi... Có lý do lớn hơn nữa!

Trước đó, ở vương cung, đám người Mạc Thiên Tuyết, Mạc Vũ ở bên cạnh, Lộ Trùng vẫn chưa nói tỉ mỉ. Người khác không nhìn ra, hắn vẫn có thể biết được.

- Lão sư tinh mắt. Lâm gia thực sự không phải là bởi vì chuyện này, tàn sát Cù gia chúng ta. Mà là... vì bảo vật gia truyền của gia tộc chúng ta!

Lộ Trùng không chút do dự nào, trực tiếp mở miệng nói.

Lão sư vì hắn bỏ ra nhiều như vậy, có thể nói, hắn tuyệt đối sẽ không dấu diếm.

- Bảo vật gia truyền?

Trương Huyền nhướng mày.

- Đúng, là một quyển bản chép tay của tổ tiên!

Lộ Trùng nói.

- Bản chép tay của tổ tiên?

Trương Huyền kỳ quái:

- Bản ghi chép của tổ tiên các ngươi, Lâm gia bọn họ lấy có ích lợi gì?

Bản chép tay, là chỉ sách tự tay viết.

Bản chép tay của tổ tiên Lộ Trùng, cũng chính là sách do tổ tiên hắn lưu lại mà thôi. Lâm gia cướp thứ đó làm gì? Thậm chí không tiếc tiêu diệt cả gia tộc, hơn một trăm người?

- Bản chép tay của tổ tiên chúng ta, quả thật không đáng bao nhiêu tiền. Nhưng... trong bản chép tay, có câu trả lời do Khổng sư tự tay viết lưu lại!

Lộ Trùng giải thích.

- Khổng sư tự tay viết?

Trương Huyền sửng sốt, đầu óc thoáng một chút nổ tung.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK