Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Trả lại công đạo? Người bị hại, bị hại cái rắm...

Không nghe được lời này còn tốt, vừa nghe, Mạc Hoằng Nhất thiếu chút nữa thì bùng nổ.

Người bị hại cái lông. Ngươi đánh rắm không đến.Tta đường đường đệ nhất thiên tài của vương quốc, không chỉ trúng độc, còn rơi vào hố phân...

Mấu chốt nhất chính là, còn điều tra... Ngươi điều tra thế nào? Chính là học sinh của ngươi hạ độc, còn trả công đạo cho ta thế nào?

- Thế nào?

Thấy hắn càng lúc càng tức giận, Trương Huyền đầy kỳ quái.

Loại chuyện trúng độc như vậy, ai cũng không muốn. Nói thật, ta cũng không biết ngươi sẽ đang ở trong phòng ta uống nước...

- Ngươi... được lắm!

Biết người này cũng là người bị hại, quả thật không biết chuyện, cố nén tức giận, Mạc Hoằng Nhất hừ một tiếng:

- Cũng không cần tra xét nữa! Độc này là ai hạ, ta dĩ nhiên biết được!

- Ai?

Nhướng mày, sắc mặt Trương Huyền nghiêm trọng nhìn qua.

Trước đó hắn vẫn kỳ quái, thân phận này của hắn ai cũng không đắc tội. Tại sao lại có người hạ độc. Nếu như biết là ai, hắn tuyệt đối không từ bỏ ý định!

- Là... đám người Trịnh Dương bọn họ hạ. Chuyện tối ngày hôm qua, ta tận mắt nhìn thấy!

Không biết suy nghĩ trong lòng hắn, Mạc Hoằng Nhất hừ một tiếng nói.

- Trịnh Dương?

Đang suy nghĩ giáo huấn đối phương như thế nào, nhân cơ hội cướp đoạt đồ, nghe nói như thế, Trương Huyền thoáng cái lảo đảo, thiếu chút nữa thì ngã sấp xuống.

Học sinh của mình, tính kế với mình?

Tình huống gì vậy?

Trong lòng hắn chấn động kinh ngạc. Chỉ có điều, rất nhanh hắn cũng lại kịp phản ứng, sắc mặt tái xanh, hoàn toàn là phát điên.

- Đám tiểu súc sinh này...

Rít gào một tiếng, Trương Huyền đột nhiên đứng phắt dậy, lửa giận giống như sóng đào.

Người ta dạy đồ đệ đều ngoan ngoãn nghe lời. Mình cũng dạy một đám gì vậy? Hạ độc cho lão sư, không phải đánh nhau chính là quấy rối...

Trời ạ!

Xem ta không cố gắng giáo huấn các ngươi một trận, ta không lại gọi là Trương Huyền nữa!

...

- Triệu Nhã, nàng có chuyện gì vậy? Vừa rồi Mộc Tuyết Tình lớn lối như thế, làm gì không dạy dỗ một trận. Liễu lão sư là lợi hại, cũng không phải nàng lợi hại, có gì đắc ý?

Trên đường trở về phủ đệ, Trịnh Dương đuổi theo Triệu Nhã, không nhịn được chất vấn.

Hiện tại danh tiếng của Trương sư đều bị vị Liễu lão sư này che phủ. Nàng làm như học sinh, không giúp lão sư nói vài câu, tự nhiên tán dương đối thủ. Có nhầm hay không vậy?

- Giáo huấn? Ta thấy ngươi vẫn nên nghĩ xem, tiếp theo nên chịu phạt thế nào!

Thấy người này đến bây giờ còn không kịp phản ứng, Triệu Nhã bất đắc dĩ hừ nói.

- Chịu phạt? Chịu phạt cái gì?

Trịnh Dương không hiểu nguyên nhân. Viên Đào, Lưu Dương cũng nghi ngờ nhìn qua.

Tuy rằng bọn họ rất thông minh, trên tu luyện cũng rất có thiên phú, nhưng bất kể nói thế nào, cũng chỉ là một hài tử mười lăm, mười sáu tuổi. Rất nhiều chuyện, không có chút kinh nghiệm nào, căn bản không nghĩ ra.

- Vương Dĩnh, vẫn là nàng nói cùng bọn họ đi. Ta trước hết phải suy nghĩ xem xin lỗi lão sư nói thế nào đã...

Triệu Nhã che trán, vẻ mặt rầu rĩ.

Vốn muốn giúp lão sư trút giận, truyền bá danh tiếng. Kết quả... Danh tiếng là truyền bá, một khi lão sư công bố thân phận, cũng nhất định sẽ trở thành chuyện cười cho người khác.

Chuyện gì thế này!

Vuốt mông ngựa vỗ tới trên móng ngựa.

Thật không biết Trương sư trở về, có thể tức giận hay không.

- Vương Dĩnh, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Trịnh Dương vội vàng nhìn sang.

- Cái này...

Sắc mặt Vương Dĩnh nhất thời đỏ lên:

- Ta nghi ngờ... Liễu lão sư chính là Trương sư ngụy trang!

- Liễu lão sư là Trương sư?

Tất cả đám người Trịnh Dương đều ngẩn người.

- Đúng vậy, Liễu lão sư kia vừa rồi iáo huấn trưởng lão Lâm gia là thi triển ra thân pháp thiên đạo và cước pháp thiên đạo. Về điểm ấy ta nhìn thấy rõ ràng, không có sai lầm chút nào! Sau khi mượn trường kiếm của Triệu Nhã, sử dụng lại là kiếm pháp thiên đạo do sư tổ truyền thụ... Lại thêm thái độ đối với chúng ta, cho nên...

Thấy bọn họ không tin, Vương Dĩnh giải thích.

- Liễu lão sư, là Trương sư?

- Chúng ta còn đặc biệt chạy tới hạ độc cho hắn?

- Vẫn mắng vui vẻ như thế...

...

Thân thể tất cả ba người Viên Đào, Trịnh Dương, Lưu Dương đều chấn động, sắc mặt trắng bệch, sắp muốn khóc.

Nếu như là sự thật, mấy ngày qua bọn họ đều đã làm gì?

Lão sư vì bọn họ bỏ ra nhiều như vậy, bọn họ lại ngày ngày muốn giết chết...

Ba người đều cảm thấy buồn bực muốn nôn ra máu.

- Ta muốn đi Thiên Vũ học viện, nói lời xin lỗi với lão sư...

Sắc mặt trắng bệch, qua hồi lâu, Trịnh Dương vội hỏi.

- Ta cũng đi!

- Ta cũng đi!

Hai người Viên Đào, Lưu Dương cũng liền vội vàng gật đầu.

- Được...

Đưa ra quyết định, mấy người vội vã đi về phía Thiên Vũ học viện. Biết không có biện pháp nào khác, Triệu Nhã, Vương Dĩnh cũng bất đắc dĩ đuổi theo.

- Coong!

Còn chưa đi đến học viện, bọn họ liền nghe được một tiếng chuông cực lớn vang lên.

- Là Danh Sư Đường...

Theo phương hướng tiếng chuông vang lên, mấy người không nhịn được nhìn sang.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK